[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 208
Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:16:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe lời Tào Quế Lan cuống lên:
“Sao , con xem con sắp ba mươi đến nơi , còn cho yên tâm thế hả, con định cả đời ông độc chắc."
Bà cụ sốt ruột , Tạ Cảnh Lâm bất lực, nghiêm túc :
“Chuyện con dự tính , chắc chắn sẽ ông độc , cứ yên tâm .
Mau bận việc của ."
Đẩy ngoài, còn quên dặn dò đặc biệt:
“Tuyệt đối đừng sắp xếp xem mắt cho con, nếu sẽ hối hận đấy.
Còn nữa, qua năm con đến ba mươi, đến sinh nhật thì con mới hai mươi tám đầy hai mươi chín, còn cách ba mươi xa lắm."
Trời đất ơi, vốn dĩ đủ già , giờ ruột cộng thêm cho mấy tuổi nữa, chẳng càng già hơn .
Tào Quế Lan:
“...
là oan nghiệt mà."
Nếu là thằng hai hoặc thằng ba, Tào Quế Lan ước chừng tay đ-ánh cho một trận .
đây là thằng cả, thể đ-ánh thể mắng, sắp sửa Phó Trung đoàn trưởng đến nơi , thể đ-ánh mắng nữa, giữ thể diện cho nó.
Tuy nhiên xem mắt là , vẫn tính toán tìm một đối tượng thích hợp mới .
Chao ôi, con trai quá ưu tú cũng khổ, cứ tìm cho nó một văn hóa một chút mới xứng đôi.
Nếu tùy tiện tìm một cái gì cũng , đến khu nhà tập thể quân đội chẳng trò cho thằng cả nhà bà .
Lúc thằng hai cưới vợ nhiều chuyện như chứ.
Tuy nhiên buổi sáng , Tạ Cảnh Lâm cũng là thu hoạch.
Ít nhất hiểu một điều, con ai cũng thích khác nhắc đến khuyết điểm của .
Bản còn em gái khuyết điểm của , huống hồ là Khương Linh.
Xinh như , kết quả chữ .
Cũng đúng, Khương Linh học đến cấp ba , nếu thể thì chắc chắn từ lâu .
Tạ Cảnh Lâm cân nhắc, vẫn xin .
xin cũng thể tay , vẫn tìm cách, tặng thứ gì đây?
Tiền lương và phụ cấp tạm thời gửi , thì tính toán những thứ khác .
Mà Khương Linh cũng đang chuẩn bữa trưa.
Bữa trưa giản dị mộc mạc, thịt ba chỉ hầm dưa chua, cho thêm hai quả ớt khô, hấp thêm một ít cơm trắng, ăn kèm với thịt ba chỉ hầm dưa chua, Khương Linh biến đau thương thành sức ăn, ăn hề ít.
Trong gian chính, mấy thanh niên tri thức nhịn mà suy ngẫm:
“Ngày tháng của Khương Linh trôi qua thật , hèn chi mấy thanh niên trong thôn cứ hỏi thăm về Khương Linh, cứ đà , cũng nịnh đầm ."
Hà Xuân :
“Để Khương Linh thấy thì cô đ-ánh cho tìm răng đầy đất, chiếm hẻo ai chiếm hẻo Khương Linh."
Những khác đều rộ lên.
Tôn Thụ Tài :
“Chúng dù nịnh đầm ước chừng cũng chẳng tác dụng gì.
Cô trúng chúng ."
Anh chắc chắn, những khác cũng cảm thấy như .
Dư Khánh :
“Chao ôi, cô mà thật sự chê , ở rể cho cô cũng ."
Nghe bọn họ càng càng rời xa thực tế, Chung Minh Phương vội :
“Mấy đừng bậy bạ nữa nha, cho dù tuyển rể, thì cũng chọn tới chọn lui, đừng cả ngày mơ mộng hão huyền nữa."
Không Chung Minh Phương quá, đừng thấy bọn họ đều từ thành phố tới, nhưng phương diện so với Tạ Cảnh Lâm thì kém xa .
Tạ Cảnh Lâm ngoại trừ sinh ở nông thôn, thì phương diện đều tồi.
Người như cùng Khương Linh mới xứng đôi.
Những khác cũng chỉ tùy miệng một câu, hề để bụng.
một để tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-208.html.]
