Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 1007

Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:14:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau đó để mấy đứa trẻ Trà Hoa tranh thủ ngày nghỉ bán ở cổng xưởng dệt, xưởng đay, xưởng may."

 

“Món măng khô ngũ vị thể vị mặn, cũng thể vị ngọt."

 

“Thêm hai loại th-ảo d-ược cùng nấu, để trong hầm thể để mấy tháng liền."

 

“Nếu bán chạy, nhà bác cũng thêm một khoản thu nhập."

 

Đây đúng là một ý đấy!

 

Trần Minh Xuyên chân thành cảm thán:

 

“Vợ , tấm lòng của em thật ."

 

Tất nhiên là .

 

Ông trời đưa cô đến đây, gặp chồng thế , thể lương thiện chứ?

 

Hơn nữa, chồng mang về một khoản tiền lớn như , đương nhiên việc thiện .

 

Lý Hân Nguyệt tham lam.

 

Bản bản lĩnh kiếm tiền, vả những ngày kiếm tiền lớn còn ở phía , cho nên cô thực sự tham mấy thứ cỏn con đó.

 

“Gia đình bác Lý đáng thương, nhưng lương thiện, cho nên em giúp đỡ một chút."

 

“Bây giờ bên ngoài việc mua bán cũng còn quản nghiêm ngặt như nữa, vả bán đồ nhà cũng thuộc hành vi đầu cơ trục lợi."

 

“Đặc biệt là đối với trẻ con, càng quản đến."

 

“Thứ núi nhiều, một mùa chắc chắn thể ít."

 

Trần Minh Xuyên thực sự khâm phục bộ não của vợ :

 

“Vậy thì cứ thả cửa mà thu mua, thu nhiều một chút."

 

Lý Hân Nguyệt lắc đầu:

 

“Cũng gây động tĩnh quá lớn, nếu tố cáo, dân thưa quan hỏi mà."

 

Trần Minh Xuyên:

 

“Được , vợ nhà tố cáo đến mức bóng ma tâm lý luôn !”

 

—— Vậy thì để Tôn Lượng ngày nghỉ !

 

Ngày thứ ba đúng lúc Lý Hân Nguyệt nghỉ ngơi, sáng sớm mấy chị dâu quân nhân gánh măng luộc chín sang.

 

“Em dâu, em xem thế ."

 

“Hân Nguyệt, của chị đây một gốc già nào ."

 

Mấy đều là những thật thà, măng luộc chín đều đựng trong gùi.

 

Mỗi một gốc quả thực non to.

 

Lý Hân Nguyệt dứt khoát thu mua:

 

“Các chị việc lương tâm như , em lầm , mỗi cân em thêm một xu nữa."

 

Mọi :

 

“..."

 

—— Cái còn kiếm khá hơn nhiều!

 

Có một chị dâu phấn khởi hỏi:

 

“Em dâu, còn thu nữa ?"

 

Lý Hân Nguyệt gật đầu:

 

“Có, bao nhiêu em cũng thu hết."

 

Tuyệt quá, về tìm đổi ca mới .

 

Các chị dâu quân nhân hớn hở về.

 

Ăn xong bữa sáng, Trần Minh Xuyên lái xe đưa hai con cô đến nhà bác Lý, hẹn tối sẽ đến đón.

 

Đến nhà bác Lý, Lý Hân Nguyệt tiên cho bà nếm thử món măng khô ngũ vị ...

 

“Bác ơi, hương vị thế nào ạ?"

 

Cái còn hỏi ?

 

Bác Lý bao giờ rằng, món măng tre nhỏ ai thèm lấy trong núi , thể thành món đồ ngon lành đến !

 

“Vừa miệng thấy vị tươi ngon nồng nàn, nhai xong hương vị càng đậm đà hơn."

 

Măng khô ngũ vị Lý Hân Nguyệt là để ăn, là những ngọn măng non nhất.

 

Thứ non, chỉ cần là răng là đều nhai .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-1007.html.]

Nghe bà , Lý Hân Nguyệt càng thêm tự tin.

