[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 627

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:30:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Người tuy là sợ quá chạy , nhưng vẫn còn , đây mới là điều khiến Tạ Cảnh Minh tức giận.”

 

Lúc cửa Khương Linh liền hỏi , “Hối hận ?"

 

Tạ Cảnh Minh sững , , “Hối hận gì chứ?

 

Người em thích là Thiệu Tuyết Trân, em đang tìm hiểu cũng là cô , nếu là loại đó thì lẽ em cũng sẽ do dự, nhưng dì , cô cũng là , những kẻ nhà họ , em còn cố kỵ gì nữa.

 

Ai mà chẳng vài họ hàng phiền phức.

 

Cùng lắm thì đấu thôi, xem ai đấu thắng ai."

 

Trong mắt Tạ Cảnh Minh ẩn chứa ngọn lửa nồng đậm, Khương Linh khỏi mỉm , “Vậy thì , chúng sợ họ."

 

Đẩy cửa phòng, Tào Quế Lan hỏi, “Không sợ ai hả?"

 

Khương Linh liền , “Cực phẩm."

 

“Cực phẩm gì?"

 

Khương Linh liền , “Giống như vợ Triệu Lượng ở bên cạnh là cực phẩm, giống như hai cô cháu Dương Phượng Mai ở đại viện cũng là cực phẩm."

 

như , Tào Quế Lan liền hiểu , nhịn “tặc" lưỡi một tiếng , “Mấy đứa học cũng thật dùng từ, nhưng mà cũng khá là chuẩn đấy."

 

Khương Linh khỏi mỉm .

 

Trời sẩm tối, Tào Quế Lan luộc bánh trôi.

 

Gạo nếp khó tiêu hóa, hai đứa nhỏ Thang Viên và Hoàn T.ử chỉ thể gặm một hai miếng lớp vỏ nếp bên ngoài, phần nhân bên trong quá ngọt, đừng hòng nghĩ tới.

 

, hai nhóc tì vẫn phấn khích thôi, ăn thêm một chút.

 

Hai miếng là hai miếng, nhiều hơn đừng hòng, ngoan ngoãn ăn bánh trứng .

 

Tào Quế Lan liền than thở, “Mau lớn nhanh lên, xem Đản Đản của các con ăn ngon lành kìa."

 

Miêu Tú Lan giật lấy cái thìa, “Được , ăn chút rau , ăn nhiều tối ngủ ."

 

Đản Đản lập tức xịu mặt xuống.

 

Bánh trôi mỗi ăn một bát, ăn thêm chút rau nữa là no .

 

Khương Minh An thở dài một tiếng , “Rời xa quê hương bao nhiêu năm, điều trông ngóng chính là miếng ăn , nhưng từng ăn qua quá nhiều thứ, thứ nào ngon bằng bát ."

 

Tào Quế Lan liền , “Những thứ đó lẽ còn quý giá hơn cái nhiều, thể bằng cái chứ."

 

Nghe Khương Minh An mỉm gì.

 

Nguyên liệu lẽ là nhất, nhưng quan trọng là gói bánh trôi.

 

Bên ngoài trời tối hẳn, thời tiết hiếm khi như , một chút gió máy.

 

Trong đèn củ cải sớm đổ dầu hỏa , từng cái một thắp lên, bưng đặt ở cửa, trong ngoài cửa đều sáng rực lên.

 

Tạ Cảnh Minh mang theo đồ đạc xuất phát sang đại viện bên , Tạ Thế Thành dặn dò, “Trước khi đốt xong về đấy."

 

“Con ."

 

Còn vợ chồng Tạ Cảnh Hòa cũng chuẩn xuất phát sang tiểu viện bên .

 

Tiểu viện đó là nhà tự xây, nhà chính hai gian, cộng thêm một gian bếp, nấu nướng ở bên đó là đủ .

 

Người , trong khuôn viên trường cũng yên tĩnh hơn nhiều, ánh đèn dầu vàng vọt, đèn củ cải hiện lên cực kỳ lung linh trong suốt.

 

Ngày mười sáu tháng Giêng, Khương Minh An vì việc nên tạm thời về Hương Cảng, còn các trường học cũng khai giảng.

 

Sinh viên ở tỉnh khác đến trường từ hai ngày , bọn Khương Linh ở thủ đô, sáng mười sáu cũng vội vàng đến trường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-627.html.]

