[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 215

Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:16:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Linh ha hả:

 

“Đó là , ."

 

Thừa nhận thua thì vấn đề gì, nhưng thừa nhận lời , xin , cô quân t.ử.

 

Nói xong Khương Linh trực tiếp bỏ .

 

Tạ Cảnh Lâm đó dở dở .

 

, luôn hy vọng đúng ?

 

Hôm , Tạ Cảnh Lâm định đưa Tạ Cảnh Lê thành đón lão tam Tạ Cảnh Minh, bèn qua gọi Khương Linh cùng.

 

Tạ Cảnh Lê hầu như năm nào cũng huyện tắm bồn một , thực sự khá hào hứng, đây là chị dâu hai đưa cô , năm nay chị dâu hai về nhà đẻ việc, cho nên cả tiện thể đưa cô luôn.

 

ngờ cả cô mời chị Khương Linh nha, cho Tạ Cảnh Lê vui mừng khôn xiết.

 

Tạ Cảnh Lê phấn khích :

 

“Chị Khương Linh, em kỳ lưng cho chị nha, chị dâu hai của em đều khen em kỳ cọ lắm đấy."

 

Khương Linh hì hì.

 

Được , Đông Bắc một sự chấp niệm đối với việc tắm rửa kỳ cọ, mà chẳng thế thì , cô cũng mong chờ.

 

Ba lên đường, mùa đông đường xá khó , xe cộ thì .

 

Tạ Cảnh Lâm kiếm ở một cái xe trượt tuyết:

 

“Hai lên , kéo hai ."

 

Khương Linh Tạ Cảnh Lâm thêm một cái, Tạ Cảnh Lâm :

 

“Sao thế, sợ bán cô ?"

 

bán thì ."

 

Khương Linh lườm một cái cùng Tạ Cảnh Lê leo lên.

 

Tạ Cảnh Lâm cầm dây thừng chạy vụt về phía .

 

Làm Tạ Cảnh Lê hét toáng lên.

 

Khương Linh cảm nhận gió thổi qua gò má, cô Tạ Cảnh Lâm đang chạy băng băng, nhịn lên.

 

Cảm giác , dường như cũng tồi nha.

 

họ là, họ , điểm thanh niên tri thức liền trở nên náo nhiệt.

 

Chủ yếu là tò mò về hành động của Tạ Cảnh Lâm.

 

Tô Lệnh Nghi coi như là một chút, nhưng vẫn :

 

“Mọi thấy Tiểu Lê thích Khương Linh thế nào , hận thể coi Khương Linh là chị gái ruột , Doanh trưởng Tạ trai ruột của Tiểu Lê, trai thương em gái thôi mà, cứ nghĩ quẩn quanh ."

 

thế, đừng lung tung, để Khương Linh thấy cô sẽ vui ."

 

Một câu của Chung Minh Phương khiến bàn tán nữa.

 

Dân thôn mùa đông ít khỏi cửa, thi thoảng xa cũng chỉ là công xã, bao nhiêu cả đời còn chẳng nổi một chuyến lên huyện.

 

Điểm thanh niên tri thức ở đầu thôn, ngoại trừ thanh niên tri thức thì khác thực sự chuyện .

 

Ba lên đường, Tạ Cảnh Lâm kéo hai cô gái một mạch chạy mười mấy dặm đường.

 

Khương Linh và Tạ Cảnh Lê thì vui sướng vô cùng, xe trượt tuyết kêu la phấn khích.

 

Khương Linh Tạ Cảnh Lâm chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng hỏi :

 

“Mệt ?"

 

Tạ Cảnh Lâm đầu cô một cái:

 

“Không mệt."

 

Trên mặt vã mồ hôi, nhưng đôi mắt đó sáng quắc, :

 

“Cái tính là gì, chúng đôi khi huấn luyện hành quân cả ngày chạy mấy chục dặm đường đấy."

 

“Ồ."

 

Khương Linh vô cảm cúi đầu, trong lòng bắt đầu “đậu mợ" .

 

May mà so sức bền với Tạ Cảnh Lâm, thực sự so , thì cô sẽ nghiền nát thành bã mất.

 

Đương nhiên, sức bền của cô cũng coi như tệ, nhưng biến thái như Tạ Cảnh Lâm.

