Sắc mặt Khương Thanh Chỉ đen đến mức thể nhỏ mực, dập máy xuống.
...
Khương Thanh Nhu chọn múa đơn xong, Bạch Trân Châu cũng thuận lợi chọn diễn viên múa chính, hai ngày càng nổi bật trong đội múa, gần mà dám gần cũng ngày càng nhiều.
Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu đều thấy cả, nhưng cũng chẳng coi là chuyện gì.
Đôi khi suy nghĩ của con luôn kỳ lạ, khi khác nhiều hơn , cảm xúc ghen tị và đố kỵ nhiều hơn chúc mừng, nhưng khi họ nhận là thực lực của căn bản chạm tới rìa của khác mới những thứ đó, tâm lý sùng bái kẻ mạnh của họ khiến bản gần.
Tuy nhiên khi trải qua chuyện đó, đến Khương Thanh Nhu, ngay cả Bạch Trân Châu cũng nổi mấy cái công phu bề mặt đó nữa, hai mỗi ngày ban ngày tập xong vũ đạo của thì tối đến còn cùng sửa động tác.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Khương Thanh Nhu là múa đơn một nên gì, Bạch Trân Châu ở trong một tổng thể mới gọi là nổi bật, đến cả lãnh đạo đến kiểm tra cũng Bạch Trân Châu là diễn viên múa chính xứng đáng, do cô quá xuất sắc, thêm mấy động tác .
Tuy nhiên để thể nhảy hơn, Trưởng phòng Lưu gọi Bạch Trân Châu đến văn phòng xem băng ghi hình múa thì Bạch Trân Châu cũng gọi Khương Thanh Nhu theo, cô luôn cảm thấy một chỗ xử lý vũ đạo đủ , để Khương Thanh Nhu cùng tham khảo tham khảo, Khương Thanh Nhu đương nhiên là đồng ý.
Chỉ là mới đến cửa văn phòng, cả hai liền tiếng than bên trong chặn bước chân:
"Bác đều cháu thời gian tập đàn chăm chỉ thế nào , bác thể nhường cơ hội là nhường như thế !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-441.html.]
Khương Thanh Nhu liền nghĩ ngay đến cô bé mặt tròn đ.á.n.h đàn piano .
Giọng ông Lưu đầy vẻ bất lực, ông thở dài : "Mạn Mạn, cháu cố gắng, nhưng vòng tuyển chọn của chúng qua . Chẳng cháu vẫn còn tiết mục của đội nhạc cụ , đàn thì vẫn thể tỏa sáng mà."
" mà, nhưng mà bác Lưu, bác cũng quan trọng với cháu và gia đình cháu thế nào mà, cháu thật sự mất cơ hội ! Hơn nữa, chơi piano khó hơn nhảy múa nhiều, giờ nhảy múa thì đông, chứ chơi piano chỉ đếm đầu ngón tay. Buổi liên hoan tối của thành phố Thượng Hải chúng thể chỉ cho nhảy múa biểu diễn chứ?"
Ông Lưu xong liền : "Cơ hội đối với ai cũng quan trọng cả, đ.á.n.h cược thì chịu thua, để ."
Những lời của ông Lưu khiến Bạch Trân Châu - vốn đang lo lắng cho Khương Thanh Nhu - bỗng nhiên thấy yên tâm hơn hẳn. Mạn Mạn gọi ông Lưu là "bác Lưu", đủ thấy quan hệ của hai thế nào, Bạch Trân Châu cứ sợ ông Lưu sẽ thiên vị.
Cô sang mặt Khương Thanh Nhu, định an ủi, nào ngờ thấy cô vẫn bình thản như , cứ như chẳng để tâm chút nào.
Bạch Trân Châu thì thầm: "Cậu đúng là vô tư thật đấy."
Khương Thanh Nhu lúc mới "hả?" một tiếng, cứ như hồn .
Bạch Trân Châu nhịn che miệng , , chắc chắn là nãy giờ cô chẳng lọt tai câu nào.
Khương Thanh Nhu quả thực để tâm thật, về cơ bản thì đến một hai câu đầu là cô bắt đầu lơ đễnh .