Đó chính là Ngô Dũng.
Tuy nhiên thứ tính toán là lời của Dư Khánh.
Anh đang nghĩ, nếu bằng lòng ở rể, liệu Khương Linh bằng lòng đối tượng với ?
Trong nhà cũng thiếu một đứa con trai như , miễn cưỡng ở rể cho Khương Linh, thể ăn ngon uống theo.
Thật là một chuyện bao.
Ngô Dũng động tâm tư, liền nghĩ xem lúc nào thì đề cập với Khương Linh một chút.
Khương Linh hề nhắm tới, đang thu dọn đồ đạc chuẩn chiều lên lớp đây.
Nghỉ ngơi một lát, Chung Minh Phương đến gọi cô cùng ngoài.
Trên đường gặp một trong thôn, liền gọi:
“Thanh niên tri thức Khương, hôm nay ăn món gì ngon thế."
Khương Linh vui vẻ :
“Thịt chứ ạ, cuộc đời thịt thì vui.
Cháu nhất định bữa nào cũng ăn thịt."
Bên cạnh Chung Minh Phương :
“Bác đừng cô bậy, thịt nhà ai mà chịu kiểu ăn phá gia chi t.ử như thế chứ."
Người qua đường cũng tin, một lúc Chung Minh Phương liền khuyên cô:
“Cô đừng lúc nào cũng cao điệu như thế, dễ ghen ghét lắm."
Khương Linh:
“ sợ bọn họ ghen ghét ?
Bọn họ đ-ánh ?"
Đừng là bình thường, ngay cả cao thủ như Tạ Cảnh Lâm chẳng cũng gì cô .
Khương Linh nhịn chút đắc ý.
Tuy nhiên chờ đến khi lớp học, thấy ở hàng ghế cuối cùng, cô liền đắc ý nổi nữa.
Chương 172 Cùng ăn dưa
Khương Linh hiện tại chỉ tặng cho Tạ Cảnh Lâm một từ:
“Kẻ vô sỉ.”
Vì để cưới vợ mà ngay cả mặt mũi cũng cần nữa .
Một cao hơn một mét tám cùng một đám trẻ con trong lớp học, chỉ thể thấy đôi chân dài chỗ để.
Nói là lớp học, thực chính là một gian nhà lớn, trong nhà một chiếc giường sưởi lớn, tất cả các hoạt động đều diễn giường sưởi.
Tạ Cảnh Lâm ở hàng cùng, những đứa trẻ khác đều ở hàng , phân chia rạch ròi.
Mà Tạ Cảnh Lê trong đống trẻ con, Khương Linh chút chột .
Lúc Tạ Cảnh Lâm ngay ngắn chỉnh tề, lộ một nụ rạng rỡ.
Khương Linh thèm để ý đến hai em bọn họ, trực tiếp bắt đầu lên lớp.
Một tiết học một tiếng rưỡi, khi tan học lũ trẻ vẫn còn quấn lấy Khương Linh bắt cô kể chuyện.
Thế là Khương Linh bắt đầu kể chuyện, vẫn là những câu chuyện mà cô tự cho là trẻ con nên .
Kể xong một câu chuyện, Khương Linh trực tiếp rời , Tạ Cảnh Lê chạy tới giải thích:
“Chị Khương Linh, em bảo cả em tới , thật đấy, em cũng nghĩ cái gì nữa."
Nói đoạn còn oán trách liếc Tạ Cảnh Lâm một cái.
Tạ Cảnh Lâm:
“..."
Anh là cảm thấy em gái gì đó đúng mà, quả nhiên nha, đứa em gái nên họ Tạ, nên họ Khương mới đúng.
Tạ Cảnh Lâm :
“Khương lão sư quả nhiên cách dạy học, hèn chi đặc biệt nhờ cô giúp đỡ dạy phụ đạo cho Tiểu Lê, cũng hưởng lợi ít."
Anh một cách nghiêm túc, Khương Linh hừ hừ:
“Cách gọi tệ, nhớ kỹ, gọi là Khương lão sư, một ngày thầy, cả đời cha ."
Khương Linh xong chút đắc ý, nhưng nhanh cảm thấy , cha cái gì chứ, cô mới đứa con trai lớn như .