[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 184
Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:10:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vu Hiểu Quyên cả hai đời từng chịu sự sỉ nhục nào như thế , kiếp khi gả tuy sống như ý, nhưng đàn ông đó cũng từng quát tháo cô , đời trái mấy cái con thanh niên tri thức bắt nạt.”
Cô c.ắ.n môi:
“Con xin .”
“Nhanh lên.”
Kế toán Vu thấy đám thanh niên tri thức từng một sắc mặt , mà Tiền Hội Lai đang bờ vực nổi giận, lập tức phát hỏa, tát một cái lưng cô :
“Mau xin , nếu tao tha cho mày .”
Vu Hiểu Quyên tức khắc kinh ngạc:
“Bố!”
Sắc mặt kế toán Vu , cũng phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi Vu Hiểu Quyên, giọng cũng cao lên vài phần:
“Còn mau lên.”
Thấy cảnh , Khương Linh hì hì :
“Thôi bỏ kế toán Vu, dưa hái xanh ngọt, ép buộc đồng chí Vu Hiểu Quyên xin để cha con bác trở mặt thành thù, chẳng chúng cháu trở thành tội nhân .”
Nói đoạn cô xua xua tay:
“Thôi thôi.”
Cô xong, Vu Hiểu Quyên ngẩng đầu cô với khuôn mặt đầy nước mắt:
“Vốn dĩ là tại cô hết.”
“Vu Hiểu Quyên!”
Kế toán Vu giận dữ, vung tay tát một cái mặt Vu Hiểu Quyên.
Vu Hiểu Quyên ôm mặt dám tin kế toán Vu.
Kế toán Vu Khương Linh :
“Con hư tại bố, mặt nó xin cô.”
Nói đoạn định cúi xuống.
Khương Linh vội vàng tránh :
“Đừng ạ, oan đầu nợ chủ, chúng liên lụy đến khác.”
“ hận các .”
Vu Hiểu Quyên trực tiếp ôm mặt chạy biến .
Chương 152 Cưới vợ là một việc cực kỳ khó khăn
Một màn xin như một vở kịch hài, cuối cùng kết thúc bằng việc Vu Hiểu Quyên chạy mất.
Vu Hiểu Quyên và kế toán Vu mất hết thể diện.
Đợi , đám thanh niên tri thức hỏi Khương Linh:
“Vậy chiều dạy ?”
Khương Linh gật đầu:
“Dạy chứ.”
Ánh mắt dừng Ngô Dũng:
“Chiều nay bắt đầu từ , đồng chí Ngô Dũng giác ngộ tư tưởng cao như , chắc chắn ngại thêm vài ngày nhỉ?
Tuần giao hết cho đấy.”
Ngô Dũng định phản bác, tuy nhiên nghĩ đến sự biến thái của Khương Linh, lời định nuốt ngược trong.
Đi thì , dù dạy một tiết cũng hai điểm công mà.
Những khác nhịn mà vui mừng, Dư Khánh đặc biệt hả hê:
“Cho mày chữ , cho mày chữ .”
Ngô Dũng , Khương Linh nhắm vì câu đó, mà là vì đó chặn đường buổi tối Khương Linh vui.
Nếu ông trời cho một cơ hội nữa, đ-ánh ch-ết cũng sẽ rảnh rỗi mà trêu ghẹo Khương Linh .
Cái kiểu con gái thuần túy là biến thái.
Còn về lớp xóa mù chữ cho trẻ con, đó đến lượt ai thì đó , những khác cũng ý kiến gì.
Trong mắt thanh niên tri thức, dạy xóa mù chữ cho trẻ con còn hơn nhiều so với dạy cho lớn, đám lớn , nam nữ già trẻ đều , kỷ luật lớp học cũng chẳng , giống như trẻ con, lời giáo viên nhất.
Mọi chuyện giải quyết xong, về phòng tiếp tục dạy học cho trẻ con, nhưng thời gian còn sớm nữa, kiểm tra cho bọn trẻ một chút để chúng về.
Các cô bé thực sự dễ dàng gì, để thể tới học nhận mặt chữ, sáng sớm xong việc nhà để khỏi cửa, đợi đến khi về vẫn còn những việc khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-184.html.]
Cũng chỉ Tạ Cảnh Lê và Hòe Hoa nhỏ hơn một chút là , những đứa khác đều hết.