 

“Bác , con tính toán , mỗi cân chi phí nhiều nhất là ba hào, bán sáu bảy hào một cân tuyệt đối thành vấn đề."

 

“Thứ măng to măng nhỏ đều thể , lấy vài trăm nghìn cân bán dần, năm nay gia đình bác lo nữa ."

 

“Bác đừng lo tiền vốn, con cho bác mượn , năm nay bác giúp con nuôi một con lợn, đến lúc đó trừ nợ."

 

Chương 782 Không để gánh nặng

 

Bác Lý thêm gì nữa, hôm qua khi tan Lý Hân Nguyệt ghé qua một chuyến.

 

Ngoài việc ghi nhớ tấm lòng , bà chẳng thể gì khác .

 

Nuôi một con lợn thì bõ bèn gì chứ?

 

Đứa nhỏ chính là cứu bà một mạng đấy!

 

Bây giờ đến giúp đỡ cuộc sống cho cả gia đình bà nữa.

 

“Được."

 

Ngày hôm đó, Lý Hân Nguyệt cùng tận tay dạy bác Lý măng khô ngũ vị.

 

Vị ngọt và vị mặn mỗi loại ba nồi.

 

Buổi chiều khi chị em Trà Hoa học về, mỗi đứa nếm thử một nắm, đó thì thòm thèm mãi thôi...

 

Đặc biệt là loại cay, bốn chị em ăn xong ăn nữa.

 

“Dì ơi, cái chắc chắn bán chạy, hôm nay con bán luôn đây ạ!"

 

Ở đây cách xưởng đay xa, nhưng bộ đến đó sẽ lỡ mất giờ tan tầm.

 

Nhìn Trà Hoa tràn đầy tự tin, Lý Hân Nguyệt lắc đầu:

 

“Không cần vội, lúc bán cái cân trọng lượng thì tiện."

 

“Tốt nhất chúng nên dùng giấy xi măng gói , bán từng gói một."

 

“Nửa cân một gói, mỗi gói bốn hào."

 

“Sau đó dùng chén men sạch đựng một ít cho nếm thử."

 

Có lý quá mất!

 

Dứt lời, mắt Trà Hoa sáng rực lên, Lý Hân Nguyệt với ánh mắt đầy sùng bái!

 

“Vâng, con lời dì ạ!"

 

“Vậy bây giờ chúng con bẻ măng, con chỗ nào nhiều măng lắm."

 

Cái thì .

 

mà...

 

“Các con xong bài tập ?"

 

“Dù nữa cũng nhớ kỹ:

 

Học tập mới là hết!"

 

Dứt lời, Trà Hoa đỏ mặt.

 

“Ngày mai ở trường chúng con sẽ xong hết bài tập, đảm bảo thành tích tụt ạ!"

 

Lý Hân Nguyệt thích nhất là những đứa trẻ hiểu chuyện như thế .

 

Cô gật đầu:

 

“Ừm, dì tin các con."

 

“Đừng quên những gì dì :

 

Kiến thức mới thể đổi vận mệnh, học nhiều văn hóa, mới thể đóng góp lớn hơn cho xã hội."

 

“Chỉ cần bốn đứa các con thể học tập , dì sẽ dạy các con kiếm nhiều tiền hơn nữa!"

 

Con nhà nghèo sớm lo toan.

 

Hai cụ nhà họ Lý, một là công nhân lâu năm của xưởng đay, một là thợ rèn việc hơn bốn mươi năm ở xưởng cơ khí.

 

Đều là công nhân nghỉ hưu, hai cụ cộng tiền lương hưu hơn năm mươi đồng.

 

Nếu chỉ hai cụ, nếu ốm đau thì thực sự lo cái ăn.

 

năm năm qua, trong nhà chỉ bệnh mà còn trẻ nhỏ.

 

Hơn năm mươi đồng bạc chỉ duy trì cuộc sống cho sáu , mà còn nuôi các cháu học.

 

Chỗ ở thì bốn phía dột nát, quần áo mặc thì miếng vá chồng miếng vá.

 

Cái ăn còn chẳng đủ no, cuộc sống gian truân khiến lũ trẻ đặc biệt hiểu chuyện.

 

 

Loading...