[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 333

Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:47:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ơ, cái đàn bà bám lên cửa nhà cái gì thế?"

 

Dương Phượng Mai tiếng chuyện cho giật , cứng đờ đầu , lập tức ngây luôn .

 

Chương 277 Đối tượng xem mắt cũ

 

Yên lặng.

 

Một sự im lặng đến ch-ết ch.óc.

 

Dương Phượng Mai chỉ tìm ngay một cái lỗ nào đó để chui xuống trốn cho xong, nếu thì cứ để cô ch-ết tạm một lúc .

 

Bám ở cổng nhà lén mà bắt quả tang, hơn nữa còn là nhiều như thế.

 

Rõ ràng lúc cô tới đặc biệt quan sát là ai mà, những bộ tiếng động , một chút động tĩnh cũng .

 

Dương Phượng Mai nước mắt.

 

Đổng Nguyên Cửu vốn mang tâm thái đến xem kịch vui mà tới, ngờ thấy Dương Phượng Mai.

 

Những khác Dương Phượng Mai là ai, Đổng Nguyên Cửu và Tạ Cảnh Lâm thiết đến mức thể mặc chung một cái quần, chứ?

 

Đổng Nguyên Cửu châm chọc , “Y tá Dương, cô ở đây gì thế?

 

Sao cô bám ở cửa nhà thế ."

 

Đầu óc của Dương Phượng Mai ong một tiếng, tai cũng thấy những âm thanh khác nữa , cô chỉ cảm thấy ánh mắt của Đổng Nguyên Cửu đầy châm chọc, mang theo ý , dường như thấu mục đích của cô , còn chỗ nào để trốn.

 

Trong nháy mắt, gò má của Dương Phượng Mai đỏ bừng như mây đỏ buổi chiều, nóng rát, giống như ai đó tát cho một cái.

 

há há miệng, lúng túng , “ qua đây xem thử, nhà họ mới tới, qua xem thiếu thốn gì ."

 

Đổng Nguyên Cửu thoáng qua đôi bàn tay của cô , đầy ẩn ý , “Người qua xem giúp đỡ nọ còn mang theo chút đồ, cô tay tới thì giúp cái gì chứ."

 

Dương Phượng Mai há há miệng nhưng nên lời.

 

lườm Đổng Nguyên Cửu một cái, cảm thấy đàn ông thật đúng là hiểu chuyện, chút tinh ý nào cả.

 

Đổng Nguyên Cửu thấy khó hiểu, “Cô lườm gì chứ, chính cô điều còn lườm , lũ đàn ông chúng còn nên tay , mà cô cũng mặt mũi đấy."

 

Lúc Dương Phượng Mai mới phát hiện , những đàn ông tay cũng mang theo đồ đạc.

 

Đó là một cái tủ đầu giường, mới tinh, rõ ràng là những góp tiền tìm đóng để tặng cho hôn lễ của Tạ Cảnh Lâm.

 

Nghĩ đến sự hiểu lầm đó của , nghĩ đến những lời với khác, Dương Phượng Mai những cảm thấy việc bây giờ là , mà trái còn thấy tủi .

 

Cho rằng chính Tạ Cảnh Lâm gây hiểu lầm cho cô , tưởng hai vẫn còn cơ hội.

 

Nỗi buồn ập đến, nước mắt Dương Phượng Mai đột nhiên tuôn rơi lã chã.

 

Hơn mười đàn ông chút ngây luôn , “Cô cái gì thế."

 

thế, cũng chúng bảo cô ở đây lén , cô cái gì chứ."

 

Dương Phượng Mai ngẩng đầu bọn họ, “ hận các ."

 

Nói xong thế mà che mặt chạy vụt mất.

 

Lũ đàn ông ngây , “Cô thế?"

 

“Không nữa, chúng gì cô ?"

 

“Đầu óc bệnh chắc."

 

Đổng Nguyên Cửu sờ cằm , “E là hận chúng luôn ."

 

Cái càng dễ giải quyết, bọn họ vốn dĩ quan tâm nha.

 

Đổng Nguyên Cửu bọn họ cũng thấy tiếng náo nhiệt trong sân .

 

Lập tức hiểu , hiếu kỳ chỉ mấy bọn họ chứ, cả quân khu e là đều đang hiếu kỳ.

