“Lưu Ái Linh ngẩn , nhận cái gì?”
Nhà mất , tiền mất , đồ đạc trong nhà cũng chẳng còn.
Ngoài hai đứa con bà chẳng còn gì cả.
Ngược còn hầu hạ An Chí Hoành bao nhiêu năm trời.
Lưu Ái Linh đau buồn từ trong tâm khảm, sụp xuống đất gào t.h.ả.m thiết.
Nhìn bà , An Hồng Binh cũng theo:
“Chị ơi, giờ đây, gã đàn ông chúng là con của ông , còn bảo chúng phụng dưỡng ông nữa.”
“Làm , , chị mà ?”
An Nam phiền ch-ết , cô Lưu Ái Linh và An Hồng Binh, hừ lạnh một tiếng :
“Cậu là con trai, dù phụng dưỡng thì cũng là việc của , liên quan gì đến .”
An Hồng Binh kinh ngạc:
“Chị...”
Đến cả Lưu Ái Linh cũng sững sờ:
“An Nam...”
“Đừng chuyện với , đây.”
Thấy còn lợi lộc gì nữa, cô còn ở đây gì.
Mẹ cô đây cũng coi như thương cô , nhưng so với cô bà càng thương thằng con trai An Hồng Binh hơn, giờ An Chí Hoành mất , lòi một thằng bố đẻ chẳng gì, những ngày tháng e là còn khó khăn hơn nhiều, cô ngu mới chịu trói buộc cùng họ.
An Nam , Lưu Ái Linh lập tức kéo An Hồng Binh đuổi theo:
“Chúng thể để con bé , nó con tính .”
Hai con hốt hoảng đuổi theo, An Nam thấy , càng chạy nhanh hơn.
Còn Khương Linh dẫn đến nhà Hoàng Quế Hoa, để năm mươi tệ coi như là tiền cảm ơn.
Hoàng Quế Viên gì cũng chịu nhận, Khương Linh bảo:
“Dì Hoàng , mấy phiền dì chạy tới chạy lui, còn đưa tiền cho cháu, cháu cảm kích ạ.”
“Đó đều là việc dì nên mà, đừng thế.”
Nói hết lời hết lẽ, Hoàng Quế Viên vẫn nhất quyết nhận.
Khương Linh hết cách, khi lén nhét khe cửa, đợi đến khi Hoàng Quế Viên phát hiện thì Khương Linh cũng lên xe rời khỏi Tô Thành .
Hoàng Quế Viên năm mươi tệ , trong lòng cảm khái muôn vàn.
Bà và Hoàng Tú Phân thực quan hệ cũng như bà , nhưng khi Khương Tú Phương ch-ết bà nhịn mà thương cảm đối phương, lúc thấy Khương Linh tàu hỏa thì lòng trắc ẩn trỗi dậy, thế là thuận tay giúp đỡ.
Giờ bà cũng chỉ một chút việc mọn, mà Khương Linh khách sáo đến thế.
Chỉ hy vọng Khương Linh sẽ ngày càng hơn.
Còn Khương Linh xe, phong cảnh quen thuộc xa lạ, tâm trạng cũng phức tạp.
Tô Thành là nơi nguyên chủ sinh và lớn lên.
Trước đây hèn chi còn khả năng , nhưng rời , lẽ sẽ bao giờ nữa.
Không mà cô cho là xứng đáng, càng việc gì đáng để lưu luyến.
Khoan ...
Khương Linh ngoài cửa sổ thấy hai đang cãi đùng đùng, vội bảo Tiểu Triệu lùi xe một chút.
Trời ạ, khi còn hóng thêm cái drama nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-620.html.]
là thơm thật sự.
Chương 522 hối hận
Ngoài cửa sổ đang cãi hăng say chẳng chính là An Nam và Chung Minh Huy .
Hai quanh quẩn thế nào mà vẫn còn thể đây cãi , đúng là cái duyên đ-ánh cũng tan mà.
Khương Linh hạ cửa kính xe xuống, thong thả xem.
