[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 441

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:07:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khương Linh chọn ở nhà khách cũng tùy tiện tìm một nơi, mà là khi xem phòng thi của hai xong mới tìm một nhà khách ở vị trí chính giữa hai điểm thi.”

 

Hai đặt một phòng đơn hai giường, xem thích hợp.

 

Năm nay lượng tham gia thi đại học đông, dù vùng Đông Bắc dân cư thưa thớt thì năm nay dự thi cũng hề ít, nhiều nhà khách đều đông đảo thí sinh lưu trú.

 

Lúc mới hơn mười giờ sáng, hai dạo một vòng quanh hai điểm thi , đến hơn mười một giờ thì ăn trưa tại tiệm cơm quốc doanh gần đó, đó mới thong thả bộ về nhà khách.

 

Nếu chỉ một Khương Linh, chuyện ăn uống dễ giải quyết, trong gian sẵn ít đồ ăn thức uống.

 

Đó đều là những món cô chuẩn sẵn và cất gian trong thời gian qua.

 

bây giờ thêm Hoàng Anh, Khương Linh buộc tìm cách khiến thứ trở nên hợp lý, về đến nhà khách cô :

 

“Phòng thi của chị gần tiệm cơm quốc doanh hơn, lát nữa thi xong chị mua mang về, hai đứa cùng ăn."

 

Hoàng Anh do dự:

 

“Như thì phiền chị quá."

 

Khương Linh vội vàng :

 

“Không phiền, phiền , đợi lúc em thi xong còn đông hơn, lúc đó ăn mới là phiền phức, chỉ là việc tiện tay thôi mà."

 

Nghe cô , Hoàng Anh cũng câu nệ nữa, lập tức đồng ý:

 

“Được ạ, lát nữa em sẽ đưa tiền và phiếu cho chị."

 

Hai bàn bạc xong, cửa hàng bách hóa mua một ít bánh ngọt và kẹo sữa về nhà khách.

 

Trời lạnh thế ở nhà khách cũng là một cực hình, trong phòng lạnh lẽo như băng, Khương Linh và Hoàng Anh dứt khoát trong chăn tự xem sách, thực hiện đợt chạy nước rút cuối cùng.

 

Hoàng Anh vẫn đang lật xem các bài toán, còn Khương Linh thì chuyển sang xem báo.

 

Trước đó Tô Lệnh Nghi vẫn liên tục gửi báo cho Khương Linh, đó Khương Linh dùng radio đài, tin tức để hiểu rõ tình hình thời sự, mục đích là để đối phó với môn thi Chính trị.

 

Kỳ thi đại học thời bấy giờ giống đời , môn Chính trị dù là khối văn khối lý đều thi, hơn nữa cũng giống như Ngữ văn và Toán học, đều tính thang điểm một trăm, ngược Vật lý - Hóa học - Sinh học gộp chung một tờ đề cũng chỉ tổng cộng một trăm điểm.

 

Khương Linh thể coi trọng, riêng ghi chép cô ghi ít.

 

Khi trời sẩm tối, bụng Khương Linh cũng thấy đói, Hoàng Anh hỏi:

 

“Chúng ngoài ăn để em mua về?"

 

Khương Linh dụi mắt :

 

“Em cứ học tiếp , chị ngoài dạo một chút, tiện thể mua đồ ăn về."

 

Hoàng Anh bắt đầu học muộn, lúc nào cũng cảm thấy học kịp, do dự một chút đồng ý:

 

“Vậy chị chú ý an nhé."

 

Khương Linh gật đầu:

 

“Được."

 

Cô xoa xoa bụng, vì m.a.n.g t.h.a.i mà dạo sức ăn của cô dường như lớn hơn.

 

May mà cô lo chuyện ăn uống, chứ gia đình nào điều kiện kém một chút, ước chừng là đói đến ngốc luôn .

 

Trong hành lang nhà khách ít thí sinh đến dự thi, gặp mặt đều khách khí chào hỏi, nhưng ít khi trò chuyện sâu.

 

Ra khỏi nhà khách, gió lạnh thổi qua, cái đầu đang mơ màng cũng trở nên tỉnh táo hơn.

 

Khương Linh dạo một vòng quanh đó, tìm một nơi , lấy từ trong gian ba hộp cơm nóng hổi, thêm sáu cái màn thầu, dùng bọc vải gói c.h.ặ.t mới về nhà khách.

 

Thấy cô về, Hoàng Anh vội vàng đón lấy đồ đạc, hai quấn chăn bên bàn ăn cơm.

