[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:47:24
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy mới hái nấm xong xuôi thì nhóm Tào Quế Lan cũng tới nơi , liếc những cây nấm thưa thớt mặt đất, mấy bà thím khỏi tiếc nuối, “Mấy cô gái trẻ động tác nhanh thật đấy."

 

Tạ Cảnh Lê chạy đến tìm Khương Linh, “Chị thanh niên trí thức ơi."

 

Khương Linh đưa tay véo má cô bé, “Gọi chị là Khương Linh thôi, gọi chị là 'chị thanh niên trí thức' già quá."

 

“Chị Khương Linh."

 

Tạ Cảnh Lê mím môi , lộ hai cái lúm đồng tiền lớn, “Chị hái nhiều thế, chị đeo nổi ?

 

Để em đeo hộ chị nhé?"

 

Tuy nhiên khi cô bé gùi của Khương Linh, đột nhiên trợn tròn mắt , “Á, con rắn kìa!"

 

Chương 48 Vận may quái quỷ

 

Ngay lúc đó, một con rắn lưng xanh biếc, phần gần đầu hoa văn đen đỏ đan xen sặc sỡ đang xì xì thè lưỡi lao lên cổ Khương Linh.

 

Tạ Cảnh Lê hét lên một tiếng theo bản năng lùi hai bước, “Rắn cổ gà..."

 

Khương Linh tuy dựng cả tóc gáy, tinh thần căng thẳng, nhưng cũng quá hoảng loạn, gần như ngay khoảnh khắc con rắn bò lên cổ, cô nghiêng đầu thẳng nó, nhanh tay tóm c.h.ặ.t đ.ầ.u rắn, dùng sức giật xuống, “bạch" một cái ném mạnh xuống đất.

 

Cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương cổ, Khương Linh khi kịp phản ứng trực tiếp giẫm một cái thật mạnh lên điểm chí mạng của con rắn.

 

Để lên núi, Khương Linh đặc biệt một đôi giày vải đế cao su, bản cô vốn dĩ lực tay lớn, một cái giẫm xuống, con rắn vốn ném cho choáng váng liền im bất động.

 

“Rắn, rắn... rắn ở ?"

 

đàn ông duy nhất cùng lên núi, lúc Tôn Thụ Tài mới tìm giọng của , những khác cũng đồng loạt về phía Khương Linh, “Rắn , rắn ?"

 

Với tư cách là chứng kiến, Tạ Cảnh Lê kinh ngạc đến mức nên lời.

 

So với sự đáng sợ mà con rắn mang , hành động nhanh nhẹn của Khương Linh càng mang đến cho cô bé một cú sốc mạnh mẽ hơn.

 

Tạ Cảnh Lê ngây chỉ chỉ xuống đất, “Rắn cổ gà..."

 

Mọi thuận theo ngón tay cô bé xuống, thấy một con rắn đất, rõ sống ch-ết.

 

Tạ Cảnh Lê Khương Linh với ánh mắt đầy sùng bái, “Chị Khương Linh..."

 

“Suỵt..."

 

Khương Linh chớp chớp mắt, ngăn cô bé tiếp, bước tới bảo, “Lúc nãy chị sợ đến ngây luôn, theo bản năng giật con rắn xuống, sợ nó c.ắ.n nên chị giẫm cho nó mấy cái."

 

Nói xong Khương Linh còn chậc chậc lưỡi, “Nguy hiểm thật đấy, suýt chút nữa là chị c.ắ.n , con rắn trông độc nhỉ?"

 

Con rắn trông kỳ quái thật, đặc biệt là phần cổ màu sắc sực sỡ lạ thường.

 

Tô Lệnh Nghi run cầm cập cô, “Em c.ắ.n chứ?"

 

“Dạ ."

 

Khương Linh lắc đầu, “Chỉ là rợn thôi ạ."

 

Tô Lệnh Nghi quan sát cô từ xuống một lượt, xác định c.ắ.n mới thở phào nhẹ nhõm, phổ biến kiến thức cho , “Con rắn nếu gọi là rắn cổ gà, thì chắc đúng là loại rắn sọc hổ mà ông nội chị từng , loại rắn bình thường chủ động tấn công , nhưng đúng là kịch độc, may mà Khương Linh ."

 

Vừa thấy câu , Cao Mỹ Lan liền hướng về phía Khương Linh tức giận , “Cậu xem cái vận may của là kiểu gì thế hả, đường thì gặp bọn buôn , giờ thì gặp rắn, mấy chuyện xui xẻo vận hết."

