Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:15:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tâm hồn cô giờ bay tít bên ngoài .

Khương Thanh Nhu cau mày liếc Triệu Tiểu Chi một cái.

Bị Khương Thanh Nhu chăm chăm, Triệu Tiểu Chi bỗng dưng cảm thấy chột . Gương mặt của Khương Thanh Nhu vốn mang nét sắc sảo lạnh lùng, lúc trông chẳng dễ gần chút nào.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Thấy Triệu Tiểu Chi vẫn cứ ỳ ở đó, Khương Thanh Nhu hờ hững : "Cậu giúp dọn đồ ?"

Triệu Tiểu Chi sững sờ mất một lúc mới gót bước ngoài.

Bấy giờ Khương Thanh Nhu mới bắt đầu xếp đồ đạc.

Ra ngoài, Triệu Tiểu Chi với Khương Thanh Chỉ: "Cậu đang dọn đồ, nhưng chậm một chút, cứ thong thả nhé."

Khương Thanh Chỉ gật đầu: "Không vội."

Anh liếc về phía Sầm Thời và Hạ Diễn, cả hai vẫn chôn chân tại đó, chẳng ai định .

Triệu Tiểu Chi nhịn cứ chốc chốc đưa mắt ngắm nghía.

Khương Thanh Nhu thấy mà Bộ trưởng Lưu tất tả chạy tới, vội vã hỏi: "Đoàn trưởng Sầm, tìm việc ?"

Ông cũng tiện thể gật đầu chào Khương Thanh Chỉ.

Sầm Thời thầm nghĩ tới nhanh thế.

Anh liếc cửa ký túc xá, bóng dáng cô nhóc vẫn xuất hiện, đành chuyện cố tìm chuyện để bắt chuyện với Bộ trưởng Lưu.

Anh còn tiện thể hỏi Hạ Diễn: "Cậu còn đây gì? Hết việc ?"

Hạ Diễn gượng hai tiếng: "Vâng, thế Đoàn trưởng, đây."

Anh cũng tiện thẳng là nán Khương Thanh Nhu một cái mới , sợ lải nhải nhiều quá thì rể tương lai càng ngứa mắt hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-220.html.]

Hạ Diễn , trong lòng Sầm Thời mới dễ chịu hơn đôi chút.

Bộ trưởng Lưu cũng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Vừa nãy lúc chuyện, Sầm Thời cứ nhíu c.h.ặ.t lông mày ông hoang mang c.h.ế.t.

Chỉ là vị Đoàn trưởng hôm nay , rốt cuộc là chuyện gì?

Khương Thanh Nhu gom đồ xong thì bước ngay.

Vừa thấy em gái, Khương Thanh Chỉ liền rảo bước tới, xách hộ đồ trong tay Khương Thanh Nhu, hạ giọng quan tâm hỏi: "Em còn đau ?"

Sầm Thời liếc về phía đó, chỉ với Bộ trưởng Lưu: "Không việc gì ."

Bộ trưởng Lưu gãi đầu ngơ ngác, chẳng hiểu mô tê gì, nhưng cũng dám hỏi nhiều, đành bước tới chỗ Khương Thanh Chỉ.

Khương Thanh Nhu và Khương Phi đều thương, tuy chẳng liên quan gì đến ông, nhưng ông vẫn qua hỏi thăm một tiếng.

Bấy giờ Sầm Thời mới hờ hững chuyển dời tầm mắt sang phía Khương Thanh Nhu, trông bề ngoài y như thể chỉ đang theo bước chân của Bộ trưởng Lưu .

Khương Thanh Nhu Sầm Thời, cô ngoan ngoãn im bên cạnh đợi cả và Bộ trưởng Lưu chuyện, nhúc nhích lấy một ly.

Dáng vẻ rơi trong mắt Sầm Thời khiến lòng càng thêm hoảng loạn.

Thường ngày, dù cô nhóc dán mắt lên thì chí ít thỉnh thoảng cũng liếc trộm một cái, giống hệt như cái cách Triệu Tiểu Chi lén Khương Thanh Chỉ ban nãy .

Thế mà bây giờ, cô thực sự chẳng thèm bố thí cho lấy một ánh .

Chẳng lẽ đúng như lời cả cô , cô nghĩ thông suốt nhanh đến ?

Trong lòng Sầm Thời bỗng dâng lên một nỗi khó chịu khó cất thành lời. Lý trí mách bảo nên rời ngay, nhưng đôi chân thì cứ như đeo chì, bước mãi nổi.

Khương Thanh Chỉ hàn huyên vài câu với Bộ trưởng Lưu vội vã đưa Khương Thanh Nhu về nhà. Anh lái xe tới nên định cổng gọi điện về Sở gọi xe.

 

 

Loading...