[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 563

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:23:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Tô Vĩ Lâm cũng về, bận rộn cả ngày nét mặt mệt mỏi, khi thấy Khương Linh thì mỉm một tiếng:

 

“Hôm nay chơi vui ?"

 

Khương Linh gọi một tiếng “Ba nuôi", trả lời:

 

“Dạ vui ạ, nhưng cũng hăng bằng việc bắt trộm lúc sáng sớm."

 

Tô Vĩ Lâm nhịn :

 

“Ba thấy con chẳng nên học Thanh Hoa, học học viện cảnh sát thì hơn, công an ngày ngày bắt trộm."

 

“Thế thì thôi ạ."

 

Khương Linh xua tay , “Thỉnh thoảng bắt trộm coi như giải khuây thôi, chứ ngày nào cũng giao thiệp với hạng đó dễ trầm cảm lắm."

 

thời kỳ trộm cắp vặt vẫn là lúc nhiều nhất, một hai năm tới mới là đỉnh điểm.

 

Thanh niên trí thức ồ ạt về thành phố, nhân khẩu trong thành phố tăng vọt, các vị trí công việc đáp ứng kịp, nhu cầu ăn uống sinh hoạt thứ đều cung ứng đủ, thế nên sẽ xuất hiện ít chuyện trộm cắp vặt, an ninh xã hội cũng sẽ lắm.

 

Đến lúc đó quốc gia sẽ triển khai những đợt truy quét, trấn áp cực kỳ nghiêm khắc đối với các hoạt động vi phạm pháp luật và tội phạm.

 

Khương Linh chỉ lẩm nhẩm trong lòng vài câu thôi, chứ với nhà họ Tô.

 

Tô Vĩ Lâm ngược hỏi:

 

“Vậy con khi nghiệp định về đơn vị nào?"

 

Khương Linh :

 

“Chuyện con vẫn nghĩ tới, còn những mấy năm nữa cơ ạ, đến lúc đó tính , khi đó môi trường đổi lên, con tự chút việc riêng cũng ."

 

Tô Vĩ Lâm nghĩ đến những động thái gần đây của cấp , bèn đầy ẩn ý:

 

“Nói chừng thật sự sẽ ngày đó đấy."

 

Khương Linh ngẩn , mỉm :

 

“Quốc gia sẽ ngày càng hơn, cơ hội cho trẻ cũng ngày càng nhiều, thế nào thật sự khó ."

 

, tháng Mười , còn hai tháng nữa, Hội nghị Trung ương 3 sẽ khai mạc, Hoa Quốc sẽ bước thời đại cất cánh.

 

Sau bữa tối, Khương Linh mỗi tay bế một đứa cửa, Tô Vĩ Lâm đích lái xe đưa họ đến tận cổng mới về.

 

Kết quả đến cửa thì phát hiện một đang đó.

 

Tạ Cảnh Minh trông thật đáng thương :

 

“Em mang chìa khóa."

 

Cũng chẳng đây bao lâu , Tào Quế Lan bực bội :

 

“Ai bảo con tự não chứ."

 

Mở cửa , Tạ Cảnh Minh lủi thủi theo.

 

Bà Trương hỏi:

 

“Ăn cơm ?"

 

Tạ Cảnh Minh hì hì gượng:

 

“Chưa ăn ạ."

 

Bà Trương :

 

“Đợi đấy, bác nấu cho con ít cơm."

 

Nói thẳng bếp.

 

Tào Quế Lan lấy lạ:

 

“Chẳng con chơi với Tuyết Trân , ăn cơm xong mới đưa con bé về ?"

 

“Chưa ạ, kịp."

 

Tào Quế Lan chuyện:

 

“Nhà con bé chuyện ?"

 

“Cũng hẳn, hai ngày nay chúng con còn bận rộn, tạm thời với , qua vài ngày lo xong xuôi con sẽ kể với ."

 

Tào Quế Lan cau mày:

 

“Mẹ cho con nhé, hai đứa dù cũng kết hôn, mấy chuyện đó con đừng mà bày mưu tính kế linh tinh cho , chúng cũng thể chiếm hời của ."

 

Tạ Cảnh Minh vui:

 

“Con còn chẳng cái đó , cứ yên tâm ạ."

 

Bà Trương tráng một chiếc bánh trứng, bên ngoài vàng giòn bên trong mềm mại, tỏa hương thơm ngào ngạt.

 

Khương Linh :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-563.html.]

 

“Con cũng ăn."

 

“Đợi đấy."

 

Bà Trương bếp bưng thêm một đĩa nữa:

 

“Biết ngay là cháu cũng ăn mà."

 

Khương Linh đặt hai đứa nhỏ lên giường lò tự ăn, hai đứa nhỏ chớp mắt chằm chằm Khương Linh mà chảy cả nước dãi.