 

Khương Linh thì để tâm, cô chỉ con rắn đất, hỏi, “Con rắn ăn ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-60.html.]

 

Tô Lệnh Nghi dở dở , “Em còn nghĩ đến chuyện ăn cơ , ăn cái thứ gì, ghê ch-ết ."

 

Lúc nhóm Tào Quế Lan cũng tới, với Khương Linh, “Con rắn là đồ đấy, rắn độc càng , cháu mang lên huyện bán cho bệnh viện, cũng bán mấy đồng bạc đấy."

 

“Thật ạ?"

 

Bán mấy đồng Khương Linh quan trọng, nhưng cô quan trọng là thể lên huyện kìa.

 

Lên huyện thì quá, tìm cơ hội thể ăn chút đồ ngon, còn thể nhân tiện tìm lý do mua thêm một đống nhu yếu phẩm mang về.

 

Cô trực tiếp đưa tay nhấc con rắn lên.

 

Làm những khác đồng loạt lùi hai bước, Tô Lệnh Nghi , “Em, em định mang bán thật ."

 

“Bán chứ, bán."

 

Khương Linh híp mắt hái mấy cái lá cây lớn, gói con rắn ném thẳng gùi.

 

“Đi nào, tiếp tục hái nấm thôi."

 

Nếu mà gặp thêm vài con rắn độc nữa thì quá, gom bán thêm tí tiền.

 

Cái vẻ mặt vô tư lự của cô khiến Tô Lệnh Nghi và những khác sợ hãi thôi, theo bản năng cách xa cô một chút, Tôn Thụ Tài , “Hay là, là để đeo hộ em cho?"

 

Khương Linh liếc một cái, “Nhìn sợ đến mức mà đòi đeo hộ, sợ nó đột nhiên sống c.ắ.n ."

 

Cô chỉ thuận miệng thôi mà thực sự những khác sợ hết hồn, Cao Mỹ Lan , “Nó thật sự sống chứ?"

 

“Nó mà còn sống thì Tần Thủy Hoàng cũng thể chui hái nấm cùng chúng ."

 

Khương Linh chẳng thèm quan tâm, trực tiếp về phía tìm nấm.

 

Tạ Cảnh Lê vội đuổi theo, “Chị Khương Linh, chị giỏi quá mất."

 

“Chứ nữa, chị cũng thấy chị giỏi mà."

 

Khương Linh nhỏ giọng , “Thật lúc nãy chị cũng sợ gần ch-ết, nhưng em tuyệt đối đừng ngoài nhé, vốn dĩ tưởng chị yếu đuối bệnh tật , tin thì chớ, còn đồn chị suýt thì dọa đến ngất cho xem."

 

Tạ Cảnh Lê vội gật đầu, “Dạ , chị Khương Linh, em nhớ ạ."

 

Tiếc là vận may của Khương Linh đến thế, lúc hái nấm đó gặp thêm con rắn độc nào nữa, gà rừng thì gặp hai con, ngặt nỗi xung quanh quá đông , kịp tiếp cận thì gà rừng sợ hãi bay mất tiêu .

 

Khương Linh gà rừng mà suýt chảy nước miếng, tức hận, hôm nào cô nhất định lén lút lên núi thử vận may mới .

 

Buổi trưa tụ tập gặm lương khô, chiều tiếp tục hái nấm cho đến khi gùi của ai nấy đều đầy ắp mới chịu về.

 

Về đến điểm thanh niên trí thức, bận rộn đem nấm hái về rửa sạch, đó đem phơi.

 

Bản Khương Linh , nhưng cô học hỏi, rửa sạch trực tiếp rải lên cái giường lò mới đắp xong khô hẳn để chờ khô dần.

 

Mấy thanh niên trí thức cũ tới , “Các em mặt nấm, cái độc đấy, để tụi chị kiểm tra giúp cho."

 

Những thanh niên trí thức khác cũng đang kiểm tra , Khương Linh quả thực cũng mặt nấm nên , “Thế thì cảm ơn các chị nhiều nhé."

 

“Khách sáo gì chứ."

 

Mấy thanh niên trí thức xúm kiểm tra một lượt, bỗng nhiên , “Cái con bé vận may đúng là thật, nấm em hái đều độc , yên tâm nhé."

 

 

Loading...