[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 624

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:30:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sắc mặt Khương Linh vẫn như thường, Tạ Cảnh Lâm còn giả bộ hơn, cứ như chẳng chuyện gì xảy .”

 

Miêu Tú Lan kể với Tạ Cảnh Hòa về kết quả thảo luận mấy ngày nay, vẫn quyết định theo lời Khương Linh , bắt đầu từ việc bán bánh bao cho linh hoạt, hễ thấy đội quản lý đô thị là rút lui ngay lập tức, mỗi một cái giỏ lớn, lúc chạy trốn cũng tiện hơn.

 

Nếu bánh bao bán , đội quản lý đô thị can thiệp, thì sẽ thêm những món khác, thành sạp đồ ăn cố định, lúc đó thời tiết cũng ấm lên , cũng đến nỗi vất vả quá.

 

Miêu Tú Lan :

 

“Chị dâu, nhà đóng tiền thuê một tháng , nồi gang lớn với d.a.o kéo các thứ cũng mua xong, tối nay ăn cơm ở nhà xong hai vợ chồng em sẽ qua đó , sáng mai là bắt đầu khai trương luôn.”

 

một cách đầy lo lắng, dù cũng quen sống ở nông thôn, am hiểu tình hình ở thành phố, mấy ngày qua họ vẫn luôn quan sát, cũng thấy ai quản nên mới nảy ý định .

 

Khương Linh tán thành :

 

“Tốt lắm, nhưng bột mì với rau để bánh bao hai đứa chuẩn ?”

 

“Chuẩn xong hết ạ.”

 

Miêu Tú Lan :

 

“Mới bắt đầu cũng quá phức tạp, cứ hai ba loại là , bánh bao nhân thịt và bánh bao nhân chay, loại đắt loại rẻ đều , để khách thêm lựa chọn.”

 

Mọi chuyện bàn bạc xong, Khương Linh quản thêm nữa, mấy ngày qua Tạ Thế Thành cũng luôn theo, càng sẽ vấn đề gì.

 

Sau bữa sáng, Tào Quế Lan bưng một ít cà rốt và củ cải xanh rửa sạch, đây là tiết mục truyền thống bên họ — khắc đèn củ cải.

 

Nghe từ thời xa xưa, những nhà giàu sang sẽ dùng bột mì đèn, cũng những cây nến nhỏ, nhưng hai loại tốn kém, nên dân nghèo thường dùng củ cải để khắc, khắc xong thì cho sợi bông tim đèn, đổ dầu hỏa .

 

Khương Linh Tào Quế Lan và Miêu Tú Lan khắc xong một cái thì cũng bắt tay .

 

Tạ Cảnh Lâm bên cạnh mà còn căng thẳng hơn cả cô:

 

“Em từ từ thôi, đừng để đứt tay.”

 

“Anh im mồm ngay cho em nhờ.”

 

Khương Linh lườm một cái nể nang gì, tay cầm con d.a.o nhỏ khắc đúng là thành thạo cho lắm.

 

Thứ to quá, mà nhỏ quá thì khó cầm, thử thách tay nghề cầm d.a.o.

 

Khương Linh miễn cưỡng khắc một cái, đường nét mượt mà, trông chẳng chút nào, Tạ Cảnh Lâm dám chê , trái Tạ Cảnh Lê ở bên cạnh khen:

 

“Chị Khương Linh, chị khắc quá.”

 

Khương Linh hài lòng , đưa tay nựng má cô bé:

 

“Vẫn là Tiểu Lệ nhà chuyện nhất.”

 

Được khen ngợi, Tạ Cảnh Lê lập tức phấn khởi, đắc ý hừ một tiếng với Tạ Cảnh Lâm.

 

Tạ Cảnh Lâm ngượng ngùng :

 

“Anh cũng thấy mà, với em dâu khắc cũng bằng em khắc .”

 

Mọi trong phòng bật vì cái thói đổi trắng đen của , lời mà cũng thốt .

 

Khương Linh cạn lời:

 

“Nói dối cũng kiểu đó nhé, rõ ràng là đang châm chọc em mà.”

 

khi kinh nghiệm nhất định, những cái Khương Linh dường như tìm bí quyết, khắc hơn nhiều.

 

Thậm chí còn thỏa mãn với những kiểu dáng đơn giản như thế , cô còn thử khắc một cái đèn nhỏ đế hình hoa sen.

 

Tạ Cảnh Lê kinh ngạc thốt lên:

 

“Đẹp quá ạ.”

 

Những khác cũng cầm lấy xem, thì thực lòng khen ngợi:

 

“Lần thì thực sự , bọn như thế .”