 

“Muốn ăn ?"

 

Khương Linh xé một chút bánh trứng trêu Sủi Cảo, Sủi Cảo và Bánh Trôi thấy bánh trứng thì lập tức hưng phấn múa tay múa chân, giơ tay cướp lấy, Khương Linh nhanh thoăn thoắt thu tay về:

 

“Cứ cho đấy."

 

Lại xé một miếng đưa tới bên miệng Bánh Trôi:

 

“Con gái , con ăn ?"

 

Bánh Trôi cũng hưng phấn theo, há miệng o o o.

 

Khương Linh nhanh ch.óng bỏ miệng :

 

“Làm cho các con thèm là , còn thật sự tưởng là sẽ cho các con ăn chắc."

 

Hai đứa nhỏ chẳng thể ngờ đáng ghét như , òa lên nức nở.

 

Khương Linh ha hả, ăn càng hăng hơn.

 

Tào Quế Lan tiếng trẻ con mà xót hết cả ruột, lườm nguýt :

 

“Con thật là, cho chúng ăn thì trêu chúng gì."

 

Khương Linh:

 

“Trêu cho vui thôi mà.

 

Vất vả lắm mới sinh , nghịch một chút thì chán ch-ết."

 

“Chưa thấy ai như con cả."

 

Tào Quế Lan lườm một cái, hỏi:

 

“Còn đợi đến sáu tháng mới ăn dặm ?"

 

Khương Linh gật đầu:

 

“Vâng, vội ạ, xem hiện giờ chúng chỉ uống sữa bột thôi mà b-éo mầm thế , còn khai vị nữa thì còn thể thống gì."

 

Tào Quế Lan nghĩ cũng đúng, trẻ con chỉ uống sữa bột mà lớn như quả thực cần vội vàng.

 

Vả nhà dường như bao giờ thiếu sữa bột:

 

“Cậu của con thật sự dễ dàng gì, đầu hỏi xem bao giờ tới thủ đô, chúng nhất định cảm ơn cho hẳn hoi."

 

Nghe Khương Linh cứng đờ , hì hì :

 

“Dạ ."

 

Chuyện của Tạ Cảnh Minh rốt cuộc cũng , ngờ đến ngày mùng Ba Tạ Cảnh Minh về nhà với vẻ mặt hớn hở :

 

“Chuyện của nhà họ Thiệu xong xuôi ."

 

Nhìn thế là định với họ , Tào Quế Lan vội vàng hỏi:

 

“Làm xong ?

 

Làm thế nào, mau xem.

 

Cả nhà cái đám hút m-áu đều dọn ?"

 

Tạ Cảnh Minh ruột lắc cho ch.óng mặt, dở dở :

 

“Mẹ con ."

 

Chương 474 Đuổi

 

Tính toán kỹ , tình cảnh nhà họ Thiệu thật đôi chút tương tự với nhà Khương Linh.

 

Năm đó An Chí Hoành ở rể nhà họ Khương, còn cha của Thiệu Tuyết Trân là con trai bạn của ông ngoại Thiệu Tuyết Trân.

 

nhà họ Thiệu ngày đó sống , chị em đông, với tư cách là con cả, cha của Thiệu Tuyết Trân sủng ái, bà cụ Thiệu cũng chẳng thèm quản chuyện cưới xin của ông.

 

Ông ngoại của Thiệu Tuyết Trân thấy đứa trẻ tệ, bèn để con gái kết hôn với cha của Thiệu Tuyết Trân, nhưng tiền đề là hai nhà một bản văn kiện, ý tứ là cha Thiệu ở nhà họ Thiệu phụng dưỡng hai cụ già, cũng chẳng khác gì ở rể.

 

Người nhà họ Thiệu đồng ý, đôi vợ chồng trẻ khi kết hôn tình cảm cũng , nhưng lúc đó nhà họ Thiệu sống nghèo khổ, bà cụ Thiệu bèn lén lút tìm con trai đòi tiền, cha Thiệu cũng chẳng kẻ ngốc, khi hỏi ý kiến nhạc phụ mới mỗi tháng đưa cho một ít tiền.

 

Sau ông bà ngoại của Thiệu Tuyết Trân lượt qua đời, ông cụ Thiệu cũng mất, chị em nhà họ Thiệu cũng lượt kết hôn.

 

Bà cụ Thiệu lấy cớ phụng dưỡng, dắt theo gia đình con trai thứ hai cưỡng ép dọn ở nhà Thiệu Tuyết Trân, chỉ cần cha Thiệu một câu bảo họ dọn , bà cụ sống ch-ết , gần như lúc nào cũng mang theo một sợi dây thừng bên .

 

 

Loading...