 

Tạ Cảnh Lâm thấy cô phản hồi liền đầu cô một cái.

 

Cô gái nhỏ cùng Tiểu Lê, nhưng tâm trí sớm bay đằng nào .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-215.html.]

 

Nửa đường Tạ Cảnh Lê chê chân lạnh, bèn xuống cùng bộ.

 

Đi mỏi thì lên , dừng dừng nhanh đến huyện.

 

tháng chạp nên huyện trông cũng náo nhiệt hơn nhiều, qua kẻ tấp nập.

 

Tạ Cảnh Lâm đến huyện ngoại trừ đón Tạ Cảnh Minh, còn gánh vác trọng trách mua sắm đồ Tết, bèn hỏi Khương Linh:

 

“Cô dẫn Tiểu Lê tắm , mua đồ Tết, cô cần mua gì, mua luôn cho cô một thể."

 

Khương Linh cũng khách sáo, trực tiếp một đống thứ, đưa tiền cho .

 

Kết quả Tạ Cảnh Lâm nhận:

 

“Đợi mua xong tính tổng thể một lượt."

 

Nói xong lấy vé tắm và tiền đưa cho Khương Linh.

 

Khương Linh và Tạ Cảnh Lê đeo gùi về phía nhà tắm.

 

Trong gùi đựng đồ lót của hai .

 

Tạ Cảnh Lê cực kỳ phấn khích:

 

“Vẫn là ở huyện nha, mùa đông đều thể tắm rửa ."

 

Ở nông thôn mùa đông quá lạnh, những cả một mùa đông còn chẳng tắm nào.

 

Khương Linh cũng ngưỡng mộ, nhưng còn cách nào khác, thanh niên tri thức xuống nông thôn nếu lý do hợp lý thì thể về thành phố .

 

Hai bước cảm nhận nóng bốc lên nghi ngút .

 

Tạ Cảnh Lê cuối đến đây là năm ngoái, sớm quên mất cảm giác thế nào .

 

Vừa bắt đầu oai oái kêu lên:

 

“Chị Khương Linh, bên trong nóng hổi quá.

 

Thật ấm áp."

 

Khương Linh :

 

“Bên trong còn ấm hơn nữa."

 

Khương Linh thích ngâm chung một bể với nhiều như , cảm thấy sạch sẽ, qua hỏi nhân viên phục vụ, hóa còn cả bể nhỏ, chẳng qua là thêm một đồng tiền.

 

Cho nên ít bằng lòng, đa đều chọn bể lớn.

 

“Đổi bể nhỏ."

 

Khương Linh cực kỳ dứt khoát móc tiền , Tạ Cảnh Lê phấn khích :

 

, thêm tiền, chúng em tiền, em trả cũng ."

 

Thời gian cũng kiếm ít tiền từ chỗ cả của cô , thi thoảng hưởng thụ một chút cũng vấn đề gì.

 

Hai nộp tiền, lấy hai cái ổ khóa, phòng đồ để quần áo.

 

Phòng đồ dù cũng nối liền với bên phía nhà tắm, cho nên nóng cũng nghi ngút, chẳng lạnh chút nào.

 

Khương Linh cởi quần áo , Tạ Cảnh Lê bắt đầu kinh ngạc:

 

“A a a, chị Khương Linh, chị trắng thế ."

 

Cả một mùa đông, Khương Linh về cơ bản đều mang một chậu nước lớn gian để tắm, dù cũng lạnh đến thế.

 

đến nhà tắm công cộng tắm thế thực sự là đầu tiên.

 

Tạ Cảnh Lê gây động tĩnh quá lớn, bên trong nhà tắm hướng về phía Khương Linh qua.

 

Thế là ít bắt đầu hít một .

 

Đậu mợ, cô con gái cũng trắng quá .

 

Da dẻ mịn màng quá.

 

Khương Linh đến mức mất tự nhiên, gõ Tạ Cảnh Lê một cái:

 

“Nhanh lên."

 

Đương nhiên, bản cô cũng đắc ý.

 

Dáng thì chịu thôi.

 

Chỉ là...

 

ừm, cô cảm thấy cô vẫn còn khả năng phát triển thêm đấy.

 

Tạ Cảnh Lê thì chẳng gì để , chỉ là một cô nhóc tì, giống như tấm ván giặt đồ .

 

 

Loading...