“Khương Linh nhịn mà bật .”
Ông đối diện cũng nhanh ch.óng đuổi theo:
“ chứng cho đồng chí quân giải phóng.”
Bà chị giường đối diện là ngủ thật giả, tiếng ngáy vang dội như sấm, Khương Linh nhắm mắt , đang định lén gian uống vài ngụm linh tuyền để thuận khí, kết quả Hoàng Quế Viên tới gửi gắm ấm.
Hoàng Quế Viên chút tự trách:
“Sớm dì sắp xếp cho cháu ở cạnh phòng trực , ngờ gặp trộm.”
Khương Linh xua tay yếu ớt:
“Dì Hoàng ơi, cháu cảm kích dì , cháu ạ.”
“Cháu là .”
Hoàng Quế Viên bộ dạng của cô liền thở dài :
“Cái bộ dạng của cháu mà tên trộm cư nhiên còn là cháu đ-á thương, nghĩ cái gì nữa.”
“Cháu đ-á ư?”
Khương Linh vốn dĩ sức cùng lực kiệt, chất vấn như , suýt chút nữa ngã khỏi giường:
“Với cái bộ dạng của cháu, cháu bản lĩnh đ-á nông nỗi đó ?
Nếu cháu bản lĩnh , bao nhiêu năm qua cháu thể kế với chị kế bắt nạt như ?”
Nói đến cuối cùng giọng Khương Linh trở nên nghẹn ngào:
“Không ngờ một con gái yếu đuối như cháu xuống nông thôn hỗ trợ xây dựng gặp trộm thì thôi , kết quả còn tên trộm đe dọa, cháu mà khổ thế .”
Hoàng Quế Viên thở dài, vỗ vỗ vai cô :
“Cháu ngủ , , chúng cũng chẳng hạng để lừa bịp , lời một tên trộm thì ai tin chứ.
Hơn nữa, đồng chí quân giải phóng , là do đ-á, liên quan gì đến cháu.”
Khương Linh vội vàng gật đầu:
“ thế ạ, tên trộm đó chắc là cháu đẩy cho ngẩn thôi, vẫn là nhờ đồng chí quân giải phóng kịp thời mặt khống chế tên trộm.
Không thể vì một tên trộm như thế mà đồng chí quân giải phóng của chúng chịu thiệt thòi .”
Vừa ngước mắt lên thấy ông đối diện cũng về, đang chăm chú, cô vội bổ sung thêm một câu:
“Còn đối diện phản ứng cũng nhanh, đều là .”
Ông tài giỏi ho khan một tiếng:
“Nên mà, bảo vệ kẻ yếu là việc chúng nên .”
Hoàng Quế Viên thở dài:
“Vẫn là nhiều mà.
Cháu cứ yên tâm mà ngủ , chuyện cũng chẳng liên quan gì đến đồng chí quân giải phóng cả.”
Dặn dò thêm một hồi, Hoàng Quế Viên mới phòng trực để xử lý các việc tiếp theo.
Khương Linh... trụ nữa nên ngủ.
Vốn định sáng sớm hôm sẽ lời cảm ơn với quân giải phóng, kết quả sáng sớm tỉnh dậy đồng chí quân giải phóng xuống tàu ở Thiên Tân từ sáng tinh mơ .
Bù ông tài giỏi đối diện đang kể chuyện kinh thiên động địa đêm qua cho một đám , qua miệng tô vẽ, suýt chút nữa cô tưởng đang tấu hài.
Thấy Khương Linh rửa mặt, ông liền :
“Chính là đồng chí nhỏ đây, trông sức khỏe , còn là thanh niên trí thức xuống nông thôn, chúng ngoài đương nhiên giúp đỡ một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-24.html.]
Một đám lượt tung hô ông tài giỏi.
Khương Linh ồn đến đau cả đầu, rửa mặt xong về, tận dụng túi hành lý che chắn để lấy bánh kẹo trong gian , chậm rãi ăn.
