[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 473
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:08:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khương Linh đội lên đầu bao nhiêu ánh mắt soi mói để về ký túc xá, nhưng mấy trong phòng đang chuẩn ngoài ăn cơm tối.”
Thấy Khương Linh về, Thiệu Tuyết Trân hỏi:
“Bọn đang định ăn tối, nếu ăn thì cùng nhé?"
Khương Linh gật đầu:
“Được, cùng ."
Vừa mới khai giảng, nhà trường vẫn phát các khoản trợ cấp xuống, cho nên vẫn tiêu tiền và phiếu của bản .
Đến nhà ăn, Tiêu Hữu Lan và Tống Triệu Phượng mỗi mua một cái bánh bao bột hỗn hợp (tam hợp diện), ngoài còn gọi thêm mỗi một phần thức ăn.
Thiệu Tuyết Trân cũng tương tự, do dự một chút mua một cái bánh bao bột trắng và một phần bắp cải xào.
Khương Linh thấy cũng cảm thấy gì, bánh bao cứ lấy sáu cái, thức ăn thì kiểu gì cũng hai phần, một món mặn một món chay.
Thấy cô mua nhiều như , Thiệu Tuyết Trân còn lấy lạ:
“Cậu ăn hết đấy?
Bánh bao để nguội là ngon , mai ăn thì mai mua ."
Đây là tưởng Khương Linh sợ gì ăn nên tích trữ.
Khương Linh :
“Không , ăn hết mà."
Thiệu Tuyết Trân tin.
đến khi ăn xong thì cô tin sái cổ.
Sáu cái bánh bao còn thừa một mẩu, thức ăn cũng quét sạch sành sanh, Khương Linh còn ở đó nuối tiếc:
“Cảm giác bụng vẫn còn chỗ hở."
Ba Thiệu Tuyết Trân:
“..."
Ấn tượng đầu tiên của bạn cùng phòng:
“Một bà bầu ăn.”
Chương 395 Đưa con học
Lúc trời chập choạng tối, chăn đệm của Khương Linh Tào Quế Lan mang tới, nhân tiện bà còn mang theo một hộp cơm:
“Mẹ mang cho con mấy quả trứng gà, tối đến đổ nước nóng ngâm cho ấm ăn.
Sáng mai qua , trưa sẽ mang cơm tới."
Khương Linh thấy phiền phức, nhưng Tào Quế Lan thì nghĩ :
“Phiền phức gì chứ, đưa cơm cho con thì đưa cơm cho thằng Ba chắc?
Mơ , đưa cơm thì rảnh rỗi gì."
Nghe , Khương Linh khỏi bật , Tào Quế Lan thực sự đối xử với cô như con gái ruột , trong lòng cô cũng thấy ấm áp vô cùng.
Cô cách nào từ chối, bèn gật đầu:
“Dạ .
Vậy để con đưa thêm tiền cho ."
“Không cần, tiền con đưa vẫn tiêu hết bao nhiêu .
Con mau bận việc ."
Tiễn Tào Quế Lan xong, Khương Linh cùng bọn Thiệu Tuyết Trân đến tòa nhà giảng đường để họp lớp.
Thiệu Tuyết Trân :
“Mẹ chồng đối xử với thật đấy."
Khương Linh rạng rỡ:
“Thực sự ."
“ mà nhiều chồng với con dâu ."
Khương Linh ngẩng đầu lên, là Tống Triệu Phượng – trầm lặng nhất trong phòng.
Tống Triệu Phượng vẫn còn mang chất giọng của vùng tỉnh Nam, Khương Linh cô một cái :
“Rất nhiều mối quan hệ chồng nàng dâu đúng là như , cho cùng cũng là vì cái nghèo mà thôi."
Ngày xưa dù là chồng nàng dâu là vợ chồng, thường xuyên cãi vã, thực là “cãi cái nghèo".
Vì nghèo, thiếu ăn thiếu mặc, vì một chút đồ vật cỏn con cũng thể ầm ĩ đ-ánh nh-au.
Đợi cái gì cũng , ai mà rảnh rỗi cãi vì dăm ba chuyện lông gà vỏ tỏi mãi thôi.
Thế gian vẫn bảo chồng nàng dâu là kẻ thù thiên kiếp.
Thực cũng hẳn, còn tùy cách con suy nghĩ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-473.html.]
Tống Triệu Phượng bảo:
“Mẹ thường xuyên nhất là mắng bà nội, bà nội nhiều nhất cũng là mắng , chung là mắng khó lắm."
