“Tạ Cảnh Lâm chột Khương Linh một cái, đúng là thấy lớn, nhưng Khương Linh ăn mà, cứ ngỡ là do ăn nhiều quá thôi.”
Mà Khương Linh cũng nghĩ tương tự, cô vốn hề b-éo, cứ tưởng ăn nhiều quá nên dinh dưỡng dồn hết con, đó còn lo lỡ đứa bé to quá sinh thì , giờ thì , m.a.n.g t.h.a.i đôi luôn, lúc sinh chẳng càng phiền phức hơn ?
Khương Linh lườm Tạ Cảnh Lâm một cái:
“Tất cả là tại ."
Tạ Cảnh Lâm:
“..."
Âm thầm chịu đựng, quả thực, nếu , Khương Linh cũng thể một m.a.n.g t.h.a.i hai đứa .
Khương Linh khỏi than thở, học mang bầu, quả thực chút sầu não.
Hai từ bệnh viện , Tạ Cảnh Lâm dám trêu chọc Khương Linh nữa.
Dọc đường gặp ai cũng hỏi:
“Khương Linh, đỗ đại học ?"
Khương Linh mỉm :
“Vâng, đỗ ạ."
“Ái chà, con của cháu chẳng cũng theo học đại học , thật đấy, học đại học thi trối ch-ết, con nhà cháu chào đời theo Thanh Đại , đời chắc chắn lợi hại lắm."
Nói thế Khương Linh liền vui vẻ:
“Bác đúng thật đấy, sinh chẳng tự mang thiên phú học bá , trời đất ơi, hơn mười năm là sinh viên đại học ."
Người chuyện ha hả lên:
“Thật sự khả năng đó đấy, xuất phát điểm khác hẳn ."
Đi suốt một quãng đường, chào hỏi suốt dọc đường, đều thấy chuyện Khương Linh đỗ đại học thật là hiếm .
Trước đó trong đại viện chẳng ai coi trọng việc Khương Linh thi đại học cả, ngờ thật sự bản lĩnh, thật sự đỗ .
Người với đúng là giống , tìm đối tượng giỏi giang đành, bản cũng cừ khôi.
Hai về đến nhà, Tạ Cảnh Lâm cũng dám gì thêm, ngoan ngoãn nấu cơm.
Mang t.h.a.i đôi đúng là chuyện , nhưng Khương Linh chắc chắn vui .
Một đứa vất vả , huống chi là hai đứa, hơn nữa Khương Linh còn học.
Chỉ một chăm hai đứa nhỏ thì thật sự khá đuối.
Mà là thủ phạm, lúc còn thể gì nữa?
Ngoan ngoãn nấu cơm thôi.
Khương Linh nghĩ một lát cảm thấy chuyện cách nào khác, chỉ thể đến lúc đó xem xem tìm ai ở trong thôn, bảo là họ hàng của , cùng đưa lên thủ đô giúp chăm con thôi.
Ăn cơm tối xong, hai vợ chồng giường chiêm ngưỡng tờ giấy báo trúng tuyển của Thanh Đại.
Khương Linh :
“Kiếp chắc chắn thắp hương cao lắm mới cưới vợ ưu tú như em đấy."
Tạ Cảnh Lâm nghiêm túc :
“Chứ còn gì nữa, bình thường vận may như , cả đại viện xem, tuyệt đối là độc nhất vô nhị, hôm nay ít hâm mộ , cảm thấy mắt của cực kỳ đấy."
“Còn ."
Khương Linh xoa bụng :
“Anh bảo hai đứa con sẽ đến mức nào nhỉ."
Tạ Cảnh Lâm :
“Bất kể là con gái con trai, tuyệt đối sẽ nhất đại viện luôn."
Hai còn huyễn tưởng một chút về tương lai của hai đứa trẻ, nghĩ nghĩ cảm thấy chúng chắc chắn đều là thiên tài.
Ở trong bụng bắt đầu theo đẻ học Thanh Đại, lớn lên thì còn thể thống gì nữa?
Chém gió một hồi, Tạ Cảnh Lâm bắt đầu ôm lấy Khương Linh lời nào.
