[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 551

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:19:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô.”

 

Từ Khai Mẫn vụt dậy, chỉ tay Tô Lệnh Nghi :

 

“Chị đừng hổ.”

 

Tô Lệnh Nghi :

 

“Kẻ hổ là cô đấy, còn ngày đêm dòm ngó đồ của trai, căn nhà đó là tự sắm sửa, xử lý thế nào là chuyện của .”

 

“Đừng tưởng dám đ-ánh chị...”

 

Con khi phẫn nộ thường dễ hành động thiếu suy nghĩ, Từ Khai Mẫn một lời hợp liền nhảy dựng lên xông về phía Tô Lệnh Nghi.

 

Bà Từ cũng giật nảy , bật dậy ngăn cản:

 

“Con mau dừng tay .”

 

Tô Lệnh Nghi cũng hoảng hốt, đột nhiên Khương Linh xuất hiện giữa hai , đợi tay của Từ Khai Mẫn vươn tới thì Khương Linh “bốp" một cái tát văng ngoài.

 

Từ Khai Mẫn “oaoa" một tiếng bắt đầu rống lên.

 

Tô Lệnh Nghi kinh hãi, đột nhiên nhíu mày, bụng bắt đầu đau dữ dội.

 

Cũng thật trùng hợp, Từ Khai Chinh cũng đúng lúc trở về, Từ Khai Mẫn ác nhân cáo trạng , trực tiếp về phía Từ Khai Chinh:

 

“Anh ơi, chị dâu với một ngoài đ-ánh em...”

 

Chương 463 Đại náo bệnh viện

 

Dấu bàn tay mặt Từ Khai Mẫn rõ mồn một, lúc gào t.h.ả.m thiết, trông đáng thương cực kỳ.

 

sự an ủi mà cô dự tính xuất hiện, Từ Khai Chinh đẩy mạnh em gái , chạy về phía Tô Lệnh Nghi:

 

“Lệnh Nghi, em thế ?”

 

Tô Lệnh Nghi :

 

“Em đau bụng quá.”

 

Khương Linh nhíu mày:

 

“Đây là sắp sinh , mau ch.óng đưa bệnh viện thôi.”

 

Từ Khai Chinh định bế Tô Lệnh Nghi lên thì phía bên Từ Khai Mẫn đột nhiên sáp kéo tay Từ Khai Chinh:

 

“Anh, thấy , chị dâu với phụ nữ đ-ánh em, định quản ?”

 

“Cút .”

 

Từ Khai Chinh hất một cái nhưng hất , bà Từ ở bên cạnh vẫn còn đang lẩm bẩm:

 

“Dù sinh con thì cũng nhanh như thế...”

 

“Con bảo cút .”

 

Từ Khai Chinh nổi hỏa, trực tiếp đẩy Từ Khai Mẫn , phẫn nộ :

 

“Mẹ cũng sang một bên , giúp gì thì cút ngay.”

 

Bà Từ định giáo huấn con trai nhưng chạm ánh mắt như ăn tươi nuốt sống khác của con thì đành nuốt ngược lời định trong.

 

Thằng con trai vốn dĩ chủ kiến, ban đầu bà cố ý để cô gái mà bà ưng ý thư cho Tô Lệnh Nghi, chính là hai đứa chia tay , ngờ con trai trực tiếp giải quyết xong xuôi, còn cho hai nhà nể mặt , đó vẫn cứ cưới Tô Lệnh Nghi.

 

Thằng con bao giờ bà, cũng tin bà, đứa con bà coi như sinh .

 

Bà Từ bi từ trung lai, cũng bắt đầu lóc:

 

“Mẹ là của con, mà con đuổi ...”

 

“Nếu bà thì bà ngay cả cửa cũng bước .”

 

Từ Khai Chinh bế Tô Lệnh Nghi, nhưng bế lên nổi.

 

Khương Linh cạn lời:

 

“Anh lấy đồ , để .”

 

Vừa xong, thấy Từ Khai Mẫn định sáp tới, Khương Linh trực tiếp tung một cước đ-á văng cô ngoài, cúi xuống bế bổng Tô Lệnh Nghi lên:

 

“Chị, chị đừng lo lắng, em đưa chị bệnh viện.”

 

Từ Khai Chinh vội :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-551.html.]

“Xe đang đỗ ở bên ngoài.”

 

Trong lúc Từ Khai Chinh phòng lấy đồ, Khương Linh bế Tô Lệnh Nghi ngoài , cửa viện quả nhiên đỗ một chiếc xe.

