[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 424

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:02:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ăn xong bữa tối, Khương Linh tạm biệt cả nhóm, ôm theo hai bản sổ đỏ tứ hợp viện trở về nhà khách.”

 

Cô dĩ nhiên yên tâm để trong túi hành lý của , phòng liền nhanh ch.óng cất sổ đỏ gian.

 

Trong gian một cái tủ, chuyên dùng để đựng những bảo bối của cô.

 

Trong gian nhiều thứ thể lộ ngoài ánh sáng, đời lẽ cũng dùng hết .

 

giai đoạn hiện tại cô nghĩ quá xa, lẽ qua vài năm nữa, cô thể đem một thứ hữu dụng tặng cho đất nước?

 

Hiện tại, cô chỉ gọi điện thoại cho tảng đ-á nhà .

 

Đáng tiếc gọi về vẫn ai, Tạ tảng đ-á vẫn về.

 

Vì Tạ Cảnh Lâm nhà nên cô cũng vội về, cứ ngủ một giấc .

 

hẹn với Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan , ngày mai sẽ quét sạch các hiệu sách lớn ở Thủ đô để mua những cuốn sách hữu ích và tài liệu học tập, việc một bước.

 

Bây giờ tuy vẫn đang trong giai đoạn họp bàn thảo luận nhưng một thạo tin thực sự cũng đang chuẩn .

 

Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan đều thông thuộc các hiệu sách trong thành phố, dẫn Khương Linh mất hai ngày trời dạo sạch một lượt, mua nhiều tài liệu học tập, cùng với một dụng cụ học tập, ba vận đơn gửi hỏa tốc, gửi về thôn Cây Du ở Đông Bắc.

 

Họ đều là những nhỏ bé, điều họ thể nghĩ đến chính là bạn bè của .

 

Thôn Cây Du hẻo lánh, nếu họ nghĩ cho những đó thì mua tài liệu cũng khó.

 

Đến ngày thứ ba, Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan bắt đầu , Khương Linh liền tự dạo một chút, tài liệu mua xong hết , dạo cửa hàng bách hóa, gặp xấp vải thì mua , trộn lẫn với những thứ trong gian của , thu hoạch ít.

 

Ngày 7 tháng 10, Khương Linh mua vé tàu ngày mùng 8.

 

Chiều tan , Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan mời Khương Linh ăn cơm để tiễn chân cô, ai mang theo nhà.

 

Tô Lệnh Nghi dẫn họ đến một quán ăn giấu trong con ngõ nhỏ, ăn trò chuyện, hai vô cùng nỡ rời xa Khương Linh.

 

Khương Linh thì :

 

tin ngày sẽ còn xa ."

 

Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan ngẩn :

 

“Chúng mong chờ ngày tái ngộ."

 

Sáng mùng 8, Khương Linh xách túi hành lý lên tàu hỏa, chuyến Thủ đô tạm thời kết thúc.

 

Chương 354 Đinh Giai Lệ m.a.n.g t.h.a.i

 

Khương Linh từ chối việc đưa tiễn, vì đưa tiễn thực sự dễ lấy nước mắt.

 

khi cô lên tàu hỏa, vẫn thấy những bạn trốn cột trụ.

 

Có Cao Mỹ Lan, Tô Lệnh Nghi, cũng những bạn mới như Quan Linh Linh, Trương Vĩ.

 

Chỉ là công sức của mấy ngày thôi.

 

Khương Linh đẩy cửa sổ dùng sức vẫy tay, cho đến khi còn thấy nữa.

 

Tàu hỏa xình xịch xình xịch hướng về phía Đông Bắc.

 

Lần Khương Linh còn kiểu ngủ ngủ ngủ, ăn ăn ăn nữa.

 

Hầu hết thời gian đều dành cho việc học tập, vô cùng dụng công.

 

Chập tối ngày 13 tháng 10, tàu hỏa đến tỉnh lỵ, Khương Linh chuyến tàu hỏa trong đêm để đến huyện, sáng sớm hôm mới tới nơi.

 

Đến huyện Khương Linh gọi điện cho Tạ Cảnh Lâm nhưng vẫn về.

 

Khương Linh hết cách, đành tự bộ về.

