Khương Thanh Nhu đưa cho Khương Thanh Nhượng một cái đĩa, bên đặt sáu miếng bánh quy vừng: "Anh mang đưa cho cô bé nhà bên cạnh ."
Khương Thanh Nhượng gật đầu: "Được!"
Anh cầm đồ vui vẻ chạy ngoài, Tề Phương là giở trò gì, nhưng dáng vẻ nhanh nhẹn đó của Khương Thanh Nhượng, một trái tim vẫn treo lơ lửng: "Cẩn thận đừng đổ đấy!"
Khương Thanh Nhượng : "Sao thể chứ!"
Anh xong liền đóng cửa , Vệ Thủ trưởng qua cửa sổ vài cái, thời tiết bên ngoài khá , chỉ là gió to, Khương Thanh Nhượng che chắn đĩa bánh trong lòng.
Không nhịn : "Cũng cách chu đáo đấy."
Tề Phương : "Phải, nó đấy, bảo nó hấp tấp, nó thích mày mò mấy cái đường dây, bảng mạch, những thứ cần sự tỉ mỉ. Bảo nó tỉ mỉ, nó một trái tim thô kệch, cũng chẳng nó thế nào cho đúng!"
Vệ Thủ trưởng thản nhiên hỏi: "Còn thích mày mò sáng chế ?"
Sau khi Khương Thanh Nhượng đưa bánh quy vừng về thì dọn cơm, thể chờ đợi mà rửa tay bàn.
Tề Phương múc cho Vệ Thủ trưởng một bát canh : "Ông Vệ, nếm thử món canh chân giò đậu tương xem, từ sáng sớm bắt đầu ninh, mềm nhũn đấy!"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Tiểu Sầm , đừng câu nệ, dù cũng chẳng đầu đến nhà chúng ăn cơm, ăn nhiều !" Tề Phương chào hỏi Vệ Thủ trưởng xong đến Sầm Thời, vẻ mặt hớn hở.
Khương Thanh Nhu và Khương Thanh Nhượng thì thầm gì đó, Khương Thanh Nhượng đột nhiên mắt sáng lên, với Khương Thanh Chỉ và Sầm Thời: "Chúng ăn nhanh thôi!"
Tề Phương bây giờ đến cả liếc mắt cũng lười liếc, vì bà nghĩ Vệ Thủ trưởng và Sầm Thời chắc cái bộ dạng c.h.ế.t tiệt của Khương Thanh Nhượng .
Trong bốn trẻ tuổi thì Khương Thanh Nhu và Khương Thanh Nhượng là phấn khích nhất, còn chuyện tiệc cưới nọ bà cũng ý kiến gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-553.html.]
Chỉ là ăn cơm thôi, Khương Thanh Nhu vẫn đối phó .
Ngược Sầm Thời cực kỳ nghiêm túc, một lòng cho Khương Thanh Nhu một đám cưới nhất.
Ngoài việc bàn bạc một chi tiết, Tề Phương còn hỏi Sầm Thời: "Tiểu Sầm , bao lâu nữa cháu rời Thượng Hải Tây Bắc? Đi nơi nào thế?"
Câu hỏi đều hứng thú, Khương Thanh Nhượng cũng ngẩng đầu lên.
Sầm Thời liếc Khương Thanh Nhu vẫn đang ăn cơm liên quan đến : "Dì , chúng cháu tháng tư sẽ , thành phố Ô Lỗ Mộc Tề, quân đội bên đó sẽ phân nhà cho chúng cháu, điều kiện vật chất chắc chắn bằng Thượng Hải, nhưng ăn uống mặc ở cơ bản sẽ vấn đề gì , dì yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc Nhu Nhu thật ."
Khương Thanh Nhu chỉ lọt tai câu cuối cùng, khà khà hai tiếng.
Khương Thanh Nhượng Khương Thanh Nhu như kẻ ngốc, , sắp chịu khổ mà vẫn còn ngốc nghếch !
Khương Viễn hỏi: "Vậy bao lâu? Thật sự chỉ hai năm thôi ?"
Sầm Thời : "Nếu suôn sẻ thì hơn một năm là , hai năm là trường hợp dự phòng."
Người nhà họ Khương đều đồng loạt bật .
Khương Thanh Nhượng cũng bắt đầu ngốc: "Một năm thì , nếu nửa năm thì càng tuyệt."
Điều Tề Phương thể phản bác, bà cũng hy vọng nửa năm là về .
Nhắc đến chuyện Tề Phương đau lòng, cô con gái ngoan của bà nơi đó chịu khổ lâu như !
Hơn nữa chuyện của con bé cũng trì hoãn, ai, xem ở Thượng Hải đang phát triển lên .