Khương Thanh Nhu ngẩng đầu lên, ném cho Lý Băng một ánh cợt nhả: "Thế thì cô cứ tố cáo , buông tay ."
Lý Băng thái độ của Khương Thanh Nhu cho cứng họng. Thấy đám con gái đang xúm xít xem náo nhiệt ở cửa, cô đ.â.m tẽn tò. Cơn lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt: "Trong nhà tí ô dù thì ngon lắm chắc? Cô ở Đoàn Văn Công nữa ?"
"Muốn chứ." Khương Thanh Nhu tỉnh bơ đáp: " ở thì liên quan đếch gì đến cô? Quân đội là do nhà cô mở chắc?" Cô lấy đúng nguyên văn lời Lý Băng để bật .
Lần thì Lý Băng tức điên lên, tay cô siết càng c.h.ặ.t hơn: "Được, bây giờ sẽ tố cáo cô!" Nói , cô lôi xềnh xệch Khương Thanh Nhu ngoài.
Khương Thanh Nhu loạng choạng bước theo vài bước, cố sức giật tay mấy , nhịn hết nổi mà mắng: "Cô tố cáo thì tự xách xác một ? Lôi theo cái quái gì? còn ngủ trưa!"
Nhìn cái vẻ dửng dưng của Khương Thanh Nhu, Lý Băng tức đến bật . lúc , Khương Phi vội vàng chạy tới giảng hòa, gỡ tay Lý Băng khỏi Khương Thanh Nhu:
"Cậu chấp nhặt với em gì. Em họ tớ ở nhà quen thói nhõng nhẽo , nhà tớ ai cũng coi em như trẻ con, giờ ăn chút đồ ngon cũng là chuyện thường tình. Lý Băng , bỏ qua cho em họ tớ ."
Sau đó, cô sang Khương Thanh Nhu, tỏ vẻ đầy lo lắng: "Lần em đừng thế nữa. Ở trong quân đội thì dáng quân nhân, ăn uống chắc chắn thể bằng ở nhà . em nghĩ mà xem, các bộ đội bảo vệ Tổ quốc còn ăn , lẽ nào chúng chịu nổi? Thanh Nhu, từ nay tái phạm nữa nhé, ?"
Khương Thanh Nhu xoa xoa chỗ cánh tay siết đau, nhíu mày, đáp nhẹ tênh: "Ồ, ."
Đóng vai đóa bạch liên hoa bụng ch.ói lóa cơ đấy. Thích diễn thì cứ diễn, bà đây sẽ chống mắt lên xem cô diễn tuồng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-96.html.]
Câu trả lời của Khương Thanh Nhu chẳng chừa chút thể diện nào cho Khương Phi, khiến mặt cô lập tức đỏ bừng.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Lý Băng vốn nguôi ngoai phần nào nhờ lời xoa dịu của Khương Phi, nhưng Khương Thanh Nhu xong, cục tức bùng lên tận đỉnh đầu. Cô hét lớn: "Được lắm! Vậy bây giờ sẽ tố cáo cô!"
Khương Thanh Nhu thế thì cứ thẳng phòng . Thích tố cáo thế nào thì .
"Đồ con khốn hổ!" Lý Băng tức đến mức mất trí, lập tức c.h.ử.i đổng lên.
"Có chuyện gì thế? Ồn ào cái gì đấy?" lúc , Bạch Trân Châu từ trong phòng bước .
Cô vốn đang ngủ trưa, tiếng ồn bên ngoài tỉnh giấc. Với tư cách là lớp trưởng, khi thấy từ "khốn nạn", cô thực sự nhịn nổi nữa nên vội vàng chạy .
Thấy Khương Thanh Nhu, Bạch Trân Châu rảo bước tới bên cạnh, khẽ hỏi: "Cô cãi với ?"
Khương Thanh Nhu nhướng mày: "Cô tự diễn kịch một thôi, thèm cãi ."
"Cô còn dám mạnh mồm ! Nếu cô ăn mảnh thì rảnh mà cãi với cô ?" Lý Băng chõ mồm ngay lập tức.
Khương Thanh Nhu đáp: "Cho nên mới bảo cô tố cáo , cô đây c.h.ử.i bừa bãi đúng ? Chuyện bây giờ để yên , xin ngay, hoặc là chúng tìm chỉ đạo viên."