 

Chẳng qua là bọn họ quan hệ thiết hơn với Tạ Cảnh Lâm, quan hệ cũng hơn một chút, nên chủ động chạy tới.

 

nhiều phụ nữ trong khu nhà tập thể cũng hiếu kỳ nha, những bà cụ bà thím mồm năm miệng mười ngày thường mà nhịn cho nổi, qua xem cho nhẽ mới là lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-333.html.]

 

Nghĩ đến cái tính khí của Tạ Cảnh Lâm, nghĩ đến cảnh tượng lúc hai bên gặp mặt, trong lòng Đổng Nguyên Cửu ha ha lớn.

 

Sau đó sự thúc giục của liền gõ cửa.

 

Những trong sân đang trò chuyện rôm rả.

 

Lời qua tiếng vô cùng náo nhiệt, những mang theo lạc, hạt dưa các thứ, liền ăn trò chuyện.

 

Phải Khương Linh khoác lác.

 

Làm cho một đám phụ nữ ngẩn vì kinh ngạc.

 

Tai Khương Linh thính bao nhiêu chứ, lúc bên ngoài tiếng chuyện là cô thấy .

 

cô cứ bất động thanh sắc, lúc tiếng gõ cửa , cô một đợt khác tới , đại khái chính là đợt hôm qua đó.

 

Khương Linh dậy, , “Mọi cứ trò chuyện , xem thử."

 

Những phụ nữ , bà cụ Trương , “Đi, cùng xem thử nào."

 

Mọi đều hiểu ý, đều theo , chẳng lý nào chỉ họ sét đ-ánh, những khác thể yên , cái trò nhất định xem.

 

Khương Linh cũng chẳng thèm quan tâm, theo thì cứ theo thôi.

 

Đến cửa mở cửa .

 

Ừm.

 

Lại là một sự im lặng bao trùm.

 

Hơn mười đàn ông ngây luôn .

 

Mẹ nó, bảo là thôn nữ mà?

 

Đã bảo là cô gái trông mà?

 

Đã bảo là da dẻ thô ráp mà?

 

Cô gái xinh mắt là ai , thể xinh như thế chứ.

 

Đoàn văn công cũng chẳng ai xinh như thế cả.

 

Đều là đàn ông, họ dường như trong khoảnh khắc hiểu tại Tạ Cảnh Lâm đặc biệt xin nghỉ hơn một tháng để về quê cưới vợ , đổi là họ, họ cũng sẵn lòng nha.

 

Nhìn ngây dại, Đổng Nguyên Cửu một tiếng, đó với Khương Linh, “Chị dâu, còn nhớ , lúc , tàu hỏa, cùng Tạ phó đoàn trưởng thực hiện nhiệm vụ đấy, là doanh trưởng trong đoàn của ."

 

Khương Linh bừng tỉnh đại ngộ, “Ồ, là ."

 

Đổng Nguyên Cửu đầy vẻ tự hào những khác nhướng mày, ý tứ rõ ràng:

 

“Nghe thấy , chị dâu nhớ đấy.”

 

Đáng tiếc Khương Linh lắc đầu, “Xin , quên mất ."

 

Đổng Nguyên Cửu:

 

“..."

 

Mọi ha ha lớn, quả thực chẳng giữ chút thể diện nào cả.

 

Đổng Nguyên Cửu cũng theo, điều thấy lạ nha, “ nhớ là đây, sức khỏe của chị dường như..."

 

Anh tiếp, nhưng sự nghi ngờ là thật.

 

Khương Linh tủm tỉm , “Ai lúc xuống nông thôn mà để bản xinh lộng lẫy chứ, vạn nhất gặp kẻ thì ."

 

Lời cũng cần rõ, Đổng Nguyên Cửu hiểu , vội gật đầu , “ hiểu, hiểu."

 

Lúc phía truyền đến một giọng , “Các rảnh rỗi thế ?"

 

Mọi đầu , liền thấy Tạ Cảnh Lâm ở phía .

 

Mọi chột , Đổng Nguyên Cửu càng chột hơn, vội vàng lấy lòng , “Đến tặng hai vợ chồng cái tủ đầu giường."

 

 

Loading...