[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 567

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:23:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Tú Bình trợn mắt, tức tối một hồi :

 

“Cô thể nhường cho ?"

 

Khương Linh nhịn :

 

“Mặt cô to bao nhiêu thế, còn nhường cho cô, mơ chắc nhanh hơn đấy."

 

Hóa đơn xong, Khương Linh trực tiếp tiến tới xách chiếc máy khâu thẳng.

 

Sức lực to lớn của cô khiến xung quanh kinh ngạc bàn tán xôn xao.

 

Xuống lầu, chiếc máy khâu đặt trực tiếp lên xe đạp, cô dắt xe về nhà.

 

Máy khâu thời cùng với xe đạp thuộc hàng “ba món đồ lớn", khu gây nên một trận xôn xao, đua chạy xem.

 

Mấy bà cụ, mấy bà thím hỏi:

 

“Chiếc máy khâu là hiệu Con Ong ?

 

Không rẻ nhỉ?"

 

Khương Linh gật đầu:

 

“Chứ còn gì nữa ạ, một trăm năm mươi đồng bạc đấy."

 

Lúc một chị dâu hỏi:

 

“Tiểu Khương , nhà cô máy khâu , chúng thể qua nhà cô may quần áo ?"

 

Khương Linh hỏi ngược :

 

“Nhà chị cũng cơm, hằng ngày qua nhà chị ăn cơm ?"

 

Chị dâu nghẹn lời:

 

“Chuyện đó mà giống , chúng dùng cũng chẳng ngày nào cũng dùng."

 

“Phải, ngày nào cũng dùng, nhưng hôm nay chị tới, ngày mai cô tới, nhà là cái chợ ?"

 

Khương Linh bực , “Nhà chị cũng xe đạp, thấy chị mang hào phóng cho dùng chung, dùng một chút là mà, mỗi nhà dùng một ngày, cho dùng thì là chị hẹp hòi."

 

Không cô bủn xỉn, mà là nếu cô thật sự đồng ý chuyện , thì cứ chờ mà xem, trong nhà cô sẽ đến mượn máy khâu may áo.

 

Trong nhà bình thường chỉ hai bà cụ và hai đứa trẻ, còn trông nom thêm ngoài nữa, thì thật sự chẳng cái việc gì hết, chẳng lẽ cứ để nhà mặc kệ .

 

Chương 477 Tiệc tân gia

 

Cho nên Khương Linh dứt khoát cắt đứt từ đầu, cũng để tránh gây phiền phức cho hai bà cụ.

 

xong, bèn thấy bà cụ Lỗ gật đầu :

 

thấy nhé, dùng cũng thôi, trả tiền mà dùng, nếu mua máy khâu là mua cho nhà các bà dùng."

 

Cách đều tán đồng.

 

Khương Linh :

 

“Cũng , thì cứ theo cái giá mặc định của mà tính."

 

Cái chị dâu lúc đầu :

 

“Thế chẳng thành đầu cơ tích trữ ."

 

Mặt Khương Linh sa sầm xuống:

 

“Được , cái việc cũng chẳng thèm , ai cũng đừng qua nhà mượn máy khâu nữa, xin nhé, sợ tố cáo đầu cơ tích trữ lắm."

 

Nói xong Khương Linh dắt xe thẳng nhà.

 

Một đám đàn bà phụ nữ với ánh mắt thiện cảm :

 

“Chỉ tại cô lắm mồm, cái hạng chiếm hời đủ, cho đều chẳng mà mượn."

 

Thật cũng chỉ một nhà máy khâu, một nhà khác cũng , đa phần lúc mượn cũng sẽ đưa chút tiền, dẫu cũng rẻ hơn tìm thợ may ở các cửa hàng quốc doanh bên ngoài.

 

Kết quả cái mụ một câu, đặt địa vị ai thì cũng chẳng thèm đồng ý nữa.

 

Khương Linh vốn dĩ cũng chẳng hạng dễ bắt nạt, càng đừng hòng mà mượn .

 

“Cô thật là, ngợm hẳn hoi mà mọc cái mồm ."

 

Một đám xì xào bàn tán phê phán, thực cũng chẳng ảnh hưởng gì tới tâm trạng của Khương Linh, điều trái còn giúp cô yên tĩnh.

 

Xe đạp dắt trong, thấy máy khâu, bà Trương và Tào Quế Lan kinh ngạc vô cùng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-567.html.]

 

“Sao con mua máy khâu thế ."

 

Khương Linh :

 

“Tự quần áo cho tiện ạ."

