[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:10:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đến cuối thư lúc nào cũng thêm một câu:

 

, Tạ Cảnh Lâm, hai mươi tám tuổi, ngoại hình cũng , tiền đồ cũng , tuy tuổi lớn một chút, nhưng xót .

 

Chỉ cần kết hôn, tiền lương nộp hết, ngoài bộ đội, ở nhà cô."

 

Thế là một ngày tuyết rơi trắng trời, Khương Linh nhận lá thư giải thích đầu tiên của Tạ Cảnh Lâm.

 

Nhân viên bưu điện cũng thắc mắc:

 

“Sao nhiều thư của cô thế nhỉ."

 

Địa chỉ quen thuộc, nhưng nhận đổi.

 

Nhân viên bưu điện cũng thú vị, nhỏ giọng hỏi Khương Linh:

 

“Có cô đang yêu đương với vị Tạ doanh trưởng ?"

 

Khương Linh giật :

 

“Anh Tạ doanh trưởng ?"

 

“Sao ."

 

Nhân viên bưu điện rộ lên, “Mấy cái làng quanh đây đều do phụ trách mà, Tạ doanh trưởng là sĩ quan tiền đồ nhất mười dặm tám xã , bao nhiêu nhắm đến đấy.

 

Trước đây chẳng bao giờ thư cho ai ngoài gia đình , thế mà năm nay đột nhiên thư cho cô, tần suất cao thế , ngoài chuyện yêu đương thì cũng chẳng nghĩ lý do nào khác nữa."

 

Vừa , bồi thêm một câu:

 

“Hơn nữa còn chỉ thư cho cô, nhà còn chẳng lá nào ."

 

Khương Linh:

 

“..."

 

Nhân viên bưu điện , Khương Linh đó nghĩ đến chuyện của Tạ Cảnh Lâm mà thấy nhức răng.

 

Tô Lệnh Nghi và hỏi:

 

“Cậu của cô thư cho cô ?"

 

Khương Linh:

 

“A..."

 

Cái đồ khốn kiếp, tự nhiên Tạ Cảnh Lâm biến thành của cô .

 

Cái gã đàn ông rốt cuộc đang cái quái gì .

 

Vào phòng đóng cửa mở thư .

 

Nhìn nét chữ bên trong, còn giả vờ nữa , rồng bay phượng múa, vội vàng.

 

Nội dung trong thư chỉ về một việc, thừa nhận sai lầm, nhận thức sai lầm, hy vọng Khương Linh thể tha thứ cho .

 

Còn về nguyên nhân, chính là cưới cô vợ.

 

Khương Linh thấy nhức răng .

 

Tức giận vo tròn lá thư , ngay đó mở , nét chữ và lời lẽ của đàn ông đó.

 

Ây da, xong , tức đến mức tim gan phèo phổi đều đau hết cả .

 

là mở mang tầm mắt, sống lâu cái gì cũng thấy, mà còn kiểu tỏ tình truy thê như thế .

 

Chẳng lẽ da mặt của đàn ông tỉ lệ thuận với tuổi tác ?

 

là như .

 

Khương Linh đang phiền lòng thì Tạ Cảnh Lê tới:

 

“Chị Khương Linh, em tới học bài đây."

 

Mấy ngày Tạ Cảnh Lê mang lê đông đ-á, hôm nay mang bánh nướng của Tào Quế Lan tới.

 

Khương Linh tò mò c.ắ.n một miếng, vẫn còn nóng hổi, khá ngon:

 

“Đây là bánh gì ?"

 

Tạ Cảnh Lê cũng chuyện trai thư, vẫn híp mắt giải thích:

 

“Chính là dùng một loại chảo nhỏ, cho bánh mì rắc vừng nồi nhỏ ép một cái, ép những đường vân , nướng từ từ bếp lò, chín thì sẽ như thế ."

 

Những chiếc bánh nhỏ từng cái một lớn hơn miệng bát là bao, bên trong hình như còn phết dầu, bên ngoài rắc vừng, thơm.

 

Tạ Cảnh Lê hào hứng hỏi cô:

 

“Có ngon chị?"

 

Khương Linh gật đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-188.html.]

“Ngon."

 

Tạ Cảnh Lê càng hưng phấn hơn:

 

“Chị Khương Linh, cái là do em đấy."

 

“Em á?"

 

Tạ Cảnh Lê hào hứng gật đầu:

 

“Em đặc biệt cho chị Khương Linh đấy.

