[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:10:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thôi , con im miệng cho bố.”

 

Thực chuyện là do kế toán Vu đề cập với Tiền Hội Lai, lúc đó Tiền Hội Lai nể mặt kế toán Vu nên thấy cũng , thế là về nhà nhắc qua một câu.

 

Không ngờ cái con Vu Hiểu Quyên điều như , kế toán Vu cũng điều, nuông chiều con gái thành cái dạng gì , quả thực thể để gả cho con trai ông .

 

Tiền Hội Lai tới cổng đại đội thấy thì giận thối ruột, trực tiếp xé tờ giấy xuống :

 

“Tạm thời nghỉ học một ngày, tất cả về , đừng ở đây nữa.”

 

Nói xong Tiền Hội Lai cầm tờ thông báo hầm hầm về phía điểm thanh niên tri thức, vài bước phát hiện phía , đầu liền bắt gặp khuôn mặt vô tội của Tạ Cảnh Lê:

 

“Cháu về nhà mà theo bác gì?”

 

Tạ Cảnh Lê vội vàng chạy lên phía :

 

“Cháu báo tin cho chị Khương Linh mà.”

 

Nói xong, Tạ Cảnh Lê sợ Tiền Hội Lai đuổi cô về nhà, liền ù té chạy, nhưng mặt đường chỗ vẫn còn đóng băng, con bé chạy quá nhanh, chẳng mấy chốc ngã nhào xuống đất.

 

Ngã một cái, Tạ Cảnh Lê cũng thấy đau, lồm cồm bò dậy phủi m-ông tiếp tục chạy, loáng cái mất dạng.

 

Tiền Hội Lai:

 

“...”

 

Người trẻ tuổi bây giờ đứa còn thái quá hơn đứa .

 

Tạ Cảnh Lê chạy một mạch tới điểm thanh niên tri thức, cửa hét lên:

 

“Chị Khương Linh ơi, đại đội trưởng tới , bác xé tờ thông báo chị dán đang tới đây đấy.”

 

Khương Linh đang trong phòng học bài, ngẩng đầu :

 

“Chị .”

 

Các thanh niên tri thức khác việc ai nấy , dường như chẳng hề lo lắng về việc Tiền Hội Lai tới.

 

Khương Linh nhanh nhẹn leo xuống giường, Tạ Cảnh Lê lo lắng:

 

“Chị Khương Linh, đại đội trưởng phê bình chị ạ?”

 

Khương Linh buồn ngẩng đầu:

 

“Bác phê bình thì chị , dù cũng chẳng đau chẳng ngứa.”

 

Nói đoạn cô dặn:

 

, bắt đầu từ ngày mai bảo trong tiểu đội chúng chín giờ sáng đến chỗ chị học nhận mặt chữ nhé.”

 

Nghe thấy lời Tạ Cảnh Lê cũng quên luôn cả lo lắng, phấn khích đáp:

 

“Dạ ạ, bọn em càng thích đến chỗ chị Khương Linh hơn.”

 

Bên ngoài Tiền Hội Lai hắng giọng một tiếng:

 

“Thanh niên tri thức Tiểu Khương.”

 

Khương Linh bất lực mặc áo bông và quần bông cùng Tạ Cảnh Lê ngoài:

 

“Ồ, đại đội trưởng ngài tới ạ, cơn gió Tây Bắc nào thổi ngài tới đây .”

 

Tiền Hội Lai đanh mặt :

 

“Chuyện là thế nào, dạy nữa.”

 

“Ngài thể xem những gì thông báo, cháu rõ ràng ạ.”

 

Khương Linh như :

 

“Giống như kế toán Vu đấy, chúng cháu là ngoại tỉnh, nếu , những ngoại tỉnh như chúng cháu cái việc ơn mắc oán gì, để tưởng chúng cháu ỷ phận thanh niên tri thức mà chiếm công việc kiếm điểm công của bản địa, còn bắt nạt bản địa nữa, thế thì chút nào.

 

Để dị nghị, bọn cháu vẫn là dạy nữa thì hơn, nhường cơ hội cho bản địa ạ.”

 

Khương Linh vô cùng chân thành, Tiền Hội Lai cô một cái sang những khác.

 

Không ngờ các thanh niên tri thức khác cũng lấy một phản đối, rõ ràng bọn họ tán đồng với lời của Khương Linh.

 

Đây cũng là điều Tiền Hội Lai ngờ tới, ngờ Khương Linh thật sự thể đảm đương cái chức đội trưởng tạm thời .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-181.html.]

Nếu như để đối đầu với thôn thì mấy.

