Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 515

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:22:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tề Phương: "..."

Lão Khương: "..."

Hai , đồng nhất cảm thấy, đứa con coi như... phế .

điều cũng cho thấy thằng hai đối với Sầm Thời thực sự hề ý coi thường nào, nó theo bản năng cảm thấy như cũng ...

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Khương Thanh Nhượng lớn: "Mẹ, quà vặt ! Chuẩn sẵn !"

Tề Phương qua lấy: "Rồi , đều xong , trong túi , tự lấy, nhớ lấy cả những thứ em gái con thích ăn đấy nhé!"

Sau đó bà đầu thúc lão Khương: "Còn ông nữa, ông cũng mau quần áo ! Thay cái bộ màu lạc đà , bộ mới thì mai hãy mặc!"

Không thì để Sầm Thời thấy lão Khương hai ngày đều mặc cùng một bộ quần áo cũng phù hợp, Sầm Thời sẽ nghĩ gì, nhưng họ thể giữ lễ tiết.

Thay quần áo xong bao lâu Sầm Thời liền đến, mặc quân phục thẳng tắp, bốn chiếc túi chỉnh tề, ở cửa trông thẳng tắp trai.

Chân mày kiếm mắt sáng, cô gái nào mê mẩn?

Tề Phương hài lòng vô cùng với con rể , bà qua, hỏi: "Con mặc thế lạnh ? Hay là thêm một cái?"

Nói xong cũng đợi Sầm Thời trả lời, Tề Phương liền gào về phía : "Thanh Nhượng! Lấy cái áo bông đó của con đây!"

Khương Thanh Nhượng tiếng đến: "Không! Đó là quần áo mới của con!"

Tề Phương vốn còn định mắng , Sầm Thời vội ngăn : "Dì , con lạnh, con quen mùa đông mặc quá nhiều."

"Thật ?" Tề Phương do dự một chút, đó chạm nhẹ lên mu bàn tay Sầm Thời, : " thật, ấm áp ghê."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-515.html.]

Sự hài lòng của Tề Phương đối với Sầm Thời chỉ tăng giảm, đôi bàn tay ấm áp thế con chắc cũng ấm áp, con gái đến Tây Bắc ít nhất chịu lạnh.

Sầm Thời cũng .

Nghe thấy hai đằng , Tề Phương gật đầu : "Vậy chúng thôi."

Nói đầu chuẩn thúc giục một chút, thấy cách ăn mặc của hai đàn ông to lớn, Tề Phương im lặng.

Bà hít sâu một , nghiến răng lộ một nụ : "Trên đầu hai là cái gì thế?"

"Mousse!" Khương Thanh Nhượng hào hứng sờ sờ mái tóc chải chuốt kiểu 2-8 của : "Mẹ, ? Giờ đang thịnh hành đấy!"

Tề Phương liếc mái tóc 2-8 bóng mượt đầu lão Khương, chỉ thấy một ngụm m.á.u già suýt phun ngoài.

lịch sự với Sầm Thời: "Tiểu Sầm , con cứ đợi xe , dì còn chút việc cần xử lý."

Sầm Thời ngơ ngác gật đầu. Khương Thanh Nhượng nhận gì đó , vội vàng hét lớn với Sầm Thời: "Cậu Sầm! Đừng ngoài! Muốn thì chúng cùng !"

Sầm Thời: "..."

Anh nhanh ch.óng khỏi nhà họ Khương, còn tiện tay đóng cửa .

"Cậu Sầm?" Tề Phương một phen kinh ngạc: "Con gọi Sầm Thời như thế đấy ?"

Khương Thanh Nhượng đang thầm mắng Sầm Thời trượng nghĩa, thấy lời liền ngây ngô: "Chẳng thế ạ, Sầm Thời em rể con, chẳng cũng coi như là em trai con ? Gọi một tiếng em trai thì chứ?"

Tề Phương nhịn nổi nữa, bà chống nạnh chỉ mũi Khương Thanh Nhượng mắng: "Người còn lớn hơn con một tuổi đấy, con gọi cái gì mà em? Đừng tưởng nó là em rể con mà con bắt nạt thế nào thì bắt nạt! Sau để thấy nữa, đ.á.n.h cho con mặt, tin !"

Khương Thanh Nhượng bĩu môi, hừ một tiếng.

 

 

Loading...