“Qua rằm tháng Giêng là khai giảng, nên muộn nhất là mùng mười ."
Vậy là chỉ còn hai mươi ngày nữa thôi.
Tạ Cảnh Lâm vùi đầu cổ Khương Linh:
“Anh nỡ xa em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-447.html.]
Khương Linh thở dài:
“Em cũng nỡ xa mà, xem lúc em sinh con còn ở tận thủ đô, lúc đó ở bên cạnh em, bảo em đáng thương bao nhiêu chứ."
Tạ Cảnh Lâm nghĩ thấy đúng thật, do dự một chút:
“Hay là xin bảo lưu một năm nhé?"
Khương Linh trợn mắt:
“Đừng mơ."
Nói cô bò dậy bảo:
“Em đói ."
“Anh nấu cơm đây."
Tạ Cảnh Lâm bây giờ dám mếch lòng Khương Linh nữa.
Khương Linh :
“Nói nhé, em chỉ sinh một thôi, sinh nữa ."
Tạ Cảnh Lâm cũng ý kiến:
“Được."
Cần nhiều con gì, để chúng tranh giành vợ với .
Hai đứa là thấy nhiều , đây định bụng sinh một đứa là xong, thậm chí còn nghĩ đến chuyện tranh thủ mấy tháng “đ-ánh bài" dứt khoát hỏi xem chỗ nào triệt sản cho nam giới .
Bây giờ thì , một hai luôn.
Anh cũng lợi hại quá mất.
Người đàn ông lợi hại nấu cơm cũng tệ, để chúc mừng Khương Linh nhận giấy báo, Tạ Cảnh Lâm còn đặc biệt nấu thêm mấy món.
Khương Linh tiếc nuối:
“Giá mà uống chút r-ượu thì quá."
Đáng tiếc là , thật là quá đáng tiếc.
Lúc ăn cơm Khương Linh kể những lời cô với Tào Quế Lan.
Tạ Cảnh Lâm hỏi:
“Chỉ mỗi cách thôi ?"
Khương Linh :
“Chỉ thể tận dụng lúc chế độ hộ tịch còn thiện thôi, đợi qua hai năm nữa dù nhà nhập hộ khẩu chắc cũng khó khăn.
Cứ đưa hộ khẩu con bé qua đó , đợi Tiểu Lê thi đại học thì đổi tên chủ sở hữu nhà ."
Chuyện Tạ Cảnh Lâm can thiệp nhiều:
“Được, em cứ bàn bạc với , Tiểu Lê qua đó cũng , lúc học về còn thể trông con giúp, em cũng đỡ vất vả."
Khương Linh cạn lời:
“Hóa thấy Tiểu Lê qua đó chỉ mỗi tác dụng đó thôi ?"
Tạ Cảnh Lâm hì hì:
“Chứ còn gì nữa, ăn ở ."
Khương Linh lười để ý đến , trong lòng cô Tạ Cảnh Lê chính là em gái ruột, Tiểu Lê vẫn còn là một đứa trẻ mà, cho con bé ăn uống thì .
Ai bảo Tiểu Lê cô yêu quý chứ, cô thích thì tốn chút tiền chút đồ cũng chả đáng gì.
Qua sự tuyên truyền của , ít Khương Linh đỗ Thanh Đại.
Ngày hôm ít dẫn theo con cái đến nhà Khương Linh.
Ý tứ cũng rõ ràng:
“Cháu dùng ít thời gian như mà đỗ Thanh Đại chắc chắn là bí quyết gì đúng ?
Đều sống cùng một đại viện, cháu cũng đỗ , cháu giảng giải cho một chút, để mấy đứa nhỏ cũng cái trường mà học.
Sau chúng nó mà đỗ đại học cả , chắc chắn đều ghi nhớ ơn nghĩa của cháu."
Khương Linh mấy lời mà phì , cô lướt qua , lớn thì mặt mày hớn hở đầy mong đợi, còn mấy đứa nhỏ thi xong hoặc đang học cấp ba thì đều Khương Linh chằm chằm, mong mỏi Khương Linh thể truyền thụ kinh nghiệm.
“Mọi cảm thấy việc cháu thi đại học là cực kỳ đơn giản ?"