Khương Linh an ủi:
“Sau sẽ ít những lời đó hơn."
Nghe câu , Tống Triệu Phượng mỉm :
“Ừ, thật ."
Càng về phía tòa nhà giảng đường thì càng đông, Thiệu Tuyết Trân khoác tay Khương Linh :
“Cậu cứ bên cạnh bọn , bọn bảo vệ một chút, đừng để va ."
Nghe thấy thế, Tống Triệu Phượng và Tiêu Hữu Lan cũng như lâm đại địch, vội vàng hộ tống Khương Linh.
Khương Linh dở dở :
“Không , cần căng thẳng thế, khác va trúng ."
Vừa dứt lời, một bên cạnh trực tiếp va tới.
Mấy mắt trợn tròn, vội vàng tách đó , nhưng với cái dáng vẻ g-ầy gò của Tiêu Hữu Lan thì thực sự chịu nổi cú va chạm đó, cả nghiêng về phía Khương Linh.
“Nguy hiểm!"
Thiệu Tuyết Trân còn dứt câu, thấy Khương Linh đưa tay nắm lấy Tiêu Hữu Lan, Tiêu Hữu Lan vững vàng.
Mấy ngẩng đầu kẻ gây họa, là một nữ sinh đang ôm đồ đạc, đối phương liếc bọn họ một cái thẳng về phía .
Thiệu Tuyết Trân mắng:
“Va trúng mà xin ?"
Đối phương dường như ngờ bọn họ truy cứu, mày nhíu , khó chịu :
“Chẳng là ."
Nói xong đầu định , ngờ cánh tay một lực lớn giữ c.h.ặ.t, còn thoát , trực tiếp đầu lớn tiếng:
“Cậu cái gì thế, buông tay ."
Khương Linh thèm quan tâm đến ánh mắt của xung quanh qua, cô cũng lớn tiếng :
“Bọn đang t.ử tế, đột nhiên lao chen hàng còn va trúng , còn lý ?
Muốn so xem ai giọng cao hơn ?"
Điêu Văn Nguyệt đây vẫn luôn nâng niu, đột nhiên đến chỗ quát mắng, trong lòng khỏi là khó chịu thế nào, huống hồ lúc xung quanh cũng chỉ trỏ cô , khiến cô càng thêm hổ.
Cô Khương Linh, cam tâm tình nguyện một câu:
“Xin ."
Khương Linh:
“To tiếng lên chút, cái giọng loa phường ban nãy ?"
Điêu Văn Nguyệt nghiến răng:
“Cậu đừng quá đáng."
“Người quá đáng là mới đúng, bao nhiêu như thế mà cứ đ-âm sầm gì, va trúng xin còn vẻ lý."
Thiệu Tuyết Trân cũng chịu thua kém, một tràng xối xả mặt Điêu Văn Nguyệt.
Khương Linh bất ngờ, miệng lưỡi của Thiệu Tuyết Trân cũng lợi hại thật, lắm, hổ là bạn cùng phòng của cô.
Điêu Văn Nguyệt mặt đỏ tía tai, hét lớn một tiếng:
“Xin !"
Nói xong đầu chạy thẳng lên lầu.
Khương Linh tiếc nuối phủi phủi tay, theo bọn Thiệu Tuyết Trân tiếp tục lên lầu.
Tiếc là đây là trường học, thể tùy tiện đ-ánh .
Thật sự là quá đáng tiếc.
Lúc lên lầu, rõ ràng cảm nhận ba Thiệu Tuyết Trân càng thêm cẩn thận dè dặt hơn.
Vào đến lớp học, những khác cũng đến gần đông đủ, bốn thẳng về phía hàng xuống, tranh thủ lúc trợ giảng (cố vấn học tập) tới, đều đang trò chuyện hoặc giới thiệu bản .
Nữ sinh phía trông cũng ngoài hai mươi , khi thấy bụng của Khương Linh thì ngẩn một chút, đợi bọn họ xuống liền đầu hỏi:
“Bụng chắc sắp đẻ nhỉ?"
Khương Linh dở dở :
“Còn sớm lắm, đến cuối tháng sáu đầu tháng bảy mới đẻ cơ."
Tính toán kỹ thì hiện tại thực mới hơn năm tháng một chút, hiềm nỗi m.a.n.g t.h.a.i đôi nên bụng trông to.
Chuyện đúng là cách nào khác.