“ thế, nhà Vương Đại Hải cũng chẳng ai lành, chỉ chiếm hời của khác, còn ăn vạ nữa.
Hôm nhà vất vả lắm mới hầm bữa thịt, mụ liền dắt Vương Đại Hải đến lóc cửa nhà , cuối cùng chẳng đành đưa cho họ một miếng thịt.”
“Ái chà, hôm đó mụ cũng mò sang nhà đấy.
Ch-ết tiệt, cứ cái kiểu thì thịt họ ăn một ngày còn nhiều hơn cả chúng nữa.”
Câu chuyện khơi là dừng .
Chung Minh Phương vội can ngăn:
“Thôi , các chị xem lũ trẻ vui vẻ thế nào, đủ thấy Khương Linh lòng bọn trẻ , chúng đừng lo lắng nữa, bắt đầu học thôi.”
Phòng bên cạnh Khương Linh cũng bắt đầu buổi học, cô cầm sách giáo khoa giảng một lúc, thấy nội dung thâm sâu đối với lũ trẻ.
Thế là cô dựa các chữ trong sách, bắt đầu bịa những câu chuyện đủ thứ đời để kể cho bọn trẻ , từng chữ một lên bảng đen, dạy chúng chữ thế nào, trong một câu thì nên .
Khương Linh kể chuyện tùy hứng, nhận mặt chữ cũng tùy ý, miễn là chúng nhận mặt chữ là .
Cô còn tên của từng đứa trẻ , bảo chúng tự lên nhận diện tên .
Lúc phòng bên cạnh tan học thì Khương Linh vẫn giảng xong, một đám lớn tò mò vây quanh cửa Khương Linh giảng bài, thấy vô cùng lạ lẫm.
Chà, con nhà trông thế mà cũng thiên phú sách đấy chứ.
Thấy bên ngoài đông dần, Khương Linh cũng giảng nữa, cô vẫy vẫy tay bảo:
“Các bạn nhỏ ơi, hẹn gặp nhé.”
Tảo Hoa dậy hỏi:
“Chị Khương Linh, chị thể ngày nào cũng đến dạy bọn em ạ?”
Lũ trẻ khác cũng nhao nhao theo.
Khương Linh hoảng hốt:
“Thế thì , trời lạnh thế chị khỏi cửa là giỏi lắm , còn đòi dạy học hàng ngày, cho chị một trăm tệ chị cũng .”
Nói xong Khương Linh hô một tiếng tan học vội vàng chuồn thẳng.
Tạ Cảnh Lê đuổi theo:
“Chị Khương Linh ơi.”
Khương Linh “ừ” một tiếng.
Tạ Cảnh Lê cứ rón rén quan sát sắc mặt Khương Linh, đến tận cửa điểm thanh niên tri thức, Tạ Cảnh Lê mới kéo tay Khương Linh, rụt rè :
“Chị Khương Linh, em bảo , đàn ông lớn tuổi một chút mới thương ạ.”
Khương Linh ban đầu để ý, vài bước mới sực nhận chỗ nào đó sai sai.
Sự đổi của Tạ Cảnh Lê nhanh quá, là vì lý do gì ?
Nhìn cô bé Tạ Cảnh Lê xinh xắn đáng yêu mắt, cô hỏi:
“Có em gián điệp cho trai em đấy?”
Đồng t.ử Tạ Cảnh Lê co rụt , nhịp thở cũng còn thông thuận nữa.
Thôi xong, chị Khương Linh phát hiện .
Chương 132 Hay là chị gả cho ba em
Dù cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, che giấu tâm tư, Khương Linh hỏi câu đó, con bé theo bản năng việc lộ .
Con bé sợ hãi, chị Khương Linh vì chuyện mà thích nữa đây.
Tạ Cảnh Lê càng nghĩ càng sợ, thế bỗng nhiên “òa” một tiếng rống lên.
Khương Linh dở dở :
“Em cái gì chứ?
Chị chỉ hỏi em một câu thôi mà?
Em trả lời thì thôi, cũng chẳng chuyện gì to tát.”
“Chị Khương Linh, chị giận em chứ ạ?”
Tạ Cảnh Lê nức nở, lo lắng vô cùng.
