Đổng Nguyên Cửu cảm thấy ghen tị:
“Cậu ai thế, lẽ là vợ đấy chứ?"
Tạ Cảnh Lâm chút đắc ý, hừ một tiếng:
“Tất nhiên là vợ ."
Đổng Nguyên Cửu phấn chấn hẳn lên:
“Cậu thật sự dùng cái chữ bằng tay trái mà theo đuổi vợ ?"
Anh giơ ngón tay cái lên:
“Giỏi, đúng là giỏi thật."
“Cậu thì cái quái gì."
Bây giờ Tạ Cảnh Lâm nhắc đến chuyện đó nhất, tuy rằng đúng là vì chuyện đó mà tìm đủ lý do để thư cho Khương Linh, nhưng vẫn thấy khá ngượng ngùng:
“Vợ đ-ánh nh-au giỏi lắm, đấu với cô bao nhiêu ngày cô mới đồng ý đấy."
Đổng Nguyên Cửu chấn kinh:
“Đ-ánh nh-au?"
Tạ Cảnh Lâm gật đầu.
Đổng Nguyên Cửu há hốc mồm, mãi một lúc lâu sắc mặt mới trở nên kỳ quái :
“Hiện giờ trong bộ đội nhiều lời đồn đấy."
Tạ Cảnh Lâm quan tâm:
“Lời đồn gì?"
“Nói là về là vì đòi sống đòi ch-ết bắt về để tìm cho một cô vợ ở quê cho dễ kiểm soát, dù cũng là đứa con tiền đồ nhất nhà."
Đổng Nguyên Cửu từng thấy Khương Linh, cũng cô xinh nhường nào, càng Tạ Cảnh Lâm bao nhiêu trò hề để cưới cô.
con mà, lúc nào cũng thích hóng hớt xem náo nhiệt.
Cho nên khi thấy những lời đồn thổi , suýt nữa thì điên lên .
Anh còn bụng, những giúp giải thích mà còn khéo với Chủ nhiệm Vương bên Ban Chính trị rằng cứ kệ , chờ đến ngày Tạ Cảnh Lâm dắt vợ mới đến vả mặt bọn họ.
Đổng Nguyên Cửu gian xảo:
“Cái cô Dương Phượng Mai từng xem mắt với , còn nhớ chứ?"
Tạ Cảnh Lâm ngẩn :
“Có ?"
Đổng Nguyên Cửu giơ ngón tay cái:
“Giỏi, đúng là vợ trung đoàn trưởng khác, dạy chồng ghê."
Thấy Tạ Cảnh Lâm định đ-ánh , vội :
“Cô gái đó lúc đầu còn tưởng vẫn còn vương vấn cô đấy, ở ngoài bóng gió ít điều, ý là nếu thành ý của đủ thì là thể ở bên .
Ngay đó tin tức nộp báo cáo kết hôn truyền đến, những lời đồn cô góp công nhỏ ."
Nơi nào nơi đó thị phi, tất nhiên thiếu lời đồn đại.
Cái miệng của Tạ Cảnh Lâm đúng là ưa nổi.
phận phó trung đoàn trưởng ở tuổi hai mươi chín cực kỳ đáng giá, chút khuyết điểm trở nên nhỏ nhặt, thậm chí trong mắt một còn trở thành nét đặc sắc riêng.
Thế mà bỗng nhiên nộp báo cáo kết hôn, khiến Dương Phượng Mai vô cùng bực bội và thấy mất mặt.
Thế là những lời đồn đại đó cứ thế nảy sinh.
Dù thì ở nơi thôn quê hẻo lánh gì cô gái nào xinh , chừng chính là một cô thôn nữ xí, thật thà mộc mạc hiểu gì, như mới dễ để bà già ở nhà kiểm soát.
Đừng chi, thật sự ít cảm thấy tiếc cho Tạ Cảnh Lâm.
Với phận như bây giờ, ngoại hình , nếu thật sự tìm thì tìm con gái quan chức lớn vợ, tìm một cô gái xinh trong đoàn văn công đều là chuyện đơn giản.
Tiếc quá.
Không ít khi đến chuyện đều tặc lưỡi như .