 

Khương Linh vẫn ưng ý lắm, tìm một củ cà rốt lớn, bắt đầu khắc tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-624.html.]

 

Mất công thì mất công thật, nhưng thì cũng thực sự , khắc xong cà rốt khắc củ cải xanh, cái nào cũng cả.

 

Ba bận rộn hơn một tiếng đồng hồ, đèn khắc xong xuôi, Tào Quế Lan chia theo lượng, đợi đến buổi tối chỉ bên thắp đèn, mà cả căn nhà nhỏ của Khương Linh cũng thắp.

 

việc để Tạ Cảnh Minh , ai bảo mấy ngày qua họ vẫn luôn ở đó chứ.

 

Để lãng phí sức lao động, buổi trưa Khương Linh chỉ huy Tạ Cảnh Lâm cán mì, Tạ Cảnh Lâm lười bắt nạt kẻ thật thà là Tạ Cảnh Hòa.

 

Khương Linh bảo:

 

“Chú hai, chú đừng , cứ để cả chú .”

 

Tạ Cảnh Hòa để bụng:

 

“Không ạ, cả cán mì, em cán mì ngon hơn.”

 

Ngon thì Khương Linh , nhưng bảo Tạ Cảnh Lâm cán mì thì cô tin, đây suốt còn gì.

 

Đây rõ ràng là bắt nạt kẻ thật thà mà.

 

Tạ Cảnh Lâm chằm chằm đến mức bồn chồn, dậy bảo:

 

“Được , để cán mì.”

 

Làm mì thủ công thì bột nhào thật cứng, nhào nhào nhiều , lúc cán mì cũng dùng nhiều sức.

 

Tạ Cảnh Lâm dù cũng là quân nhân, sức lực đương nhiên là thiếu.

 

Có điều hiện giờ nhà họ Tạ đông , lượng mì cần cũng nhiều, cán mấy tấm lớn.

 

Miêu Tú Lan ba loại nước sốt, mì múc ai thích ăn loại nào thì chan loại đó.

 

Ngay cả Thang Viên và Hoàn T.ử cũng một phần nước sốt riêng, từ trứng và rau xanh nhỏ.

 

Khương Linh rửa sạch tay cho hai đứa nhỏ, đeo yếm , đặt chúng chỗ, hai đứa nhỏ liền đưa tay bốc ăn, cần ai lo lắng.

 

Mỗi thấy Khương Linh cho con ăn một cách đơn giản thô bạo như thế , Tào Quế Lan và bà Trương nhịn mà nhíu mày, cứ cảm thấy trẻ con là bón, Khương Linh tán thành:

 

“Đừng tập cho chúng nó cái thói quen đó, xem chúng tự ăn ngon lành thế cơ mà.”

 

Mì của hai đứa trẻ nhỏ và mềm hơn một chút, cũng là do Miêu Tú Lan chuẩn riêng cho.

 

Có lẽ là do quen, hai đứa nhỏ dùng hai ngón tay vô cùng linh hoạt, gắp mì lên một cách thuận lợi.

 

Ăn trông mới ngon .

 

Bị hai đứa nhỏ lôi cuốn, lớn ăn uống cũng vô cùng vui vẻ và thỏa mãn.

 

Khương Linh giơ ngón tay cái lên:

 

“Em dâu , nếu điều kiện cho phép, em mà mở một tiệm mì thì buôn bán cũng chẳng bao giờ ế khách .”

 

Miêu Tú Lan vui mừng hỏi:

 

“Thật ạ?”

 

“Tất nhiên , chị bao giờ dối .”

 

Nụ khuôn mặt Miêu Tú Lan càng rạng rỡ hơn.

 

Ngược sắc mặt bà Trương chút u ám.

 

Cũng là tay nghề , bà Trương tuổi cao, còn tâm trí bôn ba nữa.

 

Đợi ăn cơm xong, tranh thủ lúc những khác đang bận rộn, Khương Linh liền hỏi bà Trương:

 

“Bà Trương ơi, bà thấy ngưỡng mộ vì em dâu thứ ba thể tự chút việc ạ?”

 

Bà Trương thở dài một tiếng :

 

“Lúc đầu cũng ý định đó, nhưng về nhà xem một chút, thấy cứ như chọi gà với , thế là dẹp luôn cái ý định đó .

 

lụng vất vả kiếm tiền thì chúng nó cũng chỉ nhăm nhe tiền của thôi, chi bằng cứ ở nhà cô , đến khi nào nhà cô cần nữa thì cầm tiền về cùng ông nhà dưỡng già, tiền , đứa nào lời chúng vui thì chúng cho một ít, còn đứa nào quậy phá thì một xu cũng cho nữa.”

 

Loading...