[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 343
Cập nhật lúc: 2026-02-24 13:48:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Hồng Quyên còn kịp mở lời, Khương Linh lạnh lùng lên tiếng:
“Chứ còn gì nữa, thấy , việc thu xếp còn quan trọng hơn cả việc chăm sóc cô ruột mà."
“Cô."
Dương Phượng Mai tức phát điên, cả bắt đầu run rẩy, hét lên một tiếng lao về phía Khương Linh.
Thế là, Dương Hồng Quyên một nữa ngã xuống đất, m-ông thật sự nứt đôi .
Dương Phượng Mai đang cơn thịnh nộ, một lòng chỉ xé nát cái miệng của Khương Linh, còn mà quan tâm đến những chuyện khác.
Trong mắt Dương Phượng Mai lúc chỉ Khương Linh:
“Xem đ-ánh ch-ết cô , cô đê tiện như chứ, chẳng qua là lấy một vị trung đoàn trưởng thôi mà, gì ghê gớm , chẳng qua cũng là hạng thèm tới thôi."
Nghe cô khó , Khương Linh đó bất động, thấy cái tát của Dương Phượng Mai tới gần, mấy bà lão đều nín thở vì sợ hãi, mở to mắt , bà Trương hét lên một tiếng:
“Khương Linh tránh mau."
Khương Linh cứ tránh, thấy thể cảm nhận luồng gió từ cái tát mang , Khương Linh vươn tay “chát" một tiếng tát cho Dương Phượng Mai văng ngoài.
Với cái sức mạnh đó của Khương Linh, đừng là một phụ nữ, ngay cả đám đàn ông ở làng cây du còn cô đ-ánh cho rụng răng, cũng là vì Dương Phượng Mai nên Khương Linh còn nể tình thu bớt lực , nếu hôm nay chắc chắn rụng răng.
Dương Phượng Mai đ-ánh đến mức đầu óc choáng váng, chân vững, ngã nhào xuống đất.
cô hận Khương Linh thấu xương, bò dậy mặc kệ Dương Hồng Quyên đang gọi , trực tiếp lao đầu Khương Linh.
Khương Linh đợi cô lao tới, đó giơ tay bồi thêm một cái tát nữa cho lăn đất.
Mãi một lúc lâu Dương Phượng Mai bò dậy nổi, gò má đau rát như lửa đốt.
Cô dứt khoát bò đó gào t.h.ả.m thiết.
Hai bên má khi đ-ánh dần dần sưng vù lên, vết hằn ngón tay hiện rõ mồn một, lóc t.h.ả.m thương vô cùng.
Biến cố những Dương Hồng Quyên trợn to mắt, mà ngay cả đám xem náo nhiệt cũng kinh ngạc khôn xiết.
Dương Phượng Mai ở đại viện gia đình từng đ-ánh nh-au với khác, nhưng bao giờ thua ?
Chưa từng.
Có bao giờ đ-ánh t.h.ả.m như thế ?
Cũng từng luôn.
Không ngờ tới, “sai một li một dặm", Dương Phượng Mai thế mà Khương Linh đ-ánh.
Ngay cả luôn hếch cằm lên trời như Dương Hồng Quyên cũng trở nên thê thê t.h.ả.m t.h.ả.m, ủy ủy khuất khuất.
Khương Linh là ai chứ, cô vợ trẻ mới tới, vợ của Tạ Cảnh Lâm.
Tay chân g-ầy gò, cái eo nhỏ xíu , khẽ bẻ một cái là thể gãy ngay .
Vốn dĩ bà Trương chuẩn sẵn tâm lý tìm tới giúp đỡ.
tình hình mắt, bà cảm thấy cần thiết nữa .
Khương Linh đây hề khoác, thật sự chẳng sợ gì cả.
Trông thì g-ầy, nhưng sức lực cũng thật sự lớn.
Nhìn cái mặt của Dương Phượng Mai mà xem, chậc chậc, đợi đến sáng mai ước chừng thể sưng lên như cái đầu heo.
chẳng ai đồng tình với cô cả.
Dương Phượng Mai coi thường đám bà lão trong đại viện cũng chẳng ngày một ngày hai , thấy bộ dạng gấu của hai cô cháu nhà , thật trong lòng họ chỉ thấy hả .
Đáng đời lắm.
Ác nhân tự ác nhân mài.
Mà Khương Linh lúc giống như một nàng tiên nhỏ từ trời rơi xuống, đ-ánh xong còn thẹn thùng mỉm , xổm mặt Dương Phượng Mai hỏi:
“Đồng chí Dương Phượng Mai, còn đ-ánh nữa ?"
