Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 303

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:17:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Thanh Nhu nhúc nhích. Cô vẫn giữ nguyên biểu cảm ban nãy, chỉ là ánh mắt hằn thêm vài phần lạnh lẽo, cao giọng đáp: " ư? là em gái ruột của . Thế còn cô là vị nào ?"

"Em gái ruột?" Cô gái kinh ngạc thốt lên. Dù vẫn liếc đầy hồ nghi, nhưng cô cũng đành công nhận là khả năng đó.

Ngoại hình của hai em họ giữa đám đông đúng là quá đỗi nổi bật.

tiếp lời: " chỉ xin trai cô địa chỉ liên lạc để bạn thôi. Hay là cô cho , chúng đều là con gái với cả, cô hiểu mà."

Khương Thanh Nhu suýt chút nữa thì buông lời c.h.ử.i thề.

Trên đời loại vô liêm sỉ đến mức cơ chứ? Cứ đều là con gái thì cho cô chắc?

Khương Thanh Nhu vội vàng đ.á.n.h giá cô thêm một lượt. Bản cô vốn là cục cưng trong nhà nên chỉ lướt qua cũng cô gái ở nhà chắc hẳn cưng chiều lắm. Chưa bàn đến chuyện tiền , nhưng cái mũ và chiếc khăn quàng cổ hẳn là đồ đan thủ công, đường nét tinh xảo, mép len cũng giấu cực kỳ cẩn thận.

Quan trọng nhất là khuôn mặt trạc hai mươi tuổi lộ rõ vẻ chẳng hiểu sự đời.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Thế nhưng khi bước chân khỏi nhà, sống trong môi trường quân đội, Khương Thanh Nhu vẫn luôn cần cù chăm chỉ. Còn kẻ mặt , rõ ràng là xem thế giới bên ngoài như nhà của .

Khương Thanh Nhu như : " chỉ thì liêm sỉ. Người đoái hoài gì tới cô mà cô vẫn cứ mặt dày bám theo. Có thể cô tự thấy dũng cảm đáng khen, nhưng thực chất cô đang lãng phí tài nguyên xã hội, thậm chí là quấy rối cả đấy. Nếu cô điều thì mau xếp hàng , đừng bày mấy trò nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-303.html.]

Cô gái một lúc, ban đầu còn lơ ngơ hiểu hết, nhưng chợt bừng tỉnh nhận : "Cô mắng hổ hả? Cô bảo là nữ lưu manh đấy ?"

Khương Thanh Nhu thầm nghĩ, ồ, cái thì mớm nhẹ một câu là hiểu ngay nhỉ.

cô chỉ nhún vai, thản nhiên đáp: "Đó là tự cô đấy nhé, chẳng hề câu đó ."

Ban đầu vẻ mặt như tỉnh mộng của cô vốn dĩ chẳng gì đáng , nhưng kết hợp với câu của Khương Thanh Nhu thì những đang xếp hàng xung quanh đều nhịn ồ lên. Thậm chí mặt Khương Thanh Chỉ cũng lộ vài phần ý .

Chuyện quả thực khó mặt giải quyết. Thứ nhất, là đàn ông con trai, nếu đôi co với phụ nữ giữa chốn đông thì ảnh hưởng xã hội chắc chắn .

Thứ hai, còn là Cục trưởng Sở Công an, xảy chuyện sẽ mặt đơn vị.

May mà Nhu Nhu ở đây.

Thấy Khương Thanh Chỉ cũng đang nhạo , cô gái càng thẹn thùng hơn. Cô bước lên một bước, chặn ngay mặt Khương Thanh Nhu, thẹn quá hóa giận hét lên: "Cô vu khống ! kiện cô tội phỉ báng!"

" chẳng phỉ báng ai cả, là tự cô thừa nhận mà." Khương Thanh Nhu hờ hững .

Từ thuở cha sinh đẻ tới giờ, đây là đầu tiên cô chịu cục tức lớn thế khi ở bên ngoài. Cô vốn xuất từ một ngôi làng ở Thủ đô, là con một trong nhà.

 

 

Loading...