 

Hai cái là em cố ý mang tới cho chị ăn."

 

Nghe lời lòng Khương Linh mềm nhũn , ôi chao, Tiểu Lê đúng là thật.

 

Cũng may cô giới tính nữ sở thích nam, nếu thì cần gì đàn ông, nuôi Tiểu Lê chẳng lòng mát .

 

kỹ , kiếp, Tạ Cảnh Lê trông nét giống Tạ Cảnh Lâm thế nhỉ.

 

Cái chút nào.

 

Tạ Cảnh Lê thấy biểu cảm của Khương Linh đột nhiên đổi, chút kỳ lạ:

 

“Chị Khương Linh, chị thế ạ?"

 

“Không gì."

 

Khương Linh lắc đầu.

 

Xong , cô nhớ đến lá thư tỏ tình đơn giản thô bạo mà nồng cháy của Tạ Cảnh Lâm .

 

Người đàn ông tự tin đến mức nào, dây thần kinh thô đến mức nào mới một câu như ở cuối thư chứ.

 

Lãnh đạo bộ đội lúc thẩm tra chẳng lẽ quản ?

 

Lãnh đạo bộ đội cũng đang nhức đầu lắm đây.

 

Thư từ qua trong bộ đội thẩm tra là chuyện bình thường.

 

Tạ Cảnh Lâm cứ gửi từng lá từng lá , lúc đầu chủ nhiệm Vương còn vui mừng thấy chuyện thành.

 

thẩm tra nhiều thì thấy gì đó sai sai.

 

Hơi chút bám lấy, đơn phương tình nguyện.

 

Vấn đề là Tạ Cảnh Lâm còn nữa.

 

ở bộ đội, những lời để đưa nhu yếu phẩm cũng rõ ràng.

 

Dứt khoát trực tiếp tìm lãnh đạo trực tiếp của Tạ Cảnh Lâm là đoàn trưởng Tào.

 

Đoàn trưởng Tào còn tưởng chuyện gì to tát, trực tiếp :

 

“Thế thì , nam nhi đại trượng phu câu nệ tiểu tiết, vì cưới vợ thì gì là mất mặt cả."

 

Thấy sắc mặt chủ nhiệm Vương , đoàn trưởng Tào còn khuyên:

 

“Anh cũng xem tuổi tác của , qua Tết là hai mươi chín , lính trướng còn lớn bằng mà con cái mua nước mắm , chúng lãnh đạo cũng thấy sốt ruột .

 

Trước đây thế nào cũng , bây giờ khó khăn lắm mới thông suốt, theo đuổi con gái nhà , chúng lãnh đạo nếu còn đ-âm thóc chọc gạo lưng thì chút nào."

 

Đoàn trưởng Tào cũng cho chủ nhiệm Vương cơ hội lên tiếng, vỗ vỗ vai , một cách thâm thúy:

 

“Lão Vương , thằng nhóc Tạ Cảnh Lâm dễ dàng gì , sắp thăng lên phó đoàn trưởng tới nơi mà đến một m-ụn vợ cũng , t.h.ả.m hại bao."

 

, t.h.ả.m hại bao.

 

Vấn đề là giới thiệu cho bao nhiêu đều cho hỏng bét hết cả .

 

nghĩ kỹ , chủ nhiệm Vương cảm thấy trong cõi u minh thứ đều định .

 

Lúc Tạ Cảnh Lâm cậy cái mồm, đắc tội bao nhiêu đồng chí nữ, bây giờ quả báo tới , đồng chí nữ chê bai, thế mà còn đ-âm đầu .

 

Được , họ cứ việc xem kịch thôi.

 

Tạ Cảnh Lâm hầu như ngày nào cũng một lá thư, nhưng nhân viên bưu điện thì thể ngày nào cũng đưa thư .

 

Mùa đông ở Đông Bắc thật sự lạnh quá, Khương Linh cũng lười hồi âm .

 

Chủ yếu là cũng hồi âm thế nào.

 

Đang thở ngắn thở dài, bên ngoài hô một tiếng:

 

về đây."

 

Giọng quá quen thuộc.

 

Khương Linh lăn lộn bò dậy, kéo rèm cửa , liền thấy bên ngoài Chung Minh Phương và Hà Xuân xách túi lớn túi nhỏ về.

 

Tính toán thời gian, hai từ lúc đến lúc về cũng chỉ nửa tháng, về nhanh như .

 

 

Loading...