chuyện cũng chẳng gì lạ. Nhân phẩm của Khương Thanh Nhu thế nào ai mà chẳng rõ, thức lâu mới đêm dài, ban nãy còn Khương Phi kể tối qua cô Khương Thanh Nhu ức h.i.ế.p.
Chắc hẳn Đoàn trưởng Sầm cũng .
Vũ Tư Minh gật đầu: "Vậy chúng ăn cơm đây, Đoàn trưởng Sầm, hẹn gặp ."
Khương Phi kéo ống tay áo Vũ Tư Minh, nhỏ giọng: "Vẫn giới thiệu em gái với , là để giới thiệu nhé."
Vừa Khương Thanh Nhu hai xem mắt thành, Khương Phi thở phào một thật lớn trong lòng.
May mà thành.
Cô liếc Khương Thanh Nhu liên tục mấy cái, cũng sự bối rối mờ nhạt mặt Khương Thanh Nhu.
Vì thế, cô càng chỉ nán thêm chút nữa để xem trò của cô.
Vũ Tư Minh chẳng ý kiến gì về việc . Mặc dù thừa về Khương Thanh Nhu, nhưng dù bề ngoài vẫn duy trì quan hệ đồng nghiệp, thế nên chủ động chìa tay : " là Vũ Tư Minh, đạo diễn của Đoàn Văn Công, chúng là đồng nghiệp ."
Khương Thanh Nhu khựng một nhịp, cũng nở nụ tiêu chuẩn, đôi mắt cong cong, vô cùng trong trẻo: " là Khương Thanh Nhu, mong chiếu cố nhiều hơn nha!"
Vừa , cô cũng đưa tay .
Vũ Tư Minh định nắm lấy tay cô thì chợt Sầm Thời đối diện dửng dưng buông một câu như vô tình: "Nam nữ thụ thụ bất ."
Anh giật , vội vàng rụt tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-57.html.]
Có điều cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, chỉ nghĩ Đoàn trưởng Sầm đang nhắc nhở , thế là nhân tiện cũng cách Khương Phi hai bước, ngại ngùng Khương Thanh Nhu: "Xin cô, bình thường giao du với đàn ông, thành thói quen mất ."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Tâm trí của Khương Thanh Nhu đặt Vũ Tư Minh, cô chỉ cảm thấy câu nãy của Sầm Thời chút thú vị.
Nam nữ thụ thụ bất , thế lúc còn bắt tay cô? Sao cô bắt tay khác chứ?
Nói là sự bảo thủ của bề thì cũng hẳn, nếu thực sự cổ hủ thì ngay từ đầu chẳng bắt tay cô, lúc nãy Khương Phi kéo áo Vũ Tư Minh, cũng lên tiếng cơ chứ?
Nghĩ kỹ thì tình thế rõ ràng hơn nhiều.
Xem chiến dịch chinh phục là đập băng từ con , ít nhất thì dường như để lộ cho cô một góc của tảng băng chìm .
Khương Thanh Nhu cố tình tỏ vẻ thắc mắc mặt, liếc Sầm Thời mấy cái liền mới xua tay với Vũ Tư Minh: "Không ."
Ngay đó, cô dùng giọng điệu trêu chọc của một cô gái nhỏ: "Chị họ, chú vẫn luôn chị giỏi giang hơn cả hai của em, xem danh bất hư truyền nha."
Khương Phi thì sửng sốt mất một giây, đó liền hiểu Khương Thanh Nhu đang mượn câu ban nãy của Vũ Tư Minh để kháy .
Cô tức ách nhưng trút giận thế nào, nghĩ ngợi một lát, bèn ngoài nhưng trong mà đáp trả: "Chị cái phúc phần mười ngón tay dính nước mùa xuân như Nhu Nhu ở nhà, đành coi như đàn ông mà xài thôi."
Nói xong cô còn cố tình liếc mắt Sầm Thời một cái.
Ẩn ý quá rõ ràng, xem mắt với chỉ là một bình hoa di động gì cả đấy.