 

Vả sắp tới là thời kỳ cải cách mở cửa , đợi cô nghiệp còn kiếm một mẻ từ ngành may mặc nữa kìa, lúc chẳng luyện tay nghề .

 

Khương Linh khiêng chiếc máy khâu đặt trực tiếp trong phòng sách của , với Tào Quế Lan:

 

“Nếu ai tới mượn, cứ bảo là sợ tố cáo đầu cơ tích trữ, hoặc là bảo máy khâu để trong phòng con, dám ."

 

Tào Quế Lan :

 

“Lúc nãy bên ngoài ?"

 

“Chứ còn gì nữa ạ, nhưng cũng đỡ cho con tốn lời."

 

Khương Linh kể chuyện lúc nãy một lượt, Tào Quế Lan :

 

“Như cũng , chúng bủn xỉn, mà thật sự là một khi đồng ý, thì cái nhà cũng chẳng yên .

 

Hơn nữa con bảo cái mụ còn hạng chân tay sạch sẽ gì, ngoài mà thì đồ đạc trong nhà cũng chẳng an ."

 

Khương Linh cảm thấy đúng .

 

Có máy khâu , Tào Quế Lan liền vội vội vàng vàng lấy vải vóc .

 

“Vải vóc mua đủ cho hai bộ váy, con hai chiếc, cho Tiểu Thiệu một chiếc, con một chiếc."

 

Khương Linh bèn liếc Tạ Cảnh Lê:

 

“Bà cụ ơi, bà thế nhé, quên mất Tiểu Lê ."

 

Tào Quế Lan ngẩn :

 

“Nó là trẻ con thì cần gì nhiều quần áo thế, con đừng quản nữa, nó đồ mặc mà."

 

Khương Linh chẳng thèm , đưa tay nựng mặt Tạ Cảnh Lê:

 

“Bà cụ thương em thì chị thương.

 

Chị cho em."

 

Khương Linh khi chắc chắn thiết kế bản vẽ , váy mùa hè thì nhiều kiểu để thiết kế, tuy nhiên miếng vải là màu xanh lá nhạt thanh nhã, cũng chẳng cần kiểu cách quá phức tạp, chân váy thành bèo nhún rộng, lúc bước giống như lá sen lay động theo gió, còn về phần cổ áo, đương nhiên cũng là cổ lá sen, mặc bảo đảm lung linh.

 

Khương Linh vẽ xong, tối hôm đó liền bắt đầu cắt vải.

 

Thiệu Tuyết Trân một bộ, Tạ Cảnh Lê một bộ.

 

Còn thừa một miếng vải vụn dứt khoát cho cô bé Bánh Trôi một chiếc áo liền quần tay.

 

Cắt xong, Khương Linh lắp máy khâu cho hẳn hoi, kim chỉ đều đặt sẵn sàng, thử đạp máy kêu lạch cạch lạch cạch.

 

Cũng may kiếp cô cũng dùng loại , nếu thì thật sự chẳng nổi.

 

Sau khi thích nghi và thuần thục, Khương Linh liền bắt đầu may, may xong một bộ quần áo thì cảm thấy đói.

 

Từ trong gian lấy một miếng bánh ngọt ăn, tiếp tục .

 

Cứ thế đến tận mười một giờ đêm, xong cũng chẳng buồn dọn dẹp, vứt đó ngủ.

 

Ngày hôm Khương Linh còn tiết học, lúc cô đưa hết quần áo cho Tào Quế Lan:

 

“Lúc nào rảnh lấy chai nước muối đổ nước nóng là cho phẳng nhé.

 

Của Tiểu Lê thì thôi, giặt xong là mặc luôn."

 

Đợi , Tào Quế Lan mở xem, nhất thời hít một :

 

“Đẹp thật đấy."

 

Nhìn , quả thực là một bộ lớn một bộ nhỏ, bộ nhỏ rõ ràng là dành cho Tạ Cảnh Lê.

 

Tạ Cảnh Lê hì hì rộ lên:

 

“Mẹ, vẫn là chị Khương Linh thương con nhất."

 

Tào Quế Lan thần sắc phức tạp:

 

“Chứ còn gì nữa, con quên chị Khương Linh đối xử với con thế nào đấy."

 

Cũng chẳng mua thêm, thực sự là phiếu vải trong nhà hạn, phiếu vải trong tay bà cũng là do Khương Linh đưa cho, bà là cho Thiệu Tuyết Trân một bộ quần áo, nhưng cho Khương Linh thì trong lòng bà cũng chẳng dễ chịu gì.

 

 

Loading...