Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-03-27 14:02:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

vẫn nghiêm túc : "Là cái khổ mà em thể tưởng tượng nổi , sẽ tìm tài liệu cho em xem."

"Hơn nữa." Sầm Thời ngập ngừng một lát: "Khương Thanh Nhu, em còn nhỏ, trốn tránh trách nhiệm, mà với em rằng, cuộc đời em còn dài, cần vì ..."

Đây thứ ba Khương Thanh Nhu ngắt lời , cô nhẹ giọng hỏi: "Vậy Sầm Thời, từng nghĩ tới việc em thích ?"

Trong lòng Sầm Thời kinh ngạc, ngẩng đầu lên, bốn mắt với Khương Thanh Nhu.

Về mặt tình cảm cực kỳ khô khan, cộng thêm cách tuổi tác của hai chình ình đó, đây cùng lắm chỉ coi những hành động của Khương Thanh Nhu là sự nghịch ngợm của trẻ con, hoặc chút kiêu ngạo của mấy cô bé đối xử ưu ái mà thôi.

cô thích .

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Trái tim mới bình lặng trở của Sầm Thời bắt đầu đập liên hồi mất kiểm soát.

Nói như , nên trả lời thế nào đây?

"Em thích , cũng sợ chịu khổ."

Giọng của cô gái nhỏ nhẹ nhàng, nhưng vô cùng kiên định.

Kiên định đến mức bỏ trốn.

Sầm Thời lắp: "Vậy , chúng , chúng thể thử tìm hiểu, nhưng mắt cứ coi như là hẹn hò thôi nhé."

Trước từng cân nhắc đến vấn đề cá nhân, bây giờ chuyện giáng thẳng xuống đầu như sét đ.á.n.h giữa trời quang, Sầm Thời cảm thấy sống hai mươi ba năm đời, đây là đầu tiên cư xử giống như một kẻ ngốc.

Não bộ ngừng hoạt động luôn .

Khương Thanh Nhu hài lòng, nghiêng đầu vặn : "Đoàn trưởng Sầm giở trò lưu manh hả?"

Làm gì ai chỉ chuyện hẹn hò suông chứ.

Sầm Thời giải thích: "Anh sợ em hối hận."

Khương Thanh Nhu bật : "Vậy cứ chờ xem."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-151.html.]

Thời tiết tạnh ráo hiếm hoi, ánh nắng mặt trời thấp thoáng chiếu qua cửa sổ, hắt lên khuôn mặt xinh xắn của cô gái, cô , rực rỡ nhưng mất vẻ ngây thơ.

Sầm Thời bỗng đưa tay sờ thử một cái.

Nếu những ngày cứ đến văn phòng là trong lòng dâng lên sự bực dọc rối bời, để tìm lối thoát đây?

Lối thoát đang ngay mặt .

, giọng điệu của vẫn cố gắng thể hiện sự nhạt nhòa: "Được, nhưng vài chuyện rõ với em."

Khương Thanh Nhu dỏng tai lắng : "Anh ."

Lại là chất giọng nũng hờn dỗi , Sầm Thời suýt thì giữ nổi nhịp thở.

Anh càng chân thành hơn: "Trong thời gian chúng tìm hiểu , để khác ; thứ hai, những hành động mật; thứ ba là đừng tìm quá thường xuyên."

Nằm ngoài dự đoán của Sầm Thời, Khương Thanh Nhu gần như đồng ý ngay tắp lự:

"Vâng."

Giọng điệu lảnh lót nhõng nhẽo của cô ngân dài, giống hệt một con mèo nhỏ ăn vụng cá khô.

Sầm Thời nhíu c.h.ặ.t hàng lông mày.

Lần chắc chắn chui tròng .

Khương Thanh Nhu cảm giác Sầm Thời sẽ tung chiêu .

Chẳng vì nguyên nhân nào khác, Sầm Thời vẫn sợ cô hối hận.

Không cho với khác là sợ danh tiếng của cô tổn hại khi hai chia tay; hành động mật là sợ sự trong trắng của cô ảnh hưởng; cho cô tìm quá thường xuyên ...

Khương Thanh Nhu thì cảm thấy Sầm Thời sợ chính sức định lực của đủ.

Vẫn là câu đó, voi thể đòi tiên, nhưng đừng quá đà.

 

 

Loading...