[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 408

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:00:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Linh hào hứng :

 

“Anh trai tài giỏi, ngờ thể đến đón em, em thực sự thấy quá phấn khích."

 

“Ái chà, đừng thế, năm đó cô cũng dũng mà, bảo vệ kẻ yếu..."

 

Tô Siêu Khương Linh hiện giờ sắc mặt hồng nhuận, tinh thần phấn chấn, thực sự thốt nổi cụm từ “bảo vệ kẻ yếu" nữa.

 

Hơn nữa những “chiến tích" oai hùng của Khương Linh, em họ cũng kể cho , nếu cũng chẳng thấy giống như đổi thành một khác như thế .

 

những điều đó quan trọng, giờ đây là chị em của em họ , thì chính là em gái của .

 

Tô Siêu :

 

“Đi thôi, chúng cùng về nhà, Lệnh Nghi nhà đang đợi cô ở nhà đấy, em vốn dĩ cũng đến đón cô, nhưng trong nhà bận quá nên đến , thôi thôi."

 

Ra khỏi nhà ga, ngờ Tô Siêu còn lái xe đến, Khương Linh bây giờ cũng là một vợ lính, Tô Siêu cũng tự giác mở cửa ghế cho cô:

 

“Đã đến thì cứ trực tiếp về nhà ở, đừng khách khí gì."

 

Khương Linh :

 

“Em ở bên ngoài là ..."

 

“Đã đến thì về nhà mà ở chứ ở ngoài gì, nhất định ở nhà."

 

Tô Siêu chẳng thèm cho Khương Linh cơ hội phản bác, trực tiếp lái xe luôn.

 

Khương Linh nhịn mà thở dài.

 

Ở bên ngoài thì chắc chắn cô ở bên ngoài .

 

Cô đến thủ đô chỉ để dự đám cưới, cô còn những dự định khác nữa.

 

Ví dụ như xem ai bán nhà tứ hợp viện , đây bao nhiêu tiểu thuyết, các nữ chính xuyên đều thích mua nhà tứ hợp viện, cô cứ mua theo thì chắc chắn sai, đợi mấy chục năm bán thể thảnh thơi hưởng lạc .

 

Còn những thứ khác, thời buổi đồ cổ đáng tiền nhỉ, cô cũng thể tích trữ một ít?

 

Sống ở đời là để tận hưởng, hiện giờ cô chút tiền, vung vẩy một chút , cô còn định khi nghiệp đại học sẽ bà chủ nữa cơ mà.

 

Còn về cuộc sống thảnh thơi như “cá muối", thì thật, nhưng rảnh rỗi quá cũng thấy khó chịu.

 

Có điều lúc Khương Linh cũng những điều đó với Tô Siêu.

 

Cao Mỹ Lan hiểu Khương Linh, nhỏ giọng hỏi:

 

“Em còn chuyện khác ?"

 

Khương Linh giấu giếm:

 

“Có một chút, ở bên ngoài cho tiện."

 

“Vậy cũng , cứ đến nhà họ Tô , đến tối chị đưa em ngoài ở."

 

Khương Linh nhéo nhéo mặt Cao Mỹ Lan :

 

“Mỹ Lan, chị đúng là con sán trong bụng em mà."

 

Cao Mỹ Lan ghét bỏ đẩy cô :

 

“Em đúng là đủ ghê tởm đấy, em mới là sán ."

 

Khương Linh ha hả.

 

Xe nhanh ch.óng đến một đại viện, đây lẽ chính là đại viện quân đội của thủ đô .

 

Diện tích đại viện nhỏ, nhà nào nhà nấy đều là lầu hai tầng kèm theo một cái sân nhỏ.

 

Nhà họ Tô ở phía trong, thẳng , dừng một ngôi nhà lầu nhỏ.

 

Trong ngõ còn những chiếc xe khác, Cao Mỹ Lan giải thích:

 

“Nhà họ Tô dạo đông lắm."

 

Khương Linh khỏi tò mò:

 

“Người nhà họ Tô ở làng Elm đến ?"

 

“Họ đến gì chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-408.html.]

 

Cao Mỹ Lan rộ lên:

 

“Căn bản là chẳng ai nhắc đến chuyện cả, lúc bọn chị nhà họ Tô còn đến tìm Tô Lệnh Nghi, lấy đồ của Lệnh Nghi, Lệnh Nghi căn bản chẳng thèm quan tâm đến họ, phần lớn đồ đạc của mấy bọn chị đều để cho các thanh niên tri thức trong điểm, hoặc là đem cho mấy gia đình khó khăn trong làng.

