Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 360

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:18:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi hầm đùi gà xong, Khương Thanh Nhu bưng một chiếc ghế bên cạnh Sầm Thời, Sầm Thời như phản ứng, một lòng chú ý đến ngọn lửa trong bếp lò.

Gương mặt nghiêng của đàn ông tuấn sắc bén, đôi mày mắt trầm thấp ngày thường dường như nhuốm thêm vài phần u ám, hàng mi dài như lông quạ rủ xuống, dường như cố ý che giấu cảm xúc của .

Khương Thanh Nhu tự : "Hồi nhỏ luôn tranh giành đùi gà với các , cả thì , hai hề nhường nhịn, trực tiếp cướp trong bát em luôn!"

Đây là hình ảnh trong ký ức của nguyên chủ, cô là trẻ mồ côi, hồi nhỏ đương nhiên những thứ , nhưng mỗi nhớ hạnh phúc của nguyên chủ, ghen tị, nhưng nhiều hơn là cảm thấy chữa lành.

Dường như thấy hạnh phúc của khác, cô cũng sẽ cảm thấy thỏa mãn.

Ngón tay Sầm Thời cử động một chút, hỏi: "Cậu còn cướp đồ với em?"

Khương Thanh Nhu , gối đầu lên vai Sầm Thời: "Anh tưởng hai thực sự hồi nhỏ nhường nhịn em? Không hề! Hồi nhỏ là một quỷ nghịch ngợm, cũng sẽ bắt nạt em, nhưng hai chỉ cho phép bắt nạt em, thấy Khương Phi bắt nạt em là cho phép."

Sầm Thời nhẹ nhàng một tiếng: "Ừm."

Khương Thanh Nhu vẫn còn đau lòng, nhưng ít nhất , cô bắt đầu liên hồi, đến đoạn thú vị, nụ của Sầm Thời càng sâu hơn.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Cô bỗng nghiêng đầu Sầm Thời, thì thầm bên tai : "Sau , mấy đứa con nhỉ?"

Không là nhạy cảm với thở gì, tai Sầm Thời lập tức đỏ bừng, trái tim từ khi lay động từng chút một lúc nãy, bây giờ lời của cạy mở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-360.html.]

Vừa nãy thấy Khương Thanh Nhu cô sẽ là nhà của , Sầm Thời còn cảm xúc mạnh mẽ như , thấy câu của cô, Sầm Thời dường như thấy cảnh tượng Khương Thanh Nhu .

Trước bàn ăn hai đứa trẻ đang vây quanh cái đùi gà đùa nghịch tranh giành, cô ở bên cạnh tức buồn , cuối cùng gắp cái đùi gà còn bát của cô, với bọn trẻ:

"Đùi gà đều là của ."

Khương Thanh Nhu Sầm Thời đang nghĩ gì, nhưng cuối cùng cũng động đậy, đôi mày mắt sâu thẳm dịu dàng cô, khẽ : "Hai đứa ."

Khương Thanh Nhu sững , ngờ sẽ thực sự nghiêm túc cân nhắc vấn đề , nhưng trong lòng cũng khỏi cảm động, lộ một nụ còn ch.ói lọi hơn cả ánh lửa: "Ừm!"

Sầm Thời đôi mắt hạnh long lanh nước và đôi môi đỏ mọng của cô gái nhỏ, nghĩ ngợi gì, c.ắ.n một cái lên đó.

Khương Thanh Nhu còn đang để tâm tới bát canh gà hầm lửa, nhận tay đàn ông đặt lên eo , bàn tay nhỏ của cô khẽ vỗ một cái.

Sầm Thời nghi hoặc buông cô , mặt Khương Thanh Nhu đỏ như m.á.u: "Anh còn ăn cơm."

"Không ăn cũng sức." Sầm Thời .

Khương Thanh Nhu bộ dạng của , như thể đang lo bế nổi, trong lòng dấy lên một tia bực bội: "Nồi canh gà của lão nương tí nữa cạn hết !"

Sầm Thời sững một giây, bộ dạng cố tỏ tức giận của cô gái nhỏ thấy thật đáng yêu, : "Ừm, đợi lát nữa."

Khương Thanh Nhu dậy nấu mì, Sầm Thời như thường lệ trông lửa, khi Khương Thanh Nhu chuyên tâm việc, Sầm Thời bỗng : "Hồi nhỏ, cũng ngoại trông lửa như thế ."

Loading...