Ở nhà con bé là con gái duy nhất, chị Khương Linh quá khác biệt so với những bạn cùng lứa của con bé, nếu chị Khương Linh thèm để ý đến nữa thì con bé sẽ buồn ch-ết mất.
Biết thế con bé thư cho cả, cứ nhất định đòi chị Khương Linh gả cho cả gì chứ...
Tiếng của Tạ Cảnh Lê đột ngột dừng khi con bé nghĩ đến một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-160.html.]
Trước đây con bé cứ mong chị Khương Linh gả cho cả để chị trở thành chị dâu .
con bé quên mất một điều, cả là doanh trưởng, lấy vợ là thể theo quân đội.
Một khi chị Khương Linh theo quân đội, con bé gặp chị sẽ khó lắm.
Tạ Cảnh Lê hoảng hốt, nhưng Khương Linh bảo:
“Chị giận cái gì chứ, em gì về chuyện riêng tư của chị đấy chứ?”
Tạ Cảnh Lê lắc đầu:
“Dạ ạ, nhưng mà...”
“Thế thì , em những gì?”
Tạ Cảnh Lê ngượng ngùng :
“Em là bác sĩ Hàn với Tô Thanh Sơn đều để ý chị...
Còn là chị thế nào...”
Tạ Cảnh Lê ủ rũ đó, giờ con bé hối hận vô cùng vì thư cho cả.
Anh cả mà cưới mất chị Khương Linh thật thì con bé gặp chị nữa đây.
“Chị Khương Linh... em...”
“Không , cần nữa.”
Khương Linh xoa đầu con bé bảo:
“Những gì em cũng chẳng chuyện gì to tát, .
Chị xinh thế , tính cách , con ưu tú đến mức tưởng, thích là chuyện quá bình thường, cũng chẳng thiếu một trai em .”
Tạ Cảnh Lê ngập ngừng:
“ mà... nhưng mà bây giờ em chị gả cho cả nữa .”
Ánh mắt con bé vô tội đáng thương, lộ vài phần ngốc nghếch.
Nhìn Tạ Cảnh Lê như , Khương Linh bật thành tiếng:
“Tại ?”
Tạ Cảnh Lê ngượng ngùng mím môi:
“Lúc em nghĩ nhiều, nhưng đột nhiên em nhận , nếu chị gả cho cả thì chị theo quân đội mất, em gặp chị sẽ khó lắm, em ngày nào cũng thấy chị Khương Linh cơ.”
Khương Linh:
“...”
Nghe cũng lý đấy.
mà con bé cũng ngây ngô quá mất.
Tạ Cảnh Lê nhíu mày phiền muộn, dường như nghĩ điều gì đó, mắt bỗng sáng rực lên:
“Chị Khương Linh, là chị gả cho ba em , ba em tuy tính tình lông bông, nhưng con thông minh, quản giáo kỹ một chút thì cũng thành mà...”
Khương Linh:
“...”
Con bé đúng là tố chất bà mai đấy.
Không đợi Khương Linh lên tiếng, Tạ Cảnh Lê nhanh ch.óng tự phủ nhận ý kiến của :
“Không , ba em xong , ba em xứng với chị Khương Linh.”
Khương Linh dở dở , cô còn kịp câu nào mà Tạ Cảnh Lê tự bác bỏ lời .
Cô vỗ vỗ đầu Tạ Cảnh Lê bảo:
“Được , trẻ con đừng lo nghĩ nhiều thế, chuyện của lớn em đừng xen .
Em định bà mai thật đấy .”
Tạ Cảnh Lê thở dài:
“Em đúng là khó xử quá mà.”
Lúc thì mong Khương Linh gả cho cả, bây giờ con bé cực kỳ hy vọng chị Khương Linh đừng gả cho cả nữa.
Thế là con bé bảo:
“Chị Khương Linh, nếu cả em thư cho chị, chị nhất định tỉnh táo đấy nhé, nơi cả em ở còn ở tít phía bắc cơ, lạnh hơn chỗ nhiều, mùa đông còn dài, đến đó khổ lắm.
Hay là chị cứ ở đây , để em bảo em giới thiệu cho chị một đối tượng nhé, chị thấy ?”