Hai lời qua tiếng mới vui .
Tuy nhiên Khương Linh cũng chút điểm khác lạ, dường như Chung Minh Huy hòa với An Nam, nhưng An Nam chịu.
Chậc chậc, đây là dỗ dành xong cái cô Đinh Giai Lệ ở Đông Bắc ?
An Nam gắng sức hất Chung Minh Huy , hét lớn:
“Chung Minh Huy, ly hôn với từ lâu , đừng quá đáng, mà còn lôi thôi lếch thếch nữa là sẽ báo cáo tội lưu manh, cho khỏi còn đường mà ở thành phố luôn đấy.”
Để về thành phố là chuyện dễ dàng gì, Chung Minh Huy tất nhiên là lo lắng.
về đến thành phố công việc , chẳng lẽ kế nghiệp bố quét r-ác .
Từ một chủ nhiệm nhà máy biến thành kẻ quét r-ác, điều Chung Minh Huy chịu đựng nổi.
Sở dĩ bám lấy An Nam là vì thèm cái danh sinh viên đại học của cô , ngôi trường An Nam đang học tồi chút nào, chỉ cần hai thể hòa, trở cũng khó nữa.
Chung Minh Huy kéo tay An Nam đột nhiên quỳ sụp xuống, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô :
“An Nam, sai , thực sự sai , thời gian qua vẫn luôn tự kiểm điểm bản , tự hỏi lòng , nhận yêu vẫn là em mà.
Chẳng em sẽ tiền đồ lớn, trở thành giàu nhất , chỉ yêu em thôi, bà chủ giàu nhất cũng chỉ thể là em, em tha cho một ?”
Thấy An Nam hề lay chuyển, Chung Minh Huy đột nhiên đưa tay tự vỗ mặt :
“An Nam, em cứ đ-ánh cho hả giận , chỉ cần em tha cho , thế nào cũng mà.”
An Nam như , trong lòng bình thản, hề khó chịu như trong tưởng tượng, ngược còn chút hoài nghi con mắt đây của .
Khi mới trọng sinh về, cô chỉ mải mê đặt hết tâm trí đàn ông, chỉ nghĩ dựa đàn ông để phú quý, mà quên mất rằng, cô trọng sinh về thể tự thi đại học, dựa nỗ lực của chính để sống hơn.
Cứ cái bộ dạng khúm núm quỵ lụy hiện giờ của Chung Minh Huy , thực sự thể trở thành giàu nhất ?
Hèn hạ nhún nhường như thế , chẳng lẽ thù hằn chuyện ?
An Nam đột nhiên thông suốt hẳn, cô đạp Chung Minh Huy một cái, nhổ toẹt một tiếng :
“Anh cút , cái mồm chỉ lời lừa dối thôi, con riêng của còn đang ở nhà kìa, hả, hết đường sống , giờ cần ăn bám để nuôi con riêng , cũng cái đức hạnh của , còn tưởng vẫn là vị chủ nhiệm Chung oai phong lẫm liệt như ngày xưa chắc.”
Hành động của Chung Minh Huy khựng , khỏi ngỡ ngàng.
An Nam chán ghét :
“Cút cút cút , đừng bẩn quần áo của , còn đang vội đây.”
Chung Minh Huy ngơ ngác hỏi:
“An Nam, em thực sự tuyệt tình đến thế ?”
“Cút.”
Chung Minh Huy :
“Em sợ sẽ đem chuyện của em rêu rao ngoài ?”
An Nam ngẩn , lập tức hiểu ý , cô nhịn mà :
“Vậy thì cứ việc rêu rao , thì liệu ai tin ?
Cứ mà , bắt nghiên cứu chứ .”
Nói xong cô chuẩn nhanh ch.óng ga tàu hỏa, thế nhưng thấy bên cạnh một chiếc xe ô tô con đang đỗ, đang định chỉnh đốn hình tượng một chút để để ấn tượng cho giàu , thì đột nhiên thấy Khương Linh ở phía , lúc đang tủm tỉm .