 

Tiền Hội Lai :

 

“Chuyện đó trách các cháu, là của kế toán Vu, cho Vu Hiểu Quyên nữa, các cháu hôm nay nghỉ ngơi một ngày, ngày mai vẫn dạy xóa mù chữ như thường, đây là nhiệm vụ của công xã giao xuống, thành.”

 

Khương Linh mỉm nhẹ nhàng:

 

“Mệnh lệnh của công xã giao xuống nhưng giao cho thanh niên tri thức chúng cháu, nếu ưa chúng cháu, thì nên tìm bọn họ tới mà dạy, nếu thành nhiệm vụ của lãnh đạo cấp giao phó thì .”

 

“Vậy cô thế nào mới chịu để bọn họ dạy?”

 

Tiền Hội Lai chút nóng nảy .

 

Khương Linh :

 

“Không thế nào cả, cháu chỉ đang nghĩ xem thanh niên tri thức chúng cháu ở nông thôn rốt cuộc nhân quyền , tôn trọng .

 

Chúng cháu sợ khổ cũng sợ mệt, cũng sẵn lòng dạy xóa mù chữ cho bà con và các em nhỏ, nhưng nếu nhận sự tôn trọng xứng đáng, tại chúng cháu cái việc ơn mắc oán chứ.

 

Dựa việc chúng cháu ngốc ?”

 

Lời , ý tứ cũng rõ ràng, ai sai thì đó xin , khi nhận sự tôn trọng thì dạy ư?

 

Đừng hòng.

 

Nói xong Khương Linh trực tiếp phòng sưởi ấm, Tiền Hội Lai tìm Tô Lệnh Nghi:

 

“Tiểu Tô, tổ tiên cháu vốn là trong thôn chúng , chuyện ...”

 

“Chuyện cháu thấy Khương Linh sai ạ, cô sự thật ?”

 

Tô Lệnh Nghi tránh né càng lùi bước:

 

“Thanh niên tri thức chúng cháu hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia về nông thôn hỗ trợ xây dựng nông thôn, dạy xóa mù chữ, chúng cháu cũng sẵn lòng , nhưng khi chúng cháu nhận sự tôn trọng xứng đáng, chúng cháu quyền .

 

Để Vu Hiểu Quyên và kế toán Vu tới xin , nếu , lớp học cho dù đợi đến khi đội trưởng Hà Xuân về, chúng cháu vẫn sẽ dạy.”

 

Những khác tuy lên tiếng, nhưng thái độ rõ ràng.

 

Không xin thì dạy.

 

Chương 150 Anh trai, đừng bỏ cuộc

 

Đây quả thực là sự uy h.i.ế.p, nhưng cũng là một loại thái độ.

 

Xét một ý nghĩa nhất định, thanh niên tri thức đúng là ngoại tỉnh.

 

hộ khẩu và các mối quan hệ của bọn họ đều nhập đây từ lúc về nông thôn , vốn dĩ xa cha trong lòng bất an, còn địa phương coi là ngoại tỉnh, bất kể là ai trong lòng cũng dễ chịu gì.

 

Và bọn họ hiểu rõ, một khi bọn họ thỏa hiệp trong chuyện , thì thanh niên tri thức bọn họ sẽ càng ở thế yếu hơn.

 

Đây cũng là nhờ Hà Xuân dẫn dắt từ , bọn họ đều đoàn kết, bên trong tuy đôi khi mâu thuẫn, nhưng khi đối ngoại thì nhất định nhất trí.

 

Chờ Tiền Hội Lai , những khác lượt về phía Khương Linh, Dư Khánh chút bất an:

 

“Khương Linh, đội trưởng Tiền là một ghê gớm đấy, bác liệu trù dập chúng ?”

 

Đây cũng là câu hỏi và sự bất an trong lòng của nhiều .

 

Khương Linh , hỏi ngược :

 

“Vậy thấy đội trưởng Tiền ?”

 

Dư Khánh chút do dự gật đầu:

 

“Là , nhưng...

 

đối với bác , kế toán Vu quả thực là nhà của bọn họ.”

 

kế toán Vu cũng bác mất mặt, gây rắc rối cho công việc của bác .”

 

Khương Linh :

 

“Và theo quan sát của , bác là một đội trưởng công bằng, chuyện vốn dĩ là do kế toán Vu đúng.

 

Cứ đợi mà xem, bác sẽ bắt kế toán Vu tới xin cho xem.”

 

“Kế toán Vu và Vu Hiểu Quyên tới xin thì chúng dạy chứ?”

 

 

Loading...