Tạ Cảnh Lê cứ lề mề chịu về, Khương Linh cũng đuổi cô bé, đợi đám Táo Hoa hết mới :
“Nói .”
Tạ Cảnh Lê hì hì một tiếng, ôm cánh tay Khương Linh :
“Chị Khương Linh, chị xem khi nào trai em mới thư về ạ?”
Liếc, cứ liếc thôi.
Tâm tư của cô bé quá lộ liễu, Khương Linh mà nỡ luôn.
Khương Linh trợn trắng mắt :
“Chị cho em nhé Tạ Cảnh Lê, chuyện của lớn trẻ con đừng xía , tâm tư nặng nề quá là cao lớn đấy.”
“Hả?”
Tạ Cảnh Lê dọa cho sợ hãi.
lập tức lắc đầu:
“Không ạ, em bảo con gái lớn tướng quá cũng chẳng , bà chính là vì cao quá đấy ạ.”
Khương Linh:
“...”
Cô xua tay:
“Thôi , nhóm lửa, nấu cơm, trưa nay mời em ăn cơm.”
Tạ Cảnh Lê lắc đầu:
“Thôi ạ, em về thư cho trai em đây, chị Khương Linh, chị cùng , xong gửi cùng một thể luôn.”
“Không cần .”
Khương Linh nghĩ tới lá thư gửi mấy ngày , lúc chắc Tạ Cảnh Lâm nhận nhỉ?
Lá thư quả thực tới quân khu tỉnh Xuân, cũng tới tay chủ nhiệm phòng chính trị, chỉ điều khi kiểm tra xong lá thư, chủ nhiệm Vương khỏi sờ sờ cái đầu hói một nửa của , vô cùng đồng cảm với Tạ Cảnh Lâm.
Tạ Cảnh Lâm tính qua năm mới là hai mươi chín tuổi , thực sự là thanh niên quá lứa nhỡ thì .
Trước đây cứ nhắc đến giới thiệu đối tượng là mất kiên nhẫn, hỏng bao nhiêu xem mắt .
Bây giờ khó khăn lắm mới trúng một đối tượng ở quê nhà.
cô gái dường như chẳng chút hứng thú nào với cả.
Nói cái gì mà tuổi còn nhỏ thể kết hôn.
Trong mắt chủ nhiệm Vương thì đây là lời nhảm nhạt.
Đừng tưởng ông nhé, con gái nông thôn mười bảy mười tám bắt đầu tìm đối tượng , cô gái tuy là thanh niên tri thức, nhưng mười tám cũng chẳng còn nhỏ nữa, cho nên dựa theo kinh nghiệm nhiều năm của ông mà phán đoán, thì chính là đồng chí nữ nhắm trúng Tạ Cảnh Lâm .
Chủ nhiệm Vương thấy đau đầu quá, nhét lá thư , hỏi nhân viên:
“Tạ Cảnh Lâm về ?”
“Chưa ạ, đội của vẫn luôn ở tuyến đầu cứu hộ, dọc theo con đường đó thẳng về phía Bắc, khi nào mới về nữa.”
Chủ nhiệm Vương gật đầu:
“Cứ giữ lá thư cho .
Đợi khi xe tiếp tế qua đó thì gửi kèm theo.”
Xe tiếp tế qua đó ba ngày, lá thư cũng mang theo cùng, Tạ Cảnh Lâm khi thấy nét chữ gà bới quen thuộc phong bì thì miệng liền ngoác .
Vui quá mà.
Nhất định là Khương Linh gửi tới .
Mở xem một cái, lòng lập tức chùng xuống tận đáy.
Khương Linh cô vẫn còn nhỏ.
Vậy chẳng là chê già ?
Lớn hơn mười tuổi... quả thực lớn một chút.
Tạ Cảnh Lâm đầu tiên vì tuổi tác của mà thấy tự ti sâu sắc, nếu năm nay mới hai mươi thì mấy, đúng lúc đến tuổi đăng ký kết hôn.
Thế mà hai mươi tám , cưới cô gái mười tám tuổi, còn nêu nữa, thực sự là xót xa quá mà.
Là đàn ông già .
đàn ông già cũng cưới vợ, cũng bỏ cuộc.
Tạ Cảnh Lâm bèn nghĩ, tuổi của già quá , còn Hàn Ngọc Lâm thì ?