“Lúc đó Đổng Nguyên Cửu thật mới hai mươi tuổi, khi gặp Hồng Mẫn một thì kết hôn, đó Hồng Mẫn ở quê hai năm, đến khi lên Đại đội trưởng mới đưa theo quân.”
Hai kết hôn hai năm mà hiểu gì về đối phương, chung sống thời gian dài, mới phát hiện tính của Hồng Mẫn:
đạo lý giáo huấn khác.
Chỉ là ngờ Hồng Mẫn thật sự đắc tội Khương Linh.
Khương Linh ngạc nhiên một cái, đó tỏ vẻ thấu hiểu:
“Vậy thì cũng chẳng của , nhưng là chồng chị , điều cần khuyên nhủ thì vẫn khuyên nhủ.
Chuyện chị xin thì sẽ bỏ qua .”
Đổng Nguyên Cửu nhịn thở dài.
Đợi Đổng Nguyên Cửu , Khương Linh ăn nốt chỗ nho, bấy giờ mới dậy phòng học bài.
Đang học thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa rầm rầm, cái điệu bộ như đ-ập nát cánh cửa .
Khương Linh mở cửa , Hồng Mẫn phẫn nộ ngoài cửa, sắc mặt sắt , nghiến răng :
“Cô gì với Nguyên Cửu ?”
Nhìn trạng thái của Hồng Mẫn, Khương Linh nhịn bật :
“ gì .”
“Vậy tại ...”
Hồng Mẫn còn hết câu, cánh cửa mắt “rầm” một tiếng đóng sầm .
Tiếng của Khương Linh truyền :
“Có vấn đề gì chị cứ lên phòng chính trị mà giải trình.”
Người của phòng chính trị giảng hòa kiểu dĩ hòa vi quý, hai ngày nay vẫn luôn điều tra chuyện .
Không ít vợ quân nhân và nhà trong đại viện đến chứng, thậm chí một sĩ quan trong đơn vị cũng đến chứng cho Khương Linh.
Kết luận cuối cùng chính là Khương Linh tai bay vạ gió.
Vợ chồng nhà đ-ánh nh-au lôi Khương Linh .
Còn về việc Khương Linh luận bàn với các chiến sĩ, từ nhiều phương diện điều tra cho thấy đó thuộc về luận bàn lành mạnh, lợi cho việc nâng cao sức chiến đấu của các chiến sĩ, cho nên phòng chính trị khi hỏi ý kiến lãnh đạo quyết định can thiệp.
Thậm chí lãnh đạo cấp còn đùa:
“Hay là lôi cô Khương Linh đội ngũ huấn luyện viên luôn .”
Cũng đừng , đề nghị như ít cảm thấy .
Khương Linh đ-ánh giỏi thế nào, các vị lãnh đạo cũng đều danh.
Quan trọng là kiểu võ biền tự học, mà dùng chiêu thức Tạ Cảnh Lâm dạy, đúng là sinh để nghề .
Lúc Tạ Cảnh Lâm dẫn trở về, Đoàn trưởng Tào liền nhắc qua một câu với Tạ Cảnh Lâm.
Tạ Cảnh Lâm chuyến về còn kịp về nhà hỏi chuyện , trực tiếp đơ luôn:
“Cho cô huấn luyện viên?”
Đoàn trưởng Tào gật đầu :
“ , cô chẳng thích luận bàn với các chiến sĩ , tìm hiểu qua thấy hiệu quả , chi bằng để cô huấn luyện viên, hàng ngày luận bàn với các chiến sĩ nâng cao bản lĩnh huấn luyện chẳng cũng ?”
Thấy Tạ Cảnh Lâm do dự, Đoàn trưởng Tào :
“Cậu đừng quên, đại hội so tài đầu năm tới đấy.”
Tạ Cảnh Lâm :
“Chuyện quyết định , để về hỏi cô .”
Tạ Cảnh Lâm Khương Linh đang dốc lòng thi đại học, nhưng chuyện thi đại học còn thấy tăm , lẽ huấn luyện viên cũng tồi, như cô cũng để đ-ánh đ-ấm vận động tay chân, công việc.
“Được, về hỏi .”
Đoàn trưởng Tào gật đầu, đó kể chuyện của Khương Linh với Hồng Mẫn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-427.html.]
