Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 1067
Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:23:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Khôn lập tức lệnh:
“Đội trưởng yên tâm, em đều tiết kiệm."
“Có điều, cái ngon thật đấy, ăn một miếng ăn miếng thứ hai."
“Đợi chúng thắng trận trở về, lên núi săn b-ắn mấy ngày, mấy hũ lớn để dành ăn dần."
Chương 828 Trận chiến then chốt
Cái thì .
Trần Minh Xuyên nhắc nhở Tạ Khôn:
“Lát nữa nhớ nhắc các em một nữa:
Trong lúc hành động, cẩn thận và thật cẩn thận."
“Kẻ địch quỷ quyệt đa đoan, đặc biệt là khi tiến lãnh thổ quân địch, nhất định ghi nhớ kỹ những lời ."
Nhiệm vụ thời gian qua thành , nhưng vẫn tổn thất.
Tạ Khôn lập tức đáp lời:
“Rõ!
Không mềm lòng, bụng mù quáng, cẩu thả đại khái, hành động lỗ mãng."
Trần Minh Xuyên gật đầu:
“Nhớ kỹ là , nhớ kỹ những chi tiết , thể sẽ cứu mạng các đấy."
“Mạng sống chỉ một , tuy quân nhân sợ ch-ết, nhưng cũng ch-ết cho ý nghĩa!"
“Nếu uổng mạng vô ích thì xứng một thành viên của đội đặc chủng!"
“Rõ!"
Mọi đang chuyện thì Lưu Cường dẫn theo mấy chiến sĩ .
“Đội trưởng, Phó đội trưởng, chúng lấy lương khô và nước sạch tới đây ."
Trần Minh Xuyên lập tức gật đầu:
“Mau ch.óng chia cho , thể sắp hành động ."
“Rõ!"
Lương khô và nước nhanh ch.óng chia xuống, Trần Minh Xuyên và Tiêu Nam định nghỉ ngơi một lát.
hai còn kịp xuống, đúng lúc , một tiếng báo cáo truyền :
“Báo cáo Đội trưởng, chúng bắt một tên thám báo."
Trần Minh Xuyên lập tức dậy:
“Dẫn đây!"
Nghe tiếng đáp , lập tức hai lính khiêng một ...
“Báo cáo Đội trưởng, đây là tên thám báo chúng bắt !
Thằng tiếng nước Viêm ."
Đặc công Việt Quốc?
Trần Minh Xuyên ánh mắt nheo :
“Đ-ánh ngất ?"
“Vâng."
“Làm tỉnh ."
Cùng lúc đó, Sư đoàn A nhận thông báo của cấp , tiến hành vạch kế hoạch tác chiến cho chiến trường phía Đông.
Dưới sự thảo luận thống nhất của , Sư đoàn trưởng Tiêu định phương án tác chiến đ-ánh chiếm Lương Sơn.
Lương Sơn là cửa ngõ của tam giác sông Hồng.
Càng là con đường tất yếu dẫn tới thủ đô Hà Nội của Việt Quốc.
Nếu chiếm nó, thể giúp bộ quân đội ở cánh phía Đông tiến thẳng thủ đô Việt Quốc, điều ảnh hưởng lớn đến cục diện chiến trường.
lúc chuẩn phát thông báo thì Trần Minh Xuyên và Tiêu Nam tới.
“Cái gì?
Chúng ý đồ tác chiến của sư đoàn ?"
Sư đoàn trưởng Tiêu vẻ mặt đầy vẻ tin nổi hai .
—— Tướng lĩnh quân địch , năng lực thể coi thường nha!
—— Chúng chỉ mà còn đóng một đạo quân lớn ở Lương Sơn, hơn nữa tại điểm yếu chiến lược Lục Bình cũng tiến hành bố trí một lượt.
Hiện tại hai đạo quân địch tạo thành thế gọng kìm, hai quân hình thành nên một vòng phòng thủ vô cùng nghiêm ngặt.
Người cũng chút bản lĩnh đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-1067.html.]
Trần Minh Xuyên gật đầu:
“Sư đoàn trưởng, chúng dùng thủ đoạn đặc biệt với tên đặc công , sẽ dối!"
Vậy thì tình hình nghiêm trọng .
Địa danh Lục Bình dễ thủ khó công.