Tạ Cảnh Lâm xong, cau mày nhưng tranh biện, cuối cùng lạnh:
“Đợi khi họ thấy Khương Linh thì sẽ họ ngu xuẩn đến mức nào."
Về điều , Đổng Nguyên Cửu cực kỳ mong đợi.
Đuổi Đổng Nguyên Cửu , Tạ Cảnh Lâm kìm mà nhớ cô vợ nhỏ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-284.html.]
Lúc bận rộn thì đúng là cha đẻ cũng nhớ tới, hễ rảnh rỗi một chút là bắt đầu nhớ vợ .
Tuy kết hôn mấy ngày, nhưng cuộc sống vợ chồng của hai thật sự tệ chút nào.
Vợ thể dịu dàng thể dũng mãnh, đây đúng là phúc đức tám đời của .
Buổi tối càng nhớ hơn.
Haizz, đàn ông già mới nếm mùi đời thật là khổ tâm mà.
Dường như trong chớp mắt đến rằm tháng Giêng, sáng sớm Khương Linh thấy Tào Quế Lan chuyện với Miêu Tú Lan ở bên ngoài, hình như là chuyện gói bánh trôi.
Bánh trôi ngon đấy, lớp vỏ trắng ngần mềm mịn, bên trong nhân vừng với đường trắng, nấu xong hương vị đó...
ừm ừm...
Chắc là ngon lắm.
Khương Linh chút nhớ bánh trôi sầu riêng.
Không trong gian của cô hàng dự trữ nhỉ.
Mà dù , bây giờ ăn ?
Cái mùi đó khó mà giấu lắm.
Mặc quần áo , hai con họ phòng bắt đầu gói .
Khương Linh rửa mặt xong phòng, nước trong nồi đun sôi.
Bữa sáng ăn bánh trôi, miệng Khương Linh thích lắm nhưng thật ăn ít chút nào.
Nếu Tào Quế Lan cản bảo ăn nhiều tiêu hóa thì lẽ Khương Linh còn ăn thêm một bát nữa.
Tào Quế Lan bưng một bát mì lớn đặt mặt Khương Linh:
“Ăn no thì ăn cái .
Buổi tối gói thêm cho."
Nhìn dáng vẻ hung dữ của bà già, Khương Linh hắc hắc :
“Mẹ ơi, đối với con quá."
Tào Quế Lan đảo mắt:
“Bớt nịnh bợ ."
Lần Miêu Tú Lan cũng vui lây, chị bếp bưng một đĩa dưa muối :
“Chị dâu, ăn kèm với cái , ngon lắm đấy."
Khương Linh một cái cũng thích, củ cải muối cho thêm ớt, nước tương và giấm trộn lên, ăn với mì là hợp nhất.
Ăn sáng xong, hai con bắt đầu bận rộn.
Lấy vài củ củ cải xanh và cà rốt , Miêu Tú Lan bắt đầu hành động.
Khương Linh chút tò mò, cũng về phòng mà cứ giường lò theo.
Thấy Miêu Tú Lan cắt hai loại củ cải thành những hình thù lớn nhỏ khác , Tào Quế Lan liền cầm một con d.a.o nhỏ bắt đầu khoét ruột bên trong, khiến củ cải trông như một cái bình nhỏ.
Còn Miêu Tú Lan thì cầm một con d.a.o khắc nhỏ, lấy củ cải khoét xong bắt đầu khắc hoa văn, đa phần là khắc hình răng cưa, cũng cái điêu khắc thành hình thỏi vàng.
Khương Linh hỏi:
“Cái dùng để gì ạ?"
Tào Quế Lan tức giận :
“Con ngay cả cái cũng ?"
Khương Linh:
“Con nên ?"
Miêu Tú Lan đang bận rộn tính tình giải thích:
“Rằm tháng Giêng thắp đèn cho nhà cửa và tổ tiên mà.
Cũng thể dùng bột mì , nhưng lương thực quý giá thế, chi bằng dùng củ cải."
Khương Linh bừng tỉnh đại ngộ, hóa còn phong tục .
Cô chỉ cái hình thỏi vàng:
“Cái thắp ở ạ?"
Tào Quế Lan chỉ chỉ phòng của cô, Khương Linh hiểu, Tào Quế Lan nhỏ:
“Tiên nhân."