“Chuyện phòng chính trị lệnh cho Hồng Mẫn xin Khương Linh , đừng xen nữa.
với Đổng Nguyên Cửu quan hệ , đừng vì chuyện mà rạn nứt tình cảm.”
Tạ Cảnh Lâm xong, mặt sa sầm xuống, đây là chuyện quái quỷ gì thế .
Với , Đổng Nguyên Cửu lấy cái hạng vợ gì , đầu óc bệnh , bệnh nhẹ .
Từ chỗ Đoàn trưởng Tào , liền thấy Đổng Nguyên Cửu đang chờ bên ngoài.
Thấy , Đổng Nguyên Cửu gượng tiến lên:
“Tạ phó đoàn...”
Tạ Cảnh Lâm liếc một cái :
“Bớt cái vẻ mặt nhăn nhở đó , vợ rốt cuộc là thế.”
Đổng Nguyên Cửu trực tiếp biến thành mặt mướp đắng, nghiêng đầu :
“Cậu xem cô cào thế , bọn đ-ánh nh-au mấy ngày .”
Thật là rầu ch-ết , còn tưởng đắc tội ông trời thế nào mà lấy hạng vợ như .
Tạ Cảnh Lâm lạnh:
“Lấy thì cũng lấy , mấy lời nhảm nhí đó gì, chính tự nguyện thì ai thể lột quần ném lên giường chứ?”
Nói xong Tạ Cảnh Lâm sải bước bỏ , còn về xem vợ đây.
Đổng Nguyên Cửu khổ sở đuổi theo giải thích:
“Mặc dù , nhưng cũng gần như thế... chuyện qua lâu cũng truy cứu nữa, chuyện là của cô , phòng chính trị lệnh cho cô xin , lát nữa sẽ đưa cô qua đó...”
Tạ Cảnh Lâm đáp lời, Đổng Nguyên Cửu vẫn theo, Tạ Cảnh Lâm dừng :
“Thôi , đừng theo chúng nữa, tối nay thì sớm một chút, đừng lỡ bữa tối của chúng .”
Đều tiểu biệt thắng tân hôn, bọn họ xa cũng gần một tháng , thật sự là nhớ cô ch-ết.
Trời mới những lúc rảnh rỗi nhớ cái đồ yêu tinh nhỏ nhà đến nhường nào.
Anh còn dám nghĩ vạn nhất thực sự khôi phục kỳ thi đại học cô học đại học đây.
Tạ Cảnh Lâm sải bước về nhà, còn cửa bắt đầu gọi vợ, kết quả đến cửa mới phát hiện cửa đóng then cài.
Khương Linh nhà.
Tạ Cảnh Lâm gãi đầu, ?
Lại chạy sang nhà họ Trương bên cạnh, cũng ai.
Đi mất ?
Chương 357 Hồng giòn ngọt lịm
Khương Linh thật cũng khá bận, mùa thu , là mùa thu hoạch, bọn họ thể làng Dương Thụ xem náo nhiệt , nghĩ bụng trời cũng ngày một lạnh, Khương Linh dứt khoát cùng đám Trương Vinh lên núi .
Trên núi thật ít quả dại, đến mùa thu luôn thể thu hoạch ít thứ.
Khương Linh cùng đám Trương Vinh thám hiểm, nhưng nhiều quả hái hết , cuối cùng chỉ hái một ít táo chua.
Lúc rau dại gần như cũng hết , mấy họ tìm một ít mộc nhĩ, lượng quá ít, Khương Linh dứt khoát lấy.
Từ một con đường khác xuống, Khương Linh bỗng :
“Nhìn kìa, đằng là cây gì thế.”
Mọi ngẩng đầu lên, hóa là một cây hồng, cây trĩu trịt những quả hồng.
Quả hồng lớn lắm, trông đều chín thấu, lớp vỏ màu cam vàng lóng lánh ánh mặt trời, vô cùng hấp dẫn.
Mấy con chim sẻ đang mổ ăn quả hồng, thấy tiếng động của con , đành bỏ món ngon vỗ cánh bay .
Đám Trương Vinh đều kinh hỉ:
“Cây hồng, vận may của chúng thật quá.”