Tạ Cảnh Lâm đưa cô đến nơi, liền lái xe xuất phát đến đơn vị.

 

Năm mới khí thế mới, học kỳ mới cũng bắt đầu.

 

Vừa mới lớp, bọn Thiệu Tuyết Trân vẫy tay với cô, “Mau qua đây."

 

Không ngờ xuống, Điêu Văn Nguyệt tới, “Cậu nhỉ, tớ chút tin tức của Hà Cầm đấy."

 

Chương 528 Tạ Cảnh Lâm

 

Hà Cầm.

 

Cái tên lâu thấy.

 

Khương Linh thật sự cái tên chút nào.

 

Cô bực bội xua tay, “Bạn Điêu Văn Nguyệt, thể về đấy."

 

Kết quả Điêu Văn Nguyệt vẫn chịu , dứt khoát xuống mặt Khương Linh, tự , “Đứa bé đó của cô bỏ , yếu ớt như ma , cha còn gọi cô về nhà lấy chồng cho xong nhưng cô chịu, cãi với gia đình một trận om sòm, suýt nữa thì nhảy lầu luôn, thế mới dọa cha mất."

 

Nghe những lời , Khương Linh kỳ lạ hỏi, “Sao rõ thế?"

 

Điêu Văn Nguyệt đầu cô, “Bởi vì chính tớ là cho cô mượn tiền để phá t.h.a.i đấy."

 

Khương Linh trợn tròn mắt, thể tin nổi, cô giơ ngón tay cái lên, “Bái phục."

 

Điêu Văn Nguyệt vẻ mặt phức tạp , “Tớ lẽ sẽ bảo tớ ngu, tớ cũng tiền xác suất lớn là đòi .

 

Cũng con gì, chút tính, nhưng nghĩ lúc ban đầu, tớ nỡ, dù thì một trăm tám mươi tệ đối với tớ cũng đến mức tổn thương gân cốt, thôi thì cứ ."

 

Khương Linh gật đầu, “Được thôi, ."

 

Được nhận thẻ , Điêu Văn Nguyệt hừ một tiếng đầu .

 

Thiệu Tuyết Trân nhỏ giọng , “Không ngờ cô cũng lúc mủi lòng, trông vẻ giống lúc lắm."

 

Thực sớm giống .

 

Khương Linh cũng nhịn cảm thán.

 

Giống như một đột nhiên đả thông kinh mạch, phân biệt .

 

Điêu Văn Nguyệt hiện giờ còn đáng ghét như nữa.

 

Sau khi lớp chuyện nữa, tan học xong vội vàng chạy sang các phòng học khác để lên lớp.

 

Các môn học của năm thứ hai rõ ràng nhiều hơn so với năm thứ nhất, Khương Linh lấy học bổng thì bắt buộc nỗ lực.

 

Vài ngày danh sách học bổng , Tống Triệu Phượng cùng Từ Văn Bân trong lớp nhận học bổng cấp trường, Khương Linh và Thiệu Tuyết Trân nhận học bổng loại hai cấp khoa, bốn mươi tệ tiền thưởng.

 

Bốn mươi tệ, quả là ít, đặt ở thời đại thì đó là một tiền lớn.

 

Khương Linh vui, một ký túc xá bốn ba nhận học bổng, dù thì đây cũng coi là một chuyện vui lớn.

 

Cũng may Tiêu Hữu Lan là khá tùy hỉ, hề thấy khó chịu, ngược còn thấy mừng cho bạn cùng phòng.

 

Bọn Khương Linh định bụng buổi trưa sẽ đến nhà ăn gọi mấy món xào để chúc mừng.

 

Cơm nước gọi bốn món, kết quả lúc trả tiền Tiêu Hữu Lan cũng nhất quyết góp một phần, “Tớ tuy nhận học bổng, nhưng tớ nhận tiền nhuận b.út mà."

 

“Nhuận b.út?"

 

Trời ạ, học bổng trong trường ít nhận, nhưng thể nhận nhuận b.út thì nhiều.

 

Thời kỳ ngoài việc xuất bản sách thì bài đăng báo chí.

 

Sinh viên đại học thể nhận nhuận b.út thể là đếm đầu ngón tay, điều thể đo lường bằng tiền bạc, tiền nhuận b.út quả thực bao nhiêu, nhưng khiến thấy rung động lòng .

 

 

Loading...