 

Hoàng Anh kinh ngạc:

 

“Món vị ngon thật đấy, cảm giác ban trưa ăn còn ngon bằng thế ."

 

Khương Linh mặt đỏ tim đ-ập :

 

“Chị cũng thấy , cảm giác gần giống tay nghề của chị , chắc là họ mới đầu bếp chăng."

 

thật."

 

Hoàng Anh ăn :

 

“Có lẽ những nấu ăn ngon đều điểm tương đồng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-441.html.]

 

Khương Linh phủ nhận.

 

Ăn xong, Hoàng Anh rửa bát đũa, hai tiếp tục học ánh đèn dầu.

 

Hơn chín giờ tối, hai đang chuẩn ngủ thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng ồn ào tranh cãi.

 

Hoàng Anh nhịn sang Khương Linh.

 

Khương Linh :

 

“Ngủ , kệ mặc họ, chuyện gì cũng quan trọng bằng kỳ thi đại học của chúng ."

 

Hoàng Anh khẽ .

 

Cô thực sự khâm phục sư phụ của , đầu óc quá mức tỉnh táo, lúc nào nên việc gì đều rõ ràng.

 

Trước đây lúc rảnh rỗi thì chỉ tìm đ-ánh nh-au hóng chuyện.

 

Bây giờ thật sự đến lúc mấu chốt, chuyện náo nhiệt lớn đến mấy chị cũng thèm để mắt, tất cả đều nhường đường cho đại sự.

 

Ban đêm lạnh, hai dứt khoát chung một chăn cho ấm, nửa đêm về sáng ngủ khá ngon.

 

Khương Linh dậy sớm, ngoài một chuyến mang bữa sáng về, lúc về đến cửa thì gặp ngờ tới.

 

Hê, ngờ chạm mặt An Nam và Chung Minh Huy.

 

là ông trời mắt, hạng ch.ó má như thế mà cũng đến tham gia thi đại học.

 

Nhìn hai tình cảm vẻ tệ, An Nam khoác tay Chung Minh Huy, thật là mật.

 

Khương Linh khỏi tặc lưỡi, xem Đinh Giai Lệ đang m.a.n.g t.h.a.i cũng đấu An Nam , An Nam quả thực khiến cô kinh ng kinh ngạc.

 

Khương Linh đảo mắt một cái định , ngờ An Nam gọi cô:

 

“Khương Linh, cô vội vàng thế?"

 

Nghe Khương Linh đầu , chán ghét :

 

“Cách xa tám mét ngửi thấy mùi phân ch.ó, thảo nào chẳng nhanh một chút.

 

Vạn nhất b-ắn một phân ch.ó thì xui xẻo bao."

 

Khương Linh , mấy ngang qua nhịn sang.

 

An Nam chút bẽ mặt, khỏi giận dữ:

 

“Khương Linh, rốt cuộc cô đang đắc ý cái gì?"

 

Khương Linh vô tội đáp:

 

quá nhiều thứ để đắc ý, cô đang ám chỉ cái nào?"

 

“Cô..."

 

An Nam còn tiếp thì Chung Minh Huy kéo kéo cánh tay, An Nam lạnh:

 

“Được, cô giỏi, một đứa nghiệp cấp hai mà cũng dám mặt dày thi đại học đúng là rụng răng."

 

“Vậy cô ch-ết ."

 

Khương Linh lười để ý đến hạng ch.ó má , cô còn lo về muộn đồ ăn sẽ còn ngon nữa:

 

“Hạng gian dâm trộm cướp như các mà cũng thể tham gia thi đại học mới là chuyện nực nhất đấy.

 

Để chống mắt lên xem, cái loại nam đạo nữ xướng như các thi cử ."

 

Nói xong Khương Linh trực tiếp bỏ .

 

An Nam và Chung Minh Huy thấy xung quanh chỉ trỏ, trong lòng hận ch-ết Khương Linh.

 

Khương Linh về phòng, Hoàng Anh cũng dậy.

 

Hoàng Anh chút tự trách:

 

“Sáng mai để em mua cơm, thể để chị vất vả mãi , chị còn đang m.a.n.g t.h.a.i mà."

 

Khương Linh để tâm :

 

“Đứa bé ngoan lắm, từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến giờ thật sự hề quấy chút nào, nhiều khi khác nhắc chị còn quên mất đang m.a.n.g t.h.a.i đấy."

 

 

Loading...