Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ Cố Hiểu Nguyệt và cô thức trắng suốt một đêm, quầng mắt đen thui bầm tím . Đặc biệt là Cố Hiểu Nguyệt, trông cô yếu ớt đến mức như thể sắp rũ rượi thành từng mảnh .
Khương Thanh Chỉ thoáng do dự gật đầu: "Vào , nhưng nhớ đừng chạm lung tung đồ đạc đấy."
Anh đưa mắt của Cố Hiểu Nguyệt. Bố của Cố Hiểu Nguyệt lắc đầu, cất giọng khàn đặc thốt lên một tiếng: "Cảm ơn."
Rồi sang Cố Hiểu Nguyệt dặn dò: "Hiểu Nguyệt, con nghỉ ngơi , nhớ giữ ý tứ một chút."
Bố của Cố Hiểu Nguyệt cũng Khương Thanh Nhu bằng ánh mắt đầy vẻ ơn. Bắt gặp sự đau đớn và tự trách hằn sâu trong đôi mắt của hai đấng sinh thành , mũi Khương Thanh Nhu cũng bất giác cay xè.
Sinh trong thời đại , trải qua những chuyện tày trời như thế đối với bất kỳ cá nhân gia đình nào cũng đều là một đòn giáng mang tính hủy diệt. Khương Thanh Nhu nắm lấy tay Cố Hiểu Nguyệt dẫn cô về phía văn phòng. Cô cố vẻ thoải mái, ghé sát tai bạn thì thầm: "Cậu cứ yên tâm , cả tớ là công minh lắm, nhất định sẽ đòi công bằng cho ..."
Nói đoạn, cô khẽ vung vẩy bàn tay đang đan c.h.ặ.t của hai . Túi giấy trong tay phát tiếng sột soạt, hương thơm ngầy ngậy của hạt dẻ rang cũng theo đó mà tỏa : "Chưa ăn sáng đúng ? Tớ hạt dẻ với sơn tra , ăn một chút lót ."
Một tay còn của cô vẫn thể cử động mạnh vì dễ ảnh hưởng đến xương quai xanh. Tuy nhiên khi băng bó nẹp cố định ở bệnh viện thì tình trạng khá hơn nhiều. Khương Thanh Nhu cũng mong mỏi vết thương của mau ch.óng hồi phục để bỏ lỡ đêm hội văn nghệ mừng Xuân sắp tới.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-306.html.]
Tiết mục mừng Tết Dương lịch... đúng là đáng tiếc thật, nhưng từ diễn sân khấu chuyển xuống khán giả khán đài, cô thể cùng Sầm Thời thưởng thức thì ? Cũng chỉ ngay ngày mốt nữa thôi mà.
Vừa bước văn phòng, nước mắt Cố Hiểu Nguyệt thi tuôn rơi. Cô nắm c.h.ặ.t lấy tay Khương Thanh Nhu như c.h.ế.t đuối vớ cọc, lóc nức nở đến mức thở : "Thanh Nhu, cảm ơn , nếu thì tớ... tớ thực sự sẽ Khương Chính trói buộc cả đời mất."
Tối hôm qua khi giáp mặt , Khương Chính còn trơ tráo kết hôn với cô , bắt cô sinh đứa bé . Lời ngon tiếng ngọt dỗ dành xong, liền sang uy h.i.ế.p.
Cô vẫn nhớ như in những gì Khương Chính : "Dù tao cũng chẳng nhốt cả đời . Mày hại tao đúng ? Mày mà cũng dám báo cảnh sát bắt tao cơ đấy! Tao thành thế là do mày hết! Nếu tại mày thì tao chẳng ăn đòn! Cố Hiểu Nguyệt, mày cứ đợi đấy, nếu mày dám bỏ đứa con của tao, tao tù chắc chắn sẽ g.i.ế.c cả nhà mày!"
Cố Hiểu Nguyệt sợ tới mức trượt khỏi ghế ngã bệt xuống đất. Đến lúc bước ngoài, cô chẳng dám kể nửa lời với , mãi cho tới tận bây giờ mới dám bật thành tiếng.
Nghe những lời Cố Hiểu Nguyệt kể, trong lòng Khương Thanh Nhu cũng hận Khương Chính tới mức nghiến răng nghiến lợi.
Hạng như thì ở thời đại nào cũng chẳng thiếu. Kẻ phạm tội bao giờ tự nhận về , đặc biệt là loại đàn ông giở trò đồi bại với phụ nữ như .