“Cô một cách đầy lý lẽ, Chung Minh Phương với một chút điên cuồng, dường như nếu Chung Minh Phương đồng ý thì sẽ cùng ch-ết chùm .”
Những xem náo nhiệt thấy con một nghìn năm trăm tệ thì lập tức hít một khí lạnh.
Một nghìn năm trăm tệ đấy.
Đừng là nhiều như thế, chỉ cần một hai trăm tệ thôi đủ khiến ngưỡng mộ .
Không ít vốn dĩ chỉ là xem náo nhiệt, giờ ánh mắt Chung Minh Phương mang theo sự dò xét.
Trong nhà sắp cưới vợ , tiền đây, Chung Minh Phương tiền thì thể cho vay một ít ?
Vay một trăm tám mươi tệ chắc cũng chứ?
Mọi suy tính đủ điều, thế nhưng Chung Minh Phương “phụt” một tiếng bật , “Một nghìn năm trăm tệ?
Cái bản lĩnh mở miệng điêu của cô đúng là lợi hại thật.
Hồi cô với Minh Huy chuyện đồi bại trong văn phòng cũng chuyện với như thế ?”
Những xem náo nhiệt rộ lên.
An Nam lúng túng, nhưng mặt cô sưng vù, đỏ mặt thì khác cũng chẳng .
Chung Minh Phương thở dài một tiếng , “Mọi xem, trông giống một nghìn năm trăm tệ ?”
Mười năm qua Chung Minh Phương sống chút nào, thể cũng lấy gì khỏe mạnh, khi cô lấy tiền từ nhà cũng chẳng với ai, việc ăn uống cũng chỉ hơn đây một chút xíu thôi.
Mọi cũng chỉ tưởng đây là vì m.a.n.g t.h.a.i nên Hà Xuân mới để cô ăn hơn một chút.
Nếu thật sự tiền, chẳng lẽ bồi bổ cho b-éo trắng ?
thực tế, hiện giờ Chung Minh Phương ăn uống cũng tệ, chỉ là đang mang thai, gặp ốm nghén nên cơm nuốt nổi, thế nên mới mệt mỏi như .
những khác điều đó, lời của An Nam vì thế cũng còn đáng tin lắm.
lúc , đột nhiên thấy hô lên, “Có chuyện gì thế?”
Tiền Hội Lai đến muộn, hai nam nữ ở giữa sưng như đầu heo, khỏi kinh ngạc, “Đây là ?”
Tào Quế Lan chống nạnh, chỉ trích, “Hai đứa cứ khăng khăng Khương Linh mất , đây chẳng là sỉ nhục vợ quân nhân , đây thể nhịn .”
Những xem náo nhiệt cũng nhao nhao phụ họa chứng.
Lần ngay cả Tiền Hội Lai cũng sa sầm mặt xuống.
Thôn Du Thụ đúng là vài con sâu rầu nồi canh, nhưng Tạ Cảnh Lâm là niềm tự hào của thôn, mỗi họp công xã, thôn họ một Phó trung đoàn trưởng, ít đều hâm mộ ông .
Không phép ai sỉ nhục vợ của quân nhân.
Hơn nữa, so với hai , Khương Linh mới là nhà.
Tiền Hội Lai lập tức sa sầm mặt, “ quan tâm là em trai của ai, giấy giới thiệu là , hai mau từ tới thì biến về đó .
Nếu sẽ báo cáo lên .”
Không giấy giới thiệu mà lung tung là nghiêm trọng.
Đặc biệt là nhà họ Chung mới thanh tra xong, hai từ nơi khác điều đến Đông Bắc thanh niên trí thức, càng chịu nổi sự giày vò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-355.html.]
Chung Minh Huy hoảng , cầu khẩn về phía Chung Minh Phương, “Chị cả...”
“Ôi chao, Hà Xuân, bụng khó chịu.”
Kỹ năng diễn xuất của Chung Minh Phương vụng về, sáng mắt đều thể là giả vờ, nhưng Hà Xuân cũng phối hợp, vội vàng đỡ lấy cô , “Đi, để đỡ em trong nghỉ ngơi.”
Thấy hai định trong, Chung Minh Huy cuống cuồng, “Anh rể, cứ trơ mắt chị cả đối xử với chúng em như ?”
Hà Xuân ngoảnh , gương mặt thật thà chất phác đầy vẻ khó xử, “Gia đình các coi thường , bố các cũng thừa nhận , chuyện thật sự tiện xen .”
Nói xong liền trực tiếp đỡ Chung Minh Phương trong.
Vẻ mặt Chung Minh Huy vô cùng khó coi.
Tiền Hội Lai , “Mau .”
Tào Quế Lan cũng ở đó đe dọa, “Hai đứa , trực tiếp tìm gậy đuổi đấy, thôn Du Thụ chúng nơi hạng gì thể đến .”
Vừa nhắc đến hạng gì, Cát Nhị Đản đang xem náo nhiệt cũng hào hứng hẳn lên, “ thế, đúng thế.
Thôn Du Thụ chúng là thôi.”
Nói xong Cát Nhị Đản còn mỉm với Tào Quế Lan, “Đại nương, bà nhớ giúp cháu vài câu mặt chị Linh nhé.”
Tào Quế Lan lớn, “Không vấn đề gì.”
Chung Minh Huy và An Nam , đương nhiên là cam tâm.
Tuy nhiên lúc sói hổ, khiến Chung Minh Huy nảy sinh vài phần bi thương.
Nhà họ Chung sụp , chị cả cũng chẳng còn thiết với gia đình nữa.
Nói cái gì mà vì sự lừa dối của bọn họ, chung quy chẳng vì còn lợi lộc gì để lấy nữa ?
Nói văn hoa thế, chẳng qua là bỏ tiền thôi?
Dựa cái gì chứ, một nghìn năm trăm tệ đó là của nhà họ Chung, mà là con trai duy nhất của nhà họ Chung.
Đưa cho là lẽ đương nhiên.
Nghĩ đến đây, Chung Minh Huy lớn tiếng , “Chung Minh Phương, nếu chị đoạn tuyệt quan hệ với gia đình , thì một nghìn năm trăm tệ đó chia đều cho nhà, nếu em sẽ cho cả công xã trong tay chị một nghìn năm trăm tệ.”
Chương 296 Kẻ địch đang đường đến
Chung Minh Phương khựng bước, đầu , nhịn mà bật , “Được thôi, cứ .”
Nói xong hai vợ chồng trực tiếp bước cửa, Chung Minh Huy cuống lên, bước nhanh hai bước, “Chị cả...”
“Làm cái gì, cái gì đấy, là hạng gì hả, điểm thanh niên trí thức của chúng dễ thế ?”
Dư Khánh trưởng cao to lực lưỡng, quen vợ chồng Chung Minh Phương cũng lâu , hồi đó chuyện Chung Minh Phương gặp ít c.h.ử.i bới cả nhà , giờ tới , thể cho sắc mặt , “Cút sang một bên.”
Anh đưa tay đẩy một cái, Chung Minh Huy liền như con gà nhép đẩy sang một bên.
Chung Minh Huy tức đến run cả , An Nam đỡ lấy Chung Minh Huy ngẩng đầu mắng, “Anh là cái thứ gì mà dám đẩy đàn ông của .”
“ đẩy đàn ông của cô?”
Dư Khánh vung nắm đ-ấm “bộp” một cái đ-ánh đầu Chung Minh Huy, “Hôm nay còn đ-ánh đấy, thì nào.”