 

thì nhà họ Tô cũng chẳng vớt vát chút lợi lộc nào."

 

Xuống xe, Tô Siêu tới mở cửa, ở cửa liền gọi to:

 

“Lệnh Nghi, Khương Linh đến ."

 

Khương Linh ngôi nhà lầu nhỏ , thật là chút chê bai.

 

Chính cái sân nhỏ còn chẳng to bằng sân nhà cô ở Đông Bắc nữa.

 

Thế nên gì thì vẫn cứ tự mua lấy một căn nhà, nhất định mua tứ hợp viện.

 

Lúc Khương Linh đang quan sát sân vườn thì cửa nhà mở , Tô Lệnh Nghi như một cơn gió lướt ngoài, theo là bố chị .

 

Tô Lệnh Nghi đầy vẻ ngạc nhiên cô:

 

“Cuối cùng em cũng đến ."

 

Sau đó kéo Khương Linh giới thiệu đủ kiểu, Khương Linh mỉm chào hỏi chú dì ông bà, một lượt nhận quen mặt.

 

Nhà họ Tô tính nhánh ở làng Elm thì cũng quá đông, Tô Lệnh Nghi chỉ hai chị em, em gái chị năm nay mới mười bốn, đang học cấp hai, nhà bác cả thì một họ và một chị họ, họ chính là Tô Siêu .

 

Về Khương Linh, nhà họ Tô danh từ lâu, lúc Tô Siêu trở về kể về một cô bé, còn thấy thương cảm nữa.

 

Sau đó Tô Lệnh Nghi nhắc đến cô bé , thấy sự đổi ngày càng lớn, họ cũng bắt đầu để tâm theo.

 

Họ ngốc, Khương Linh cũng chăm sóc Tô Lệnh Nghi nhiều, ánh mắt Khương Linh đều mang theo vẻ hiền từ.

 

Khương Linh là ai chứ, chỉ cần thích cô thì cô sẽ thấy ngại ngùng, Khương Linh gọi dì gọi chú các thứ, miệng ngọt cực kỳ, của Tô Lệnh Nghi là Đàm Trác Yến :

 

“Con bé miệng ngọt thật đấy, ngay từ cái đầu tiên dì thích một đứa con gái như thế ."

 

Khương Linh vui vẻ :

 

“Ai gặp cháu cũng đều thế ạ."

 

Người nhà họ Tô đều đồng loạt rộ lên.

 

Ông cụ Tô :

 

“Đói chứ?

 

Cơm nước chuẩn xong xuôi cả , chỉ đợi cháu đến thôi, cháu thích ăn cay, nên đặc biệt tìm đầu bếp Tứ Xuyên để món ăn đấy, cháu chắc chắn sẽ thích."

 

Được coi trọng như , Khương Linh chút cảm thấy ưu ái mà lo sợ.

 

Khương Linh nhỏ giọng với Tô Lệnh Nghi:

 

“Người nhà chị mà nhiệt tình quá ."

 

Tô Lệnh Nghi nén :

 

“Có lẽ chính là vì em chào đón đấy."

 

Suốt một năm qua chị luôn giữ liên lạc với gia đình, đều tưởng là chị và Cao Mỹ Lan chăm sóc Khương Linh, nhưng thực tế Khương Linh chăm sóc bọn chị cũng ít.

 

Sau khi về nhà, trong gia đình ngóng một chút, cũng quả thực chút phong thanh, chính Khương Linh sớm bảo bọn chị chuẩn nên thái độ đối với Khương Linh càng hơn.

 

Tô Lệnh Nghi :

 

“Đối xử với em đều là lẽ đương nhiên, đừng áp lực tâm lý."

 

Ở nhà họ Tô ăn một bữa tối thịnh soạn, theo yêu cầu của Khương Linh, cô vẫn quyết định ở nhà khách.

 

Người nhà họ Tô nỡ, nhưng Tô Lệnh Nghi cũng hiểu tính khí của cô, đích cùng Tô Siêu đưa cô đến nhà khách, còn dặn dò:

 

“Sáng chị kết hôn, tối mai em cứ đến nhà chị ở , chúng chuyện cho , chị em lẽ dự định khác, chuyện gì thì em cứ tìm bọn chị, bọn chị giúp nhất định sẽ giúp."

 

Khương Linh cũng chẳng khách khí, :

 

“Được thôi, nhưng chuyện gì thì cũng đợi chị kết hôn xong hẵng ."

 

Tiễn Khương Linh xong, hai em về nhà, nhà họ Tô đều đang đợi:

 

“Mau xem Tiểu Khương tặng con món quà gì nào."

Loading...