Một câu kéo thêm thù hận, cha Nhị Đản Khương Linh bằng ánh mắt âm hiểm :
“Đầu óc Tiểu Khương thanh niên trí thức nhanh thật, cũng thông minh, ..."
“ thế, cháu mà thông minh một chút thì chẳng cả cái gia đình xa nhà bác lừa ."
Khương Linh lườm ông già một cái, lão già vẻ thật thà chất phác, nhưng thực trong bụng đầy mưu hèn kế bẩn.
Cha Nhị Đản hừ lạnh một tiếng:
“Chỉ là..."
“Được , mau mang mụ đàn bà nhà ông về , bớt mấy cái trò mất mặt thôi."
Tiền Hội Lai lệnh một tiếng, liền kết thúc chuyện như .
Mẹ Nhị Đản chịu:
“Không , nó đ-ánh thành thế , còn rụng mất một cái răng, bồi thường tiền."
Khương Linh giơ nắm đ-ấm lên:
“Bồi thường cho bà một đ-ấm bà lấy ."
Thấy sắp đ-ánh nh-au đến nơi, Tiền Hội Lai lạnh mặt hét lớn:
“Được ."
“Chuyện đến đây thôi, bản tâm địa bất chính cái mồm , đ-ánh cũng là đáng đời."
Quay đầu Khương Linh:
“Chuyện cháu cũng chỗ đúng, cho dù bà sai, cháu cũng nên tay, trực tiếp dùng miệng là ."
Khương Linh đảo mắt:
“Không , cháu đây mồm mép vụng về, mắng , cháu chỉ thích dùng tay chân thôi."
Đầu Tiền Hội Lai ong ong, Khương Linh hừ lạnh một tiếng:
“Sau đứa nào còn tâm địa bất chính tính kế cháu, gặp đứa nào cháu đ-ánh đứa đó, cháu mà đ-ánh thì cháu xách d.a.o phay.
Đ-ánh ch-ết một đứa tính một đứa."
Cô gái nhỏ chuyện khí thế hăng, khiến tim run lên một cái.
Tào Quế Lan lúc cũng từ phía đông làng chạy xem náo nhiệt, phổ cập tình hình một chút thì càng ngạc nhiên hơn:
“Cái con bé mà thể đ-ánh Nhị Đản thành thế á?"
Bên cạnh một bà cụ gật đầu :
“ thế, ngờ yếu ớt bệnh tật thế mà tay lợi hại .
Cái mà cưới về thì đúng là cưới một con hổ cái nha."
“Ai bảo chứ, nếu một câu ý là tay đ-ánh thì ngày tháng cũng khỏi sống nữa."
“ thấy chắc chẳng ai dám động nó ."
“ cũng thấy thế."
Mấy gia đình con trai đó còn âm thầm nhắm đến Khương Linh đột nhiên cảm thấy chuyện thành , cho dù Khương Linh bằng lòng gả thì gả về cũng cung phụng như cung phụng tổ tiên .
Chỉ cần một chút ý là đ-ánh thì còn thể thống gì nữa.
Thôi thôi bỏ .
Chỉ Tào Quế Lan là bĩu môi, với chị em của là bà Trương:
“ thấy con bé khá đấy, cái tính khí duyệt."
Bà Trương ngạc nhiên bà một cái:
“Không bà nhắm trúng Tô thanh niên trí thức ?"
“ thế."
Tào Quế Lan Tô Lệnh Nghi đang bảo vệ Khương Linh như gà bảo vệ gà con, thở dài một tiếng, “ đối tượng , chịu đổi."
Đau đầu quá mất.
một một, cái con bé Khương Linh đúng là càng ngày càng khiến bà thấu , chắc hẳn là bà lầm .
Lúc , Khương Linh thể thấu hừ một tiếng:
“Chuyện là do cháu đại lượng chấp nhất nữa, nhưng còn chuyện như thì sẽ bỏ qua dễ dàng thế ."
Cuối cùng cha Nhị Đản lôi Nhị Đản lếch thếch về, Thúy Hoa cũng nhanh chân chạy mất, sợ Khương Linh tìm tính sổ.