Tầng đối diện một đàn bà bốn mươi tuổi, thấy Khương Linh đó ăn bánh kẹo liền mở miệng :
“Hèn chi tên trộm nhắm mày, cái thứ mày ăn còn hơn cả đám cán bộ chúng tao, trộm của mày thì trộm của ai.
Con bé , với tư cách chị đây khuyên mày một câu, ngoài khiêm tốn một chút, nếu thì cũng tạo mối quan hệ , mới bênh vực cho, mày thấy đúng .”
Khương Linh ngẩng đầu đối phương một cái, thấy mắt đối phương cứ dán cái bánh Saqima cô đang ăn, liền bĩu môi:
“Dì , đêm qua động tĩnh lớn như mà chẳng thấy dì động đậy tí nào, giờ chuyện gì nữa cháu ăn miếng đồ ăn mà cũng dì gai mắt .
Dì mà ăn Saqima thì cứ thẳng, cần những lời như thế, cháu dù nghèo chút, sức khỏe kém chút, nhưng cũng đến mức mở lời mà còn tiếc rẻ , dì thấy đúng ?”
Người đàn bà lập tức biến sắc, hừ một tiếng:
“Bị trộm cũng đáng đời.”
Khương Linh thèm để ý đến bà , bắt đầu nhóp nhép ăn Saqima.
Thấy ông tài giỏi xong chuyện về, cô đưa cho một miếng:
“Anh ơi, đêm qua thật là dũng mãnh vô song, miếng Saqima em mời ăn.”
“Ôi chao, thế thì ngại quá.”
Miệng thì nhưng ông tài giỏi đón lấy miếng Saqima , há miệng c.ắ.n một miếng, miệng bận rộn nhưng tay vẫn giơ ngón cái lên, một lát mới :
“Vị ngon thật đấy.”
Ông tài giỏi liền xuống chuyện với Khương Linh, hỏi Khương Linh bao nhiêu tuổi, xuống nông thôn ở .
Biết Khương Linh đổi tàu ở Thủ đô, ông tài giỏi liền :
“Anh tên là Tô Siêu, Thủ đô, công tác, gặp là cái duyên, ở cùng một gian, việc gì em cứ , đoạn đường ít nhất thể đảm bảo an cho em, đúng .”
Bất kể bốc phét , những lời khiến Khương Linh dễ chịu.
Cô cảm kích :
“Anh Tô, thấy là kiểu đàn ông chính trực lương thiện , giống như một , gì đòi hỏi lợi lộc, cứ chằm chằm túi tiền của khác, đó là đồng chí .”
“Hừ, con bé mày năng kiểu gì thế hả.”
Bà chị vui, chỉ Khương Linh hận thể lao xuống ăn thịt Khương Linh .
Khương Linh rụt , sợ hãi :
“Dì ơi, cháu dì .”
Tô Siêu cũng :
“Chị , chị dọa dẫm con bé gì, cùng đường dễ dàng gì, chăm sóc kẻ yếu là việc nên .”
Khương Linh vạn phần cảm kích:
“Anh Tô, đúng là .”
Nhận thẻ , Tô Siêu tâm trạng vô cùng , vỗ ng-ực :
“Có việc gì em cứ gọi , trai Thủ đô bọn gì khác, chỉ lòng nhiệt huyết và một sức lực dồi dào thôi.”
Lời suông, ít nhất lúc lấy nước chủ động lấy giúp Khương Linh một bình, lúc mua cơm ở căng tin cũng hỏi Khương Linh cần mua hộ .
Chẳng trách trong triều thì dễ việc, sự nhiệt tình của Tô Siêu cộng thêm sự quan tâm đặc biệt của Hoàng Quế Viên, hai ngày tiếp theo Khương Linh sống thoải mái.
Buổi trưa Hoàng Quế Viên qua cho Khương Linh kết quả xử lý, tên trộm lúc tàu dừng đêm qua giải lên đồn công an , dặn Khương Linh cẩn thận một chút.
Còn về đồng chí quân giải phóng, ngay cả Hoàng Quế Viên cũng tên họ là gì, chỉ đơn vị ở nơi xa hơn của Đông Bắc.
Khương Linh chút tiếc nuối, một đàn ông cực phẩm như mà.