Dương Phượng Mai lộ vẻ kinh hoàng, chỉ cảm thấy gò má đau rát.
Cô nhịn rụt rè một chút, trong mắt mang theo sự sợ hãi:
“Cô, cô đừng qua đây."
Nhìn cô như , Khương Linh lộ vẻ đau khổ và ủy khuất:
“Đồng chí Dương Phượng Mai, là cô tay đấy nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-343.html.]
Dương Phượng Mai thở dốc.
Khương Linh tiếp:
“ thế cùng lắm chỉ tính là phòng vệ chính đáng thôi."
Còn cố ý hỏi những xung quanh:
“Mọi đều thấy cả , đúng ?"
Những xem náo nhiệt tuy rằng cảm thấy hai cái tát đó Dương Phượng Mai đ-ánh khá t.h.ả.m, nhưng thấy Khương Linh đúng.
“ , đều thấy hết , là Dương Phượng Mai chủ động khiêu khích , tay định đ-ánh Khương Linh, Khương Linh chẳng qua là vì bảo vệ bản mà thôi."
Khương Linh ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp khuôn mặt của chị dâu Trương, Trương Vinh nháy mắt với cô một cái, Khương Linh cũng híp mắt :
“Cảm ơn chứng cho ."
Cô đầu về phía Dương Hồng Quyên, thở dài một , định đỡ bà , Dương Hồng Quyên hất cô :
“Không cần cô bụng."
Khương Linh ủy khuất :
“Bà Dương , bà là , đây là ý mà."
“Ai thèm chứ."
Dương Hồng Quyên cái m-ông ngã hai như thế thì đau bao nhiêu, mấy hòn sỏi nhỏ vướng, cực kỳ khó chịu.
Bà vùng vẫy một cái như , ngã ngược trở , đau đến mức trực tiếp đảo mắt trắng dã.
Tiếc là những xung quanh chẳng ai dám tiến lên.
Khương Linh còn chẳng thèm chấp nhặt việc Dương Hồng Quyên mặt cho cháu gái mà đỡ bà , kết quả còn bộ tịch mắng, những khác càng chuốc lấy sự phiền toái.
Khương Linh tiến lên nữa, Dương Hồng Quyên gian nan bò dậy.
Dương Phượng Mai lóc tới mặt Dương Hồng Quyên:
“Cô ơi..."
“Câm miệng."
Dương Hồng Quyên nghiến răng nghiến lợi.
Dương Phượng Mai cảm thấy tất cả chuyện đều là do Khương Linh, hậm hực trừng mắt .
Thực nếu Dương Phượng Mai thích Tạ Cảnh Lâm thì cũng hẳn, Tạ Cảnh Lâm dù đến cũng là từ nông thôn , cũng chẳng bao nhiêu học vấn, cùng lắm là tham gia lớp xóa mù chữ và đào tạo cán bộ thôi.
Cô chỉ là cảm thấy cam tâm.
Dương Phượng Mai trông cũng khá, điều kiện gia đình , từ nhỏ đến lớn đều là cưng chiều, bất kể là tình cảm giả dối thật lòng, những đàn ông thích cô cũng ít.
Vậy mà cô một vị sĩ quan nông thôn chê bai, trong lòng tự nhiên thoải mái.
Tạ Cảnh Lâm chút đáng sợ, thì chỉ thể tìm cách trút giận lên cô vợ trẻ thôi.
Không ngờ tới, Khương Linh những cái miệng lợi hại, mà nắm đ-ấm còn lợi hại hơn.
Dương Phượng Mai đúng là ủy khuất hết mức, lóc t.h.ả.m thiết.
Bị Dương Hồng Quyên mắng một câu, vội vàng ngậm miệng , ủy khuất vô cùng.
Dương Hồng Quyên mất sạch mặt mũi, nghiến răng Khương Linh:
“ khuyên cô một câu, lùi một bước biển rộng trời cao, đắc tội với , cũng sợ bản vướng ."
Khương Linh hì hì :
“Thế thì , là như đấy, khác đối với , sẽ đối với gấp bội, ai mà bắt nạt , nhất định trả đũa , nếu buổi tối ngủ .
Bà nhất định nhớ kỹ đấy nhé, tuyệt đối đừng trêu chọc , nếu sẽ chẳng màng tới việc bà bao nhiêu tuổi ."
“Hừ."
Khương Linh:
“Hừ.
Ai mà chẳng chứ."
Những xung quanh nhịn cảnh tượng .