[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 197
Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:11:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tào Quế Lan tưởng con trai bảo mua thêm là vì thương bọn họ cho nhà bồi bổ thêm, tiền cũng nhận lấy, miệng còn lẩm bẩm:
“Chỉ tiêu tiền lung tung..."
“Đây là tiêu tiền lung tung ."
Tạ Cảnh Lâm đầy ẩn ý :
“Đây là lo xa, tránh để đến lúc đó mới vội vàng mua kịp."
Lời khiến Tào Quế Lan thấy khó hiểu, Tạ Cảnh Lâm chịu giải thích thêm.
Bởi vì những chuyện vẫn định đoạt xong, sợ nhiều quá sẽ lộ khiến Khương Linh hài lòng.
Lúc chập tối, Tào Quế Lan lấy một cái túi vải nhỏ đựng một ít hạt khô, dặn dò Tạ Cảnh Lê:
“Cả mùa đông con ít phiền đồng chí Khương Linh, mang sang cho cô .
Nhớ cảm ơn cho hẳn hoi."
Quay đầu hỏi Tạ Cảnh Lâm:
“Nghe đây cô còn gửi đồ cho con ?
Hai đứa từ khi nào thế."
“Lần lúc con về đấy ."
Tạ Cảnh Lâm theo ngoài, dặn dò Tạ Cảnh Lê vài câu bên tai, Tạ Cảnh Lê gật đầu:
“Em ."
Cô bé thoăn thoắt chạy v.út ngoài, Tào Quế Lan càng thêm thắc mắc:
“Con dặn nó cái gì đấy?"
Tạ Cảnh Lâm dĩ nhiên là sẽ :
“Đây là bí mật của em con, đừng mà ngóng linh tinh, ngóng cũng vô ích, bọn con cho ."
“Bí mật cái con khỉ."
Tào Quế Lan thấy ghen tị , điều em bọn họ tình cảm , Tào Quế Lan cũng mừng, dù lúc Tạ Cảnh Lê sinh thì Tạ Cảnh Lâm lính , bà còn thực sự lo lắng hai em tình cảm .
bây giờ xem sự lo lắng của bà là thừa .
Ngay đó :
“Đợi nó lớn lên, con tìm cho nó một đối tượng ở trong quân đội, nhất định ruộng."
Tạ Cảnh Lâm thầm nghĩ:
“Anh trai còn vợ đây , thể tính đến chuyện của em gái , đợi mười năm nữa .
Hiện tại còn nghĩ cách cưới vợ về tay đây.”
Còn Tạ Cảnh Lê xách túi nhỏ chạy một mạch tới điểm thanh niên tri thức.
Chưa cửa bắt đầu gọi chị Khương Linh.
Khương Linh nhanh ch.óng quét sạch những thứ nên xuất hiện bàn gian, kéo rèm :
“Sao em qua đây."
Tạ Cảnh Lê lớn:
“Mẹ em bảo em mang ít đồ cho chị, đều là hạt khô trai em mang về đấy, ngon lắm luôn."
Ây da, cái giọng to thật, cứ sợ ở điểm thanh niên tri thức nhà cô bé mang hạt khô sang tặng .
Ở căn phòng khác Thẩm Tuệ tò mò hỏi:
“Bác Tào từ khi nào mà dễ chuyện thế nhỉ, đây chẳng bác ghét Khương Linh mà coi trọng Lệnh Nghi , bây giờ nịnh nọt Khương Linh thế."
“Không chỉ bác , vị doanh trưởng Tạ chẳng cũng kỳ lạ ?
Hôm nay lúc về còn chỉ xách hành lý cho một Khương Linh thôi đấy."
Chung Minh Phương ở bên cạnh cũng thèm ngẩng đầu lên :
“Mọi đừng mà bừa, thì để Khương Linh thấy vui, cô mà vui thì tất cả đều vui ."
Nghĩ tới cái tính nết của Khương Linh thì đúng là thật, những khác liền im lặng.
trong lòng Chung Minh Phương thì sáng như gương , Tạ Cảnh Lâm chính là nhắm trúng Khương Linh , nếu thì thể gửi thư hết bức đến bức khác như .
Có điều thái độ của Khương Linh thì khó mà , cô nhóc chủ kiến lớn lắm, chút thành ý thì e là cô cảm động .
Với cái dáng vẻ thô lỗ cứng nhắc của Tạ Cảnh Lâm, e là khó khiến Khương Linh thích.
