Tối qua cô còn phàn nàn chuyện ba mang đồ cho cái ông em trai nát rượu .
Không cô tàn nhẫn cắt đứt tình em của đồng chí Khương già. Chưa tính đến chuyện của Khương Phi mà những bề , chỉ riêng nhân phẩm của gia đình thôi, cái thứ tình nghĩa , chẳng cần cũng .
"Cái gì!?" Khương Thanh Chỉ phản ứng còn dữ dội hơn cả Khương Thanh Nhượng. Anh bước tới hai bước, đôi mắt ôn hòa thường ngày giờ đây đỏ ngầu vì tức giận: "Nhu Nhu, em đừng gấp, lấy mạng nó ngay đây."
Sự phẫn nộ của Khương Thanh Chỉ so với Sầm Thời còn sâu sắc hơn. Giọng điệu lúc mấy chữ cuối cùng của nhẹ bẫng, cứ như thể đang chuẩn ngoài ăn một bữa cơm .
Khương Thanh Nhu hoảng sợ. Cô tới nắm lấy tay Khương Thanh Chỉ: "Anh cả, đừng lo, còn kịp gì em. mà, em một chuyện quan trọng hơn với ."
Nói xong, cô liếc Cố Hiểu Nguyệt.
Trên khuôn mặt nhợt nhạt của Cố Hiểu Nguyệt lăn dài hai hàng nước mắt, cô gật đầu.
Khương Thanh Nhu thầm hiểu trong lòng, : "Anh cả, chúng lấy bằng chứng ."
Sự việc ầm ĩ đến bước , nếu Khương Chính Sầm Thời bắt , chi bằng rèn sắt khi còn nóng, cho Khương Chính rũ tù.
Nếu thì chỉ rút dây động rừng. Với kẻ xảo quyệt như Khương Chính, nhỡ đ.á.n.h gì bỏ trốn thì ?
Khương Thanh Chỉ cũng lờ mờ nhận sự tình đơn giản. Đánh giá cô gái nhỏ bên cạnh em gái một chút, gật đầu: "Được."
Khương Thanh Nhu vốn định theo cả luôn, chợt nhớ điều gì đó liền , rảo bước về phía Tề Phương và Khương Viễn: "Ba, , hai đừng lo, gì con ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-278.html.]
Nói đến đây, cô về phía Khương Viễn: " mà ba ơi, con xin , con..."
Khương Thanh Nhu còn dứt lời thì Tề Phương cắt ngang, giục cô mau: "Ba con sẽ để bụng ! Sự an của con mãi mãi là ưu tiên một của cả nhà chúng , con mau ! Nhớ về ăn cơm nhé, với ba con đồ ngon cho hai đứa đấy!"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Khóe mắt Khương Thanh Nhu cay cay. Cô một tiếng, lúc lướt qua Khương Thanh Nhượng liền thè lưỡi: "Anh hai, đành vất vả giúp em phụ ba nhé."
Khương Thanh Nhượng lầm bầm: "Biết , ai bảo là ông nội trợ cơ chứ?"
bóng lưng hoạt bát của Khương Thanh Nhu, rốt cuộc cũng nở một nụ .
Thực mà , cả tài giỏi như , đôi khi trong lòng cũng thấy hụt hẫng, cũng từng hối hận vì tiếp tục ở quân đội.
lời của cô em gái nhỏ đ.á.n.h thức .
Mỗi một việc. Bên ngoài cả che chở cho em gái, thì sẽ mua đồ ăn ngon cho con bé, nấu đồ ăn ngon cho con bé, để mỗi khi em gái về nhà đều thoải mái dễ chịu, vui vui vẻ vẻ chẳng là ?
Hơn nữa đời mà, gặp sóng gió thì mấy bận? Thời gian ở nhà vẫn là nhiều nhất!
Khương Thanh Nhu là cuối cùng lên xe. Sầm Thời lái xe bộ đội cấp cho dùng. Khương Thanh Nhu xe , thứ hai là lưng thẳng lên xe của Khương Thanh Chỉ.
Cố Hiểu Nguyệt ở hàng ghế , Khương Chính phía còng tay, miệng cũng dán kín, cả cứng đờ thể nhúc nhích.