Khương Linh ừ một tiếng, giải thích:
“Đây gọi là mỗi một sở trường riêng, những lúc như em bằng , nhưng cũng là vạn năng, học cái gì cũng dễ dàng như , thế nên em cứ soi mói như , thật chị đều lo lắng sẽ nổi khùng lên đ-ập em một trận đấy.”
“Dạ?”
Tạ Cảnh Lê mặt tái một chút, nghĩ thái độ nãy của dường như đúng là cho lắm.
Mà bình thường, tuy Cố Minh Tiền thích chuyện, nhưng quan tâm đến con bé, thỉnh thoảng con bé gặp chỗ nào , lúc Giáo sư Cố nhà Cố Minh Tiền cũng sẽ dạy cho con bé, bao giờ tỏ mất kiên nhẫn.
Nghĩ đến những điều Tạ Cảnh Lê chút hổ thẹn:
“Chị Khương Linh, hình như em sai chuyện .”
Khương Linh thấy con bé hiểu , khỏi :
“Cậu chắc là vẫn xa .”
“Vậy em xin .”
Tạ Cảnh Lê nhanh chân chạy ngoài đuổi theo Cố Minh Tiền.
Vì chuyện xảy mấy ngày , Khương Linh yên tâm nên cũng theo, Tạ Cảnh Lê chạy đến đầu ngõ gọi Cố Minh Tiền .
Con bé dường như đang xin , Cố Minh Tiền gì Khương Linh cũng thấy.
khi thấy Tạ Cảnh Lê vui vẻ thì Khương Linh Cố Minh Tiền hề tức giận.
“Chị Khương Linh, Minh Tiền thật đấy.”
Khương Linh gật đầu:
“ , , nhưng tiền đề của việc là vì Tiểu Lê của chúng đáng yêu hiểu chuyện mà.”
Tạ Cảnh Lê hì hì rộ lên.
Trẻ con lo sầu, mới mấy ngày quên mất những tổn thương mà Hàn Tú Bình mang , nhưng mỗi sáng sớm đều thể dậy sớm theo Khương Linh rèn luyện thể.
Buổi chiều Tạ Cảnh Lâm lái xe về, hỏi Khương Linh:
“Có đ-ánh một trận ?”
Lời khiến Khương Linh động tâm, ngoài trừ mùng hai Tết đ-ánh một trận mấy sảng khoái với bọn Trương Vĩ , cô dường như lâu đ-ánh nh-au.
“Tất nhiên là .”
Nếu vận động một chút cảm thấy cả sắp rỉ sét hết .
Tạ Cảnh Lâm liền :
“Bên chỗ chúng mới tới một vị lãnh đạo, đúng lúc năm ngoái từng tới quân khu Đông Bắc khảo sát, chuyện của em, hôm nay lúc họp ông thấy liền nhắc tới một câu, đó cha nuôi cũng trêu chọc, thế là đề nghị thể bảo em tới dạy cho mấy tên nhóc trời cao đất dày một bài học, để bọn họ bớt đắc ý .”
Lính ở quân khu thủ đô giống với lính ở Đông Bắc, một cũng là điều từ quân khu khác tới, nhưng cũng nhiều là con em và họ hàng của các sĩ quan quân đội, con khó tránh khỏi kiêu ngạo.
Tạ Cảnh Lâm thấy mắt vợ sáng lên, thêm một câu:
“Lãnh đạo , nhất là đ-ánh cho đau một chút, để bọn họ nhớ đời.”
“Khi nào thì ?”
Chương 538 Thua thì gọi trai
Tạ Cảnh Lâm liền :
“Em tưởng khi nào là thể khi đó ?
Ngay cả khi ngày mai thể , em ?”
Lời trực tiếp Khương Linh nghẹn họng.
Cô còn học nữa.
Tạ Cảnh Lâm đưa tay gõ nhẹ đầu cô:
“Đã , đừng như trẻ con nữa, hễ thấy đ-ánh nh-au là hào hứng hơn bất cứ ai, thực sự đ-ánh tìm mà đ-ánh?”
Khương Linh:
“...”
Nói cũng đúng thật, Tạ Cảnh Lâm cũng ở nhà ít, cô quên mất cái gã chứ.