Tạ Cảnh Lê phòng, nhanh nhẹn cởi giày leo lên giường lò, mở túi vải :
“Chị Khương Linh, hạt khô trai em mang về , ngon lắm, em đặc biệt bảo em tới cảm ơn chị đấy."
“Cảm ơn chị?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-197.html.]
Khương Linh tò mò.
Tạ Cảnh Lê gật đầu:
“ ạ, cả mùa đông vẫn luôn phiền chị dạy em học, là nên ạ."
Đã là quà cảm ơn thầy cô, Khương Linh liền từ chối nữa.
Tạ Cảnh Lê :
“Anh trai em bảo em nhắn một câu, là ngày mai hẹn chị ở núi gặp mặt, xem xem thể săn con hoẵng mùa đông nào ."
Khương Linh tò mò:
“Giữa mùa đông mà cũng ?"
Cũng may khi đông cô từng lên núi, cô còn tưởng khi tuyết phủ kín núi thì những thứ đó đều ngoài nữa chứ.
Thật Tạ Cảnh Lê cũng , dù mùa đông cô bé cũng từng lên núi, nhưng lời cả chắc chắn là đúng, liền gật đầu :
“Tất nhiên là , thịt hoẵng tuy ngon bằng thịt lợn, nhưng đó cũng là thịt mà.
Chị Khương Linh, chị ."
Khương Linh d.a.o động , chút do dự.
Cô dĩ nhiên Tạ Cảnh Lâm rốt cuộc là ý gì.
Nếu theo đuổi con gái mà đến chút thành ý cũng thì xứng đáng ế vợ thôi.
Có điều cô thực sự tò mò, Tạ Cảnh Lâm rốt cuộc định theo đuổi cô như thế nào.
Ch-ết tiệt thật, cô thế mà chút mong đợi.
Trong tay Khương Linh hạt khô cũng ăn mảnh, chia cho các thanh niên tri thức ở phòng khác một ít, cũng chỉ là bốc một nắm hạt thông, để cùng nếm thử cho thôi, thật sự mỗi một nắm thì chút đồ đó của cô đủ chia .
Cứ như , Chung Minh Phương còn cằn nhằn cô phá gia, lo toan cuộc sống.
Khương Linh hi hi cũng bận tâm:
“Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, ăn no một bữa tính một bữa."
Chung Minh Phương cô, cũng đành để mặc cô.
lúc Khương Linh cửa Chung Minh Phương theo ngoài nhỏ giọng hỏi:
“Hai rốt cuộc là thế nào?"
Khương Linh cũng e dè:
“Thì cứ thế thôi, cũng yêu đương gì, đơn phương lấy tớ vợ thôi."
Chung Minh Phương vẻ mặt đầy trăn trở của cô chút tò mò:
“Vậy nghĩ thế nào?"
Chương 163 Đ-ánh cho bò
Khương Linh nghĩ thế nào?
Nhíu mày suy nghĩ một lát, Khương Linh thật:
“Tớ thèm xác của , nhưng thích cái miệng của ."
Đây thực sự là lời thật lòng, một đàn ông cực phẩm cố nhiên là thu hút, nhưng cô thà đối phương là một cái hũ nút còn hơn là một gã thẳng đuột năng chút trí tuệ cảm xúc nào.
chỉ lời thôi cũng khiến Chung Minh Phương kinh ngạc hề nhẹ, cô quanh một lượt nghiến răng :
“Cậu thể giữ kẽ một chút , cái gì cũng dám ."
Khương Linh cho là đúng:
“Tớ chẳng đang thật lòng .
Với cái hình đó của tớ trúng cũng là bình thường thôi mà, đàn ông bình thường gì c-ơ th-ể như ."
Nói đoạn còn dùng ánh mắt kỳ quái Chung Minh Phương:
“Cậu và Hà Xuân đều đăng ký kết hôn , chắc chắn là hiểu mà đúng ?"
Làm cho Chung Minh Phương hổ thôi, cô nên tới hỏi mới đúng.
Tức giận trực tiếp :
“Tớ về phòng đây."
Đi hai bước thở dài, nhịn nhỏ giọng khuyên cô:
“Nếu thấy tồi, chi bằng nhân lúc về lâu thì thử tìm hiểu xem .
Người cũng , ở tới rằm tháng Giêng cơ mà, đây là dành thời gian dư dả để xây dựng tình cảm với đấy, cũng bắt kết hôn ngay lập tức.
Qua năm cũng mười chín , tìm một kết hôn cũng , bỏ lỡ , tìm một đàn ông c-ơ th-ể như dễ tìm ."