[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 270

Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:21:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tay Tạ Cảnh Lâm vô tình chạm nơi nên chạm, tay khựng trực tiếp nắm lấy, Khương Linh cứng đờ , một dòng điện chạy dọc qua tim.”

 

“Cái đàn ông ."

 

Khương Linh một tay quàng lấy cổ Tạ Cảnh Lâm hôn tới, cũng quên dành một tay sờ cơ bụng.

 

Cơ bụng , cảm giác sờ thật là quá .

 

Hai quấn quýt nồng nàn, khiến cái đêm vẫn còn lạnh lẽo trở nên rực lửa.

 

Đến lúc gay cấn, Tạ Cảnh Lâm hổn hển hỏi cô:

 

“Muốn ở ?"

 

Khương Linh lắc đầu:

 

“Thôi."

 

Nằm hưởng thụ chẳng hơn , mà tự tốn sức.

 

Tạ Cảnh Lâm kéo chăn đắp lên , cúi xuống hôn mãnh liệt.

 

Ban đêm chẳng việc gì sướng hơn là “đ-ánh bài".

 

Con chính là như thế, hễ nếm vị ngọt là sẽ nhiều hơn.

 

Đàn ông càng nghiêm trọng, một , với cái eo ch.ó săn như Tạ Cảnh Lâm, một Khương Linh hối hận:

 

“Nhanh lên , buồn ngủ ch-ết mất."

 

Tạ Cảnh Lâm dám chậm trễ, nhưng đoạn kết thúc khiến Khương Linh ngẩn :

 

“Anh gì thế?"

 

Tạ Cảnh Lâm :

 

“Sợ em mang thai."

 

Lòng Khương Linh chút cảm giác lạ lẫm, đây là lọt tai lời cô sáng nay .

 

Mặc dù tuổi tác lớn, nhưng vẫn ưu tiên cân nhắc cho cô .

 

Khương Linh ôm lấy , hôn :

 

“Mặc kệ , t.h.a.i thì đẻ thôi."

 

Lúc đồng ý kết hôn thì những chuyện cô đáng lẽ chuẩn tâm lý , dù cũng sinh, lúc nào sinh mà chẳng .

 

Cứ sướng tính.

 

Được sự cho phép của Khương Linh, Tạ Cảnh Lâm liền còn kiêng dè gì nữa.

 

Hơn nữa vì cô xen như thế, Tạ Cảnh Lâm đại triển hùng phong, thêm một hiệp “đ-ánh bài" nữa.

 

Lúc hai kết thúc thì trăng treo đầu cành liễu .

 

Qua cửa sổ, Khương Linh thấy vầng trăng khuyết treo lủng lẳng ngọn cây, Khương Linh chỉ huy Tạ Cảnh Lâm:

 

“Dùng nước trong ấm lau cho ."

 

Nước trong ấm là nước linh tuyền đun sôi, lau xong cả thư thái.

 

Tạ Cảnh Lâm hề , cô bảo thì .

 

Cân nhắc tối qua là đầu tiên của hai , Tạ Cảnh Lâm cũng dám tiếp tục nữa.

 

Dọn dẹp sạch sẽ xong lên giường ôm Khương Linh :

 

“Ngủ ."

 

Khương Linh “ừm" một tiếng nhắm mắt , chẳng mấy chốc ngủ say.

 

Tuy nhiên nhắm mắt, Khương Linh liền thấy tiếng nước chảy róc rách.

 

Cô mở mắt , khỏi thầm mắng một tiếng “cái đệch".

 

Nước linh tuyền chảy mạnh hơn .

 

cô bây giờ cơ hội kiểm tra, chỉ thể thông qua tiếng nước mà phán đoán một chút thôi.

 

Thôi , kết hôn , nước lớn cũng là bình thường thôi.

 

Mang theo tâm trạng như thế, Khương Linh mơ một giấc mơ .

 

Ngày hôm là ngày về nhà ngoại.

 

Nhà Khương Linh ở Tô Thành, nhưng cô coi điểm thanh niên tri thức là nhà ngoại của , Tào Quế Lan cũng coi trọng, chuẩn quà về ngoại cho cô.

 

Hai cân thịt lợn, hai chai r-ượu, hai cân bánh kẹo, còn một túi lạc và kẹo, ngoài còn bắt hai con cá dùng dây cỏ buộc :

 

“Đi .