Hôm nay chắc chắn là , nhưng hứng thú của Khương Linh Tạ Cảnh Lâm khơi dậy.
Cô ngoắc ngoắc ngón tay :
“Tới đây, đ-ánh với chị một trận.”
Tạ Cảnh Lâm , sáp gần thương lượng với cô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-639.html.]
“Nếu thua thì tính ?”
Ồ, còn dám điều kiện với cô nữa.
Khương Linh:
“Anh .”
Tạ Cảnh Lâm :
“Nếu em thua thì gọi trai.”
Ngừng một chút, hạ thấp giọng :
“Buổi tối lúc ở giường thì gọi.”
Lần ánh mắt Khương Linh trở nên khác hẳn, đây là loại đàn ông gì , ban ngày ban mặt mà những lời thô tục như thế, thật sự nên để xem xem, cái gã rốt cuộc là đức hạnh gì.
Tạ Cảnh Lâm truy hỏi:
“Có ?”
“Cược thì cược, ai sợ ai chứ.”
Tạ Cảnh Lâm lập tức đắc ý hẳn lên, dường như cầm chắc phần thắng Khương Linh .
Khương Linh lườm một cái:
“Xem sự tự tin của bùng nổ .”
“Cũng tạm thôi, hai năm nay sức khỏe luôn , cảm thấy tinh thần còn minh mẫn hơn nhiều.”
Tạ Cảnh Lâm hì hì :
“Thế nên kết hôn thể khiến đàn ông trẻ mà.”
Khương Linh cho ghê tởm thôi, vội vàng né xa một chút, trong lòng thầm lẩm bẩm, nếu nước linh tuyền thể tinh thần như .
Tuy nhiên, khi đ-ánh, Khương Linh uống chút nước linh tuyền cái , còn Tạ Cảnh Lâm thì thôi , uống thêm chút nữa thì chẳng giống như tiêm m-áu gà .
Khương Linh vội vàng phòng uống nước linh tuyền, ngay cả viên canxi cũng gặm thêm hai viên, đừng chứ, lâu đ-ánh , chính cô cũng hiện giờ bao nhiêu cân lượng nữa.
Đ-ánh thua cũng sợ, đó là đàn ông của cô, vốn dĩ là một nhân vật lợi hại, cùng lắm thì gọi một tiếng trai thôi, ngủ chung một giường, lúc “đ-ánh bài" gọi một tiếng trai càng tăng thêm thú vị.
Chờ lúc nào cô đ-ánh thắng bắt gọi chị là .
Khương Linh đầy tự tin, tối ăn cơm xong tiêu hóa xong xuôi liền sân bày trận thế chuẩn khai chiến.
Tạ Cảnh Lê ở cửa cổ vũ cho Khương Linh:
“Chị Khương Linh mạnh nhất, chị Khương Linh giỏi nhất, đ-ánh bại cả em, chị nhất định thể .”
Tạ Cảnh Lâm cạn lời Tạ Cảnh Lê một cái, :
“Đồ vô lương tâm.”
Tạ Cảnh Lê lườm một cái:
“Hừ, mới vô lương tâm .
Anh thể hỏi cha xem, xem họ ủng hộ ai.”
Tạ Cảnh Lâm liền một vòng những trong nhà.
Kết quả chẳng ai hé răng ủng hộ cả, ngay cả Tạ Cảnh Minh cũng nhe răng trợn mắt :
“Chị dâu cố lên.”
Tào Quế Lan gượng gạo:
“Con xem con cứ so đo gì, con ngày nào cũng tập luyện bên ngoài, Khương Linh dù cũng là sinh viên đại học, con cho dù thắng con bé cũng chẳng vinh quang gì, huống chi con khi còn chẳng thắng nổi .”
Đòn đả kích!
là đòn đả kích chí mạng mà.
Tạ Cảnh Lâm cạn lời :
“Được , con là kẻ cô đơn một .”
Lúc bà Trương đẩy hai đứa trẻ :
“Mau cổ vũ cho cha chúng mày .”
Hai đứa trẻ còn tưởng cha đang chơi với chúng cơ, từng đứa một nhún nhảy xe đẩy.
“Vẫn là con cái nhà ...”