Con đường duy nhất dẫn tới đó là bình nguyên mênh m-ông bát ngát.
Quân địch chỉ cần xây dựng công sự phòng ngự núi là thể ngăn cản bước tiến của sư đoàn A.
Dù , tướng lĩnh quân địch để bảo đảm phòng tuyến Lục Bình vạn vô nhất thất, triển khai gần ba tiểu đoàn binh lực xung quanh.
Sư đoàn trưởng Tiêu khi kế hoạch tác chiến của đối phương cũng cảm thấy đau đầu, tấn công trực diện chắc chắn là bất lợi.
Nếu giảm thiểu thương vong và chiếm Lương Sơn với tốc độ cực nhanh thì nhất định đ-ánh hạ Lục Bình từ phía Đông .
Chỉ như mới tan rã phòng tuyến của Lương Sơn.
Rất nhanh, Sư đoàn trưởng triệu tập phòng tác chiến, thông báo tình hình địch...
“Kế hoạch của chúng buộc đổi!"
Đương nhiên sửa, nếu cứ thế cường công, thương vong của họ sẽ thể đếm xuể!
Không thể lấy tính mạng của chiến sĩ để lát đường cho thắng lợi !
Thắng lợi họ , mà tính mạng chiến sĩ, họ càng hơn!
Tất cả những đây đều trận chiến gian nan đến mức nào, nhất thời, ai nấy đều bó tay biện pháp.
Lúc , Trần Minh Xuyên lên:
“Sư đoàn trưởng, cho ba ngày, nhất định sẽ hạ Lục Bình."
Ánh mắt Sư đoàn trưởng Tiêu lóe lên:
“Trần Minh Xuyên, nên rõ nhiệm vụ nặng nề thế nào, thể bảo đảm ?"
Trần Minh Xuyên , vẻ mặt nghiêm nghị:
“Báo cáo thủ trưởng, Trần Minh Xuyên dám đùa chuyện !"
“Toàn bộ tướng sĩ đại đội đặc chủng của đều là tinh nhuệ của sư đoàn."
“Thời khắc mấu chốt nhất, dùng thì dùng ai?"
“Muốn lấy Lương Sơn, qua Lục Bình là con đường thuận tiện nhất, nhất định !"
Sư đoàn trưởng Tiêu , sai, nhất thời hai nắm đ-ấm siết c.h.ặ.t thành một khối:
“Trần Minh Xuyên!"
“Có!"
“Lệnh cho đơn vị của trong vòng ba ngày hạ Lục Bình!"
“Bảo đảm thành nhiệm vụ!"
“Bình an trở về!"
“Rõ!
Xin Sư đoàn trưởng yên tâm!"
Trần Minh Xuyên và Tiêu Nam nhanh ch.óng trở về đại đội đặc chủng, lập tức tổ chức họp các đại đội trưởng và chính trị viên.
“Các đồng chí, theo tình hình địch mà chúng nắm bắt hiện nay, kẻ địch ý đồ tác chiến của sư đoàn ."
“Theo yêu cầu của cấp , trong vòng ba ngày, chúng hạ Lục Bình, bảo đảm đại bộ đội đ-ánh chiếm thắng lợi Lương Sơn."
“Thời điểm thử thách chúng đến, thành công đều dựa cả!"
“Các đồng chí, tự tin !"
“Có!"
Âm thanh sang sảng đầy sức mạnh khiến Trần Minh Xuyên an lòng, tán thưởng gật đầu một cái:
“Tốt!
Mọi về nhanh ch.óng động viên."
“Một tiếng , đại đội mũi nhọn tập hợp!"
Đội đặc chủng ba đại đội, nhưng bình thường dùng nhiều nhất vẫn là đại đội mũi nhọn.
Dưới sự dẫn dắt của đại đội trưởng Tôn Lượng, đại đội mũi nhọn trở thành tinh trong những tinh của đại đội đặc chủng.
“Rõ!"
Tôn Lượng dõng dạc đáp lời.
Mấy tiếng , nhóm Tôn Lượng mang tình hình trở về và báo cáo cho hai vị đại đội trưởng.
“Tiêu Nam, lát nữa dẫn tấn công giả từ chính diện, thu hút sự chú ý của kẻ địch, dẫn vòng xuyên phá phía quân địch!"