 

Ở cùng bao lâu nay, đều chăm sóc con, cảm ơn cho hẳn hoi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-270.html.]

 

Khương Linh thấy nhiều đồ như tâm trạng cũng , miệng cũng ngọt xớt:

 

“Cảm ơn ."

 

Tào Quế Lan :

 

“Được , , là cái miệng con ngọt ."

 

Đồ đạc do Tạ Cảnh Lâm xách, đôi vợ chồng trẻ cứ thế cửa.

 

Đều ở trong cùng một thôn, bộ cũng chỉ mất mười phút, hai thong thả xuyên qua thôn.

 

Gặp ai cũng khó tránh khỏi chào hỏi, hai về điểm thanh niên tri thức “về ngoại", còn khá tò mò.

 

Khương Linh con là thế, gì cũng đường đường chính chính, lập tức :

 

“Tất nhiên , ở điểm thanh niên tri thức đều là chị em của cháu, về ngoại cháu nhất định về đó ."

 

Lại gặp mấy đứa nhỏ trong tiểu đội cắt cỏ của , Khương Linh nhét cho nắm kẹo:

 

“Tự lén mà ăn nhé."

 

Chiêu Đệ gật đầu:

 

“Em , cảm ơn chị Khương Linh, chúc chị và rể tân hôn vui vẻ."

 

Lần Tạ Cảnh Lâm cô bé cũng hiền hòa hơn hẳn:

 

“Cảm ơn."

 

Đang , cô đột nhiên cảm thấy , đầu liền thấy Vu Hiểu Quyên, đang nấp cánh cửa thò đầu , đôi mắt u tối chằm chằm Khương Linh.

 

Tạ Cảnh Lâm cảnh giác đến mức nào chứ, ánh mắt quét qua một cái, Vu Hiểu Quyên liền nhanh ch.óng rụt đầu .

 

Khương Linh nhỏ:

 

“Cô dường như sợ hơn."

 

Tạ Cảnh Lâm cho là đúng:

 

thấy cô sợ em hơn đấy."

 

Khương Linh rộ lên.

 

Vu Hiểu Quyên vụ ồn ào hồi cuối năm kế toán Vu nhốt ở trong nhà , cho đến lúc cưới Khương Linh đều thấy Vu Hiểu Quyên nữa.

 

Theo cô thấy thì đầu óc Vu Hiểu Quyên vấn đề , cứ một mực bám víu lấy nhà họ Tạ, e rằng ý đồ của kế toán Vu sẽ thành công, lúc nào đó gây chuyện rắc rối gì nữa chừng.

 

Cửa đóng , đó Khương Linh thấy tiếng quát tháo, ai đang quát mắng Vu Hiểu Quyên nữa.

 

Cách một đoạn xa, thấy ở cổng điểm thanh niên tri thức đang chờ , là Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan.

 

Thấy hai , liền gọi to:

 

“Đến , đến ."

 

Dư Khánh ngoài đốt một bánh pháo, trong tiếng nổ lách tách, ở điểm thanh niên tri thức đều .

 

Khương Linh khỏi cảm động, lớn:

 

“Anh chị em ơi, Khương Linh về đây."

 

Nhìn đôi vợ chồng trẻ tới, Cao Mỹ Lan thế mà kìm rơi nước mắt, cô lẩm bẩm:

 

thế , cảm giác như già tiễn con thế ."

 

Những khác cũng rộ lên, mà đừng nhé, cái cảm giác cũng đúng phết.

 

Khương Linh con bé , tuy nhỏ nhưng bản lĩnh, nhưng gì thì , đối với những bọn họ .

 

Chung Minh Phương vốn còn chút bùi ngùi, câu của Cao Mỹ Lan cho bật :

 

cũng cảm giác ."

 

“Thế cảm giác như ông bố già ?"

 

Tôn Thụ Tài dứt lời, mấy nữ thanh niên tri thức liền lườm qua:

 

“Đừng mà chiếm tiện nghi của bọn ."

 

Tôn Thụ Tài dở dở :

 

“Chỉ cho phép các cô cho ."

 

Mấy đón hai trong.

 

Cao Mỹ Lan gạt Tạ Cảnh Lâm , lườm một cái, đó với Khương Linh:

 

“Đi , mau trong."

 

Một đám vây quanh Khương Linh trong, Tạ Cảnh Lâm xung quanh trống trơn chút hổ.

 

 

Loading...