“Giải tán giải tán, mau về ăn cơm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-118.html.]
Mọi đều tản hết, Tào Quế Lan là ở cuối cùng, vẫy vẫy tay với Khương Linh.
Khương Linh , Tào Quế Lan giơ ngón tay cái lên :
“Cũng , ít là quá ngốc."
Khương Linh cạn lời:
“Cảm ơn bà khen ạ?"
Chương 97 Bắt gian
Tào Quế Lan hớn hở :
“Không gì gì.
đây."
Nói xong Tào Quế Lan liền , Khương Linh gọi với theo:
“Bác ơi, cảm ơn bác bảo Tiểu Lê nhắc nhở cháu nha."
Tào Quế Lan vẫy vẫy tay mất.
Đi nửa đoạn đường bà nhịn cau mày, Nhị Đản đúng là hạng t.ử tế, với cái đức hạnh đó của Nhị Đản mà cũng mặt mũi tìm cô gái nhỏ .
Bà chính là nổi cô gái nhỏ cái loại gia đình như hủy hoại.
Chỉ là ngờ nha, Khương Linh cũng khá lợi hại, cái mặt Nhị Đản chắc sưng lên ba năm ngày chứ.
Còn cái răng nữa...
Ôi chao, ch-ết mất, thật là đáng đời.
Trong điểm thanh niên trí thức, thì nấu cơm, thì ăn cơm.
Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan xổm ở cửa bếp Khương Linh xào rau như hề ảnh hưởng gì, nhịn thở dài.
Cao Mỹ Lan với Tô Lệnh Nghi:
“ mà, chúng lo hão, xem, vốn chẳng thèm coi đó là chuyện gì."
Hai họ quả thực là lo lắng cho con bé đến thắt cả ruột, mà con bé chẳng sợ là gì.
Tô Lệnh Nghi với Khương Linh:
“Khương Linh, tuy hôm nay đúng là của Cát Nhị Đản, nhưng chị lo là bọn họ sẽ trả thù ngầm, em cũng cẩn thận một chút, cố gắng đừng một , ?"
“Em chị Tô, đừng lo lắng."
Khương Linh quả thực sợ cái , cô thậm chí còn mong Cát Nhị Đản đến tìm cô trả thù đây, cô vặn thể dạy dỗ cái hạng khốn khiếp đó một trận.
Tô Lệnh Nghi nhịn thở dài.
Sau họ , Khương Linh đây.
Tô Lệnh Nghi chợt nhớ đến họ của , bèn hỏi:
“ , Khương Linh, em còn nhớ họ chị là Tô Siêu ?"
Khương Linh gật đầu:
“Nhớ ạ."
“Vậy em thấy thế nào?"
Khương Linh nghĩ đến thanh niên tàu thích khoe khoang một chút nhưng nhiệt tình và nghĩa khí , gật đầu :
“Người ạ."
“Rồi nữa, còn gì nữa ?"
Khương Linh cau mày:
“Còn gì nữa ạ?"
Tô Lệnh Nghi định tiếp thì Cao Mỹ Lan cản , kéo cô dậy:
“Không gì, em xào xong thì mau ăn cơm , chiều còn việc đấy."
Khương Linh hai rời , cảm thấy thật kỳ quái.
Lắc đầu múc thịt xào ớt đĩa, cho bánh mì nồi nướng đến khi hai mặt vàng óng, khi thấm mỡ bánh mì thơm nức mũi, ăn kèm với thịt xào ớt thì quả thực là quá ngon.
Ăn xong, pha thêm một bát bột protein uống hết, lấy đường đỏ pha bình nước, đeo túi chéo và bình nước, xách giỏ theo chân các thanh niên trí thức việc.
Vì chuyện náo nhiệt buổi trưa nên buổi chiều khi việc, đa đều bàn tán về chuyện .
Mẹ Nhị Đản Khương Linh đ-ánh cho mặt mũi bầm dập còn rụng mất một cái răng, chuyện gây một cơn sóng gió lớn ở làng Cây Du.