Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-03-27 14:01:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Con chuột siêu to béo...

Lúc Khương Thanh Nhu , đang đồ. Cô lẳng lặng lẻn phòng đồ, thở còn chẳng dám thở mạnh.

Thấy cô đến, Bạch Trân Châu vội vàng kéo cô chỗ tủ đồ mà xí sẵn: "Sao giờ mới đến?"

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Sau đó cô hạ giọng thì thầm: "Ban nãy điểm danh đấy, chắc cô giáo phát hiện ."

Ánh mắt Khương Thanh Nhu cong lên mang theo nét : "Cảm ơn nhiều nhé, yêu Trân Châu c.h.ế.t mất!"

Giọng ngọt ngào kết hợp với gương mặt tinh xảo, dù cùng là con gái mà Bạch Trân Châu vẫn câu của Khương Thanh Nhu cho đỏ mặt. Cô lúng túng cúi đầu hỏi: "Lý Băng ? Không về cùng ?"

Thật chính vì Lý Băng mặt nên Bạch Trân Châu mới mạnh dạn điểm danh Khương Thanh Nhu.

thừa, Lý Băng dù vắng mặt thì cô Trần cũng chẳng buồn khó, thế nhưng cùng đến muộn như Khương Thanh Nhu chẳng sự may mắn đó.

Vì thấy chướng mắt nên cô bênh vực Khương Thanh Nhu một chút, chứ bình thường với tính cách công tư phân minh, cô luôn quan niệm muộn thì chịu phạt.

nếu hình phạt chỉ giáng xuống đầu một thì còn thể thống gì nữa?

Ánh mắt Khương Thanh Nhu lóe lên, giọng nhàn nhạt: "Không nữa, thấy cô ."

Bạch Trân Châu thầm nghĩ cũng đúng, Lý Băng chuồn ngoài khi Khương Thanh Nhu rời cơ mà.

Mặc dù trong lòng khá tò mò Khương Thanh Nhu gì, nhưng nếu bạn thì cô cũng chẳng tọc mạch hỏi nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-115.html.]

Lúc cởi đôi giày da nhỏ, Khương Thanh Nhu cảm thấy chút tiếc nuối. Trong đầu cô bất giác hiện lên cảnh tượng Sầm Thời cúi xuống buộc dây giày cho nãy.

Những ngón tay của thon dài, các khớp xương rõ ràng, móng tay cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ. Bàn tay rộng lớn, thôi thấy ngập tràn cảm giác an .

Khương Thanh Nhu vốn đứa cuồng tay mà xem xong còn thấy tim đập thình thịch, chứ trúng mê tay thì chắc mê c.h.ế.t sống .

chuyện cảm ơn Lý Băng.

Nếu chọc tức Lý Băng thì cô cũng chẳng nũng bắt Sầm Thời tự tay buộc dây giày cho , bởi vì , đáng lý cô định đợi chủ động cơ.

Cô thực sự chiêm ngưỡng khuôn mặt luôn toát vẻ cấm d.ụ.c của Sầm Thời xuất hiện ánh mắt khao khát đầy kìm nén dành cho .

Thế nhưng thấy Lý Băng ý đồ với đàn ông mà cô nhắm trúng, vốn dĩ cô ưa gì Lý Băng nên mới cố tình thế cho cô tức điên lên.

Thay giày xong, Khương Thanh Nhu ngó cửa một cái, vẫn thấy bóng dáng Lý Băng .

Khóe miệng cô khẽ nhếch lên một nụ ranh mãnh.

Xem Lý Băng tức cho nhẹ đây.

Mọi bắt đầu luyện tập một lúc thì Lý Băng mới vác xác về. Trần Lệ thấy Lý Băng đến trễ như trong lòng cũng bực , nhưng nghĩ đến chồng đang là lính trướng bố cô , bà đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn, thậm chí còn nở một nụ :

"Mau đồ , chúng xếp đội hình, ngày là đến vòng tuyển chọn ."

Lúc mới đến, Lý Băng còn khách sáo qua với Trần Lệ, nhưng giờ thì chỉ còn sự qua loa lấy lệ. Cô gật đầu hững hờ đảo mắt tìm hình bóng Khương Thanh Nhu.

 

 

Loading...