 

Khương Linh đặt Tô Lệnh Nghi ở ghế , phát hiện xe tài xế, dứt khoát trực tiếp lên xe, dặn dò:

 

“Chị Tô, em đưa chị bệnh viện đây.”

 

Cũng may là cô từng theo Tạ Cảnh Lâm tập lái vài , loại xe hiện nay cô cũng lái, đạp chân ga một cái, Khương Linh trực tiếp lái xe luôn.

 

Từ Khai Chinh xách túi hành lý chạy thì chỉ thấy chiếc xe khỏi con ngõ , vội vàng về nhà dắt xe đạp.

 

Bà Từ đuổi theo:

 

“Anh xem, thật là quá đáng, thèm để ý đến chứ.”

 

“Mẹ dẫn Từ Khai Mẫn rời khỏi nhà con ngay lập tức.”

 

Từ Khai Chinh một tay lôi hai ngoài, dứt khoát khóa cửa , dắt xe đạp đuổi theo ngay.

 

Mẹ con bà Từ ngây , bọn họ thế đuổi ngoài ?

 

Đến lúc bọn họ nhảy dựng lên c.h.ử.i bới thì Từ Khai Chinh mất hút .

 

Ngày dự sinh của Tô Lệnh Nghi vốn dĩ cũng sắp đến, lúc con nhà chọc tức, động t.h.a.i khí cũng là chuyện bình thường.

 

Ở ghế Tô Lệnh Nghi nghiêng, đau bụng đến mức hừ hừ hì hì.

 

Khương Linh sốt ruột như lửa đốt, may mà giờ bên ngoài ít , xe cộ thuận lợi đến bệnh viện.

 

Dừng xe , Khương Linh hét lớn gọi bác sĩ, mở cửa bế , đợi y tá và bác sĩ đón sản phụ thì Khương Linh bế Tô Lệnh Nghi trong tòa nhà khám bệnh .

 

Mọi lúc còn thời gian để kinh ngạc sức lực của Khương Linh, vội vàng đẩy Tô Lệnh Nghi phòng sinh.

 

Khương Linh thở phào một cái, xuống ghế hồi tưởng chuyện hôm nay, tuyệt đối thể bỏ qua như .

 

Đồ ch.ó ch-ết, cô cứ tưởng nhà họ Từ dù cũng là gia đình cán bộ thì thể văn nhã một chút chứ, ngờ cũng chẳng khác gì hạng đàn bà chanh chua.

 

Từ Khai Chinh nếu giải quyết cho thỏa thì cần cái loại đàn ông như gì.

 

Bên trong truyền đến tiếng rên rỉ đau đớn của Tô Lệnh Nghi, Khương Linh vội vàng xuống lầu gọi điện cho Đàm Trác Yến, tin con gái đang sinh con, Đàm Trác Yến cuống cuồng:

 

“Mẹ tới ngay đây.

 

Từ Khai Chinh , nó tới ?”

 

Khương Linh giật :

 

“Ước chừng đang ở phía ạ, con lái xe , chắc chậm hơn một chút.”

 

“Đa tạ con nhiều nha con gái, con giúp chị con thêm một nữa .”

 

Khương Linh :

 

“Mẹ nuôi, con gọi một tiếng còn khách khí với con gì, bây giờ chị đang ở bên trong, bao giờ mới sinh, lúc tới thì nhớ mang theo chút đồ ăn.”

 

“Được , tới ngay đây.”

 

Gác điện thoại , Khương Linh thấy Từ Khai Chinh xách hai cái túi hành lý đang chạy tới.

 

“Lệnh Nghi ?”

 

Khương Linh bực bội :

 

“Đang ở bên trong liều mạng kìa.”

 

Đại khái chỉ những từng sinh con mới thấu hiểu việc sinh con đau đớn đến nhường nào.

 

Lúc Khương Linh sinh con tuy rằng sinh nhanh, nhưng giai đoạn mở t.ử cung đó thì cái đau đó cũng là cả đời quên .

 

khỏi nhà thường thói quen mang theo bình nước bên , lúc thấy tiếng của Tô Lệnh Nghi, liền kéo lấy một y tá chuẩn , hỏi xem thể cho uống chút nước .

 

“Đi theo đây.”

 

Khương Linh theo , liền thấy Tô Lệnh Nghi đang trơ trọi ở đó t.h.ả.m thiết, y tá sớm thấy quen :

 

“T.ử cung cô vẫn mở hết , còn đợi lâu đấy.”

 

“Chị Tô.”

 

Tô Lệnh Nghi thấy tiếng của Khương Linh, lập tức nấc lên:

 

“Khương Linh, đau quá, sinh con thật sự đau quá mất.”

 

 

Loading...