 

Hai túi hành lý lớn mang về khá nặng, may mà Khương Linh sức lực lớn, xách theo bộ nhanh như bay.

 

Nửa đường gặp một chiếc xe tải trở về bộ đội, Khương Linh liền nhờ.

 

Tài xế nhận cô, vô cùng kích động:

 

“Chào đồng chí Khương Linh."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-424.html.]

Khương Linh hớn hở :

 

“Chà, Tiểu Tỉnh, chào nha."

 

Tài xế Tiểu Tỉnh càng kích động hơn:

 

“Cô nhớ ."

 

“Dĩ nhiên là nhớ chứ, những từng đ-ánh nh-au với đều nhớ cả."

 

Tiểu Tỉnh hì hì rộ lên, hề cảm thấy khó xử:

 

thế ạ, nhiều trong đội lái xe của chúng đều hâm mộ đấy, ít tìm cô để luận bàn, luận bàn với cô một thực sự là lợi nhỏ ."

 

Khương Linh :

 

“Chuyện nhỏ thôi mà."

 

Tiểu Tỉnh bảo cô lên ghế phụ, Khương Linh từ chối, ở thùng xe phía hóng gió thu.

 

Đông Bắc lúc lạnh , lúc xuống tàu Khương Linh mặc thêm áo bông mỏng, ở trong thùng xe, đầu tiên Khương Linh nghiêm túc quan sát mùa thu ở Đông Bắc.

 

Rất , phồn hoa như Thủ đô, cũng lá đỏ rực rỡ, nhưng một loại vẻ tĩnh lặng.

 

Đến đại viện bộ đội Khương Linh xuống xe, chạy như bay về nhà.

 

Trên đường gặp Trương Vinh đang , Trương Vinh :

 

“Tiểu Khương, cô về ."

 

Khương Linh :

 

, về đây, nhớ nào."

 

“Nhớ chứ nhớ chứ, trong đại viện chúng , thậm chí cả bộ đội đều nhớ cô đấy, cô đại viện chẳng còn náo nhiệt nữa.

 

đây, chiều tan tìm cô chuyện phiếm."

 

Nhìn vẻ mặt đó của Trương Vinh, Khương Linh liền náo nhiệt để .

 

Khương Linh tâm triều dâng trào:

 

“Về sớm chút nha."

 

Về đến nhà, quả nhiên là bếp lạnh nồi nguội, Tạ Cảnh Lâm mấy ngày về .

 

Ngược là rau trong sân tưới nước, chắc là Tạ Cảnh Lâm nhờ tưới giúp.

 

Khương Linh về , đương nhiên cũng tưới nước, tiện thể cũng kiểm tra tình hình sinh trưởng của cây ăn quả và rau xanh trong gian.

 

Nhìn qua một cái, cô hoang mang , gian của cô đúng là còn tùy hứng hơn cả cô nữa, bây giờ tốc độ sinh trưởng căn bản nhanh như , nửa tháng mà mới hoa, chẳng lẽ còn thể chậm dần theo từng đợt ?

 

ngoại trừ điểm dường như cũng đổi nào khác.

 

Xem trái cây và rau xanh tích trữ đó, đủ cho cả một mùa đông .

 

Nên thế nào thì thế .

 

Đợi .

 

Cô đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, suối linh thủy trong gian mối liên hệ mật thiết với Tạ Cảnh Lâm, còn vùng đất đen thì ?

 

Chẳng lẽ cũng là vì Tạ Cảnh Lâm?

 

Nghĩ kỹ thì cũng vấn đề, Tạ Cảnh Lâm là Đông Bắc, mà đất đai tại là đất vàng mà là đất đen?

 

Còn nữa, tại hễ chạm Tạ Cảnh Lâm là suối linh thủy phun trào?

 

Lại liên tưởng đến mấy giấc mơ đó, dường như đều dấu vết để theo.

 

Khương Linh im lặng.

 

Nửa ngày thở dài, may mà là của cô , dù cô cũng chẳng lỗ.

 

Chưa chuyện khác, chỉ cái eo đó thôi...

 

Ây da, thể nghĩ tiếp nữa, nghĩ tiếp nữa là tối nay khỏi ngủ mất.

 

Loading...