Khương Thanh Nhu chột ánh mắt của cả. Cô khẽ rung hàng mi, nhỏ giọng hỏi: "Anh cả, chuyện cho bố ạ?"
Khác với tính cách đơn thuần, bộc trực của hai, tuy đại đa thời gian cả luôn đỗi dịu dàng, nhưng thỉnh thoảng cũng những khoảnh khắc khiến Khương Thanh Nhu chẳng tài nào đoán đang nghĩ gì.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Giống hệt như cảm giác mỗi khi đối mặt với Sầm Thời .
Trong cốt truyện, cả cũng là một kẻ "bạch thiết hắc" tiêu chuẩn, , là một kẻ ép hóa "bạch thiết hắc" mới đúng. Khương Thanh Chỉ vốn đại diện cho chính nghĩa, chỉ vì nhà mà buộc lòng dấn con đường phạm tội, hơn nữa còn đấy, như cá gặp nước.
Nếu Khương Phi hào quang nữ chính, cộng thêm việc Khương Thanh Nhu luôn Khương Phi tính kế, thì chắc cả đời Khương Phi cũng chẳng tóm nhược điểm của Khương Thanh Chỉ.
Thế mà Khương Thanh Nhu cũng chẳng thể lý giải nổi vì , rõ ràng phần lớn thời gian ánh mắt Khương Thanh Chỉ đều ôn hòa, khóe miệng thường trực nụ , nhưng cô luôn cảm giác như thấu.
Cô sợ lộ phận xuyên .
Tuy bản đổi, nhưng vì kế thừa trọn vẹn ký ức và tình cảm của nguyên chủ nên khi đối mặt với nhà, cô từng để lộ bất cứ sơ hở nào.
Vả , cái chuyện vô thực hư ảo , ai mà tưởng tượng chứ?
Khương Thanh Nhu chỉ sợ những mưu mô tính toán lặt vặt của khi xuyên tới đây sẽ cả thấu mà thôi.
Thêm đó, ở phòng bệnh, lúc cô giấu Sầm Thời bức rèm, rõ ràng cả nhận điểm bất thường, mà cuối cùng dễ dàng cô qua mặt. Việc quả thực chẳng hợp lẽ thường chút nào.
Nghĩ đến đây, Khương Thanh Nhu sốc tinh thần, đề cao cảnh giác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-222.html.]
Thấy em gái nhiều, Khương Thanh Chỉ cũng thuận nước đẩy thuyền: "Sợ bố lo sốt vó lên nên , chỉ báo cho Khương Thanh Nhượng để nó kiếm chút đồ ngon về tẩm bổ cho em thôi."
Chữ "kiếm" một cách vô cùng tự nhiên. Khương Thanh Nhu rụt cổ , thầm nghĩ: Anh cả ơi là cả, phía vẫn còn lù lù một Sầm Thời vốn nổi danh là kẻ trong mắt dung chứa nổi dù chỉ một hạt cát bất công đấy!
Khương Thanh Nhu vội vã lảng sang chuyện khác. Nhớ tới vụ của Khương Phi, sắc mặt cô bỗng chốc trở nên nghiêm túc: "Anh ơi, tối qua chị Khương Phi trượt chân ngã thương, gãy cả xương đùi ."
"Ừ, ." Khương Thanh Chỉ dửng dưng đáp.
Khương Thanh Nhu kinh ngạc: "Cái cũng ạ?"
Khương Thanh Chỉ kiêng dè gì mà thẳng: "Sáng nay con bé đó nhờ gọi điện tới Sở, bảo báo cho bố nó để nhà qua đón nó về."
"Thế báo ?" Khương Thanh Nhu tỏ vẻ trầm ngâm.
Khương Phi mà còn nhờ vả gọi điện giúp, bản lĩnh cũng gớm đấy chứ.
Ở thời đại , điện thoại là món đồ cực kỳ quý hiếm, quân đội chỉ một chiếc, tất nhiên Sở Công an cũng chỉ cấp một chiếc.
Khương Thanh Chỉ bâng quơ đáp: "Không rảnh."
Sau đó, dùng giọng điệu dịu dàng khuyên bảo Khương Thanh Nhu: "Nhu Nhu, những mà chúng tuyệt đối thể tin tưởng, hiểu ?"
Anh liếc Sầm Thời. Khi nhắc đến cái tên Khương Phi, mặt Sầm Thời cũng lộ vài tia phức tạp.