“Được thôi.”
Mẹ bận tâm thì thôi .
Bên con tình cảm thắm thiết, vô cùng hòa hợp.
Bên phía nhà họ Triệu, sáng sớm cả nhà cũng dậy , hề phát hiện điều gì bất thường.
Mọi ăn cơm xong, lúc chuẩn , Ngô A Quý gọi Miêu Miêu .
“Bà đừng giận nữa, con cái dù cũng là do bà mang nặng đẻ đau sinh mà.”
“Ngày nó kết hôn, cứ tổ chức lấy hai mâm .”
Mẹ Miêu Miêu Ngô A Quý bằng ánh mắt lạnh lùng, ánh mắt đó lạnh thấu xương.
“Ông tiền thì ông tự mà tổ chức.”
“Một cái đứa con gái vô dụng như nó mà còn bắt tổ chức tiệc r-ượu cho á?
Đừng mơ!”
“Ngô A Quý, đừng nhắc đến mặt nữa, coi như hồi đó đẻ một quả trứng !”
“Ông bảo nó:
ngày đó nhà họ Triệu tụi một ai cũng đến!
Càng đừng mong của hồi môn gì hết!”
Nghe những lời , trong lòng Ngô A Quý thấy đau đớn vô cùng.
Hai mươi năm nay, ông vẫn luôn ơn vợ sinh cho một đứa con gái.
Ông con, mà là vì chỉ đứa con gái mới mang họ Ngô!
Trước ông mấy để tâm đến việc là rể ở rể, nhưng khi , Ngô A Quý mới thấy hối hận.
Vì , khi một đứa con gái mang họ , ông cũng thực sự thấy hạnh phúc.
Vì con gái, ông quyết định cố gắng thêm nữa:
“Mẹ nó , đừng thế ?”
Mẹ Miêu Miêu vẻ mặt hung tợn:
“Một đứa con gái vô dụng lời, ông bảo thế nào đây?”
“Nuôi nó lớn ngần , nó bao giờ nghĩ đến chuyện báo đáp, chẳng lẽ ông còn lời ý gì ?”
“Thôi đủ , tính cách của là đấy, ông mà lọt tai thì !”
Ngô A Quý:
“...”
—— Đây là đuổi ông ?
Trong phút chốc, chân tay ông lạnh ngắt.
Ngô A Quý thực sự ngờ tới, một ngày ông đuổi khỏi nhà!
“Bà đuổi ?”
Mẹ Miêu Miêu vẻ mặt thiếu kiên nhẫn:
“Ông cũng , hề ép ông .”
“ ông phép qua với cái con nhỏ ch-ết tiệt đó nữa, nếu sẽ giữ ông nữa !”
Đó là đứa con gái “duy nhất” thực sự của ông, đứa con gái mang họ của ông!
Bắt ông qua ?
Ngô A Quý hiểu con gái :
hiểu chuyện, lương thiện!
Từ nhỏ con bé trong cái nhà chỉ cha vô dụng là ông đây mới quan tâm đến nó.
Vì , con bé luôn ngoan ngoãn, hiểu chuyện và siêng năng.
cho dù như , con bé vẫn nhận sự yêu thương của , thậm chí là ruột của .
“Vậy .”
“Ông cái gì cơ?”
Lời dứt, ánh mắt Miêu Miêu như những mũi dùi, đ-âm ch-ết Ngô A Quý!
Bà ngờ đàn ông dám phản kháng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-1088.html.]
Ngô A Quý cũng chịu đựng đủ .
Năm đó bỏ trốn khỏi nhà họ Lý chẳng vì rể ở rể nhạo ?
Đi theo đàn bà lên thành phố chẳng qua là vì lúc đó một là còn trẻ, hai là bà hứa sẽ tìm việc cho ông.
Vì công việc, vì đứa con gái mang họ , ông nhẫn nhịn suốt hai mươi năm.
“ , .”
“Bà tìm việc cho , sinh con gái cho , nhưng hai mươi năm qua, ở chỗ bà chẳng khác nào trâu ngựa.”
“Tiền lương mỗi tháng thiếu một xu nộp hết cho bà, tan mỗi ngày là hết việc nhà.”
“Lúc ốm đau, bà bao giờ mua cho lấy một viên thu-ốc, càng bao giờ xin nghỉ lấy một ngày để chăm sóc .”
“Hai mươi năm , theo bà oán hận, giống như một con bò , mệt .”
“Giờ các con đều lớn cả , bà cũng chẳng cần đến nữa.”
“Được, .”
“Con gái là m-áu mủ của , bỏ rơi hai đứa , bỏ rơi Miêu Miêu nữa.”
Dứt lời, Ngô A Quý , thèm đến ánh mắt của vợ lưng.
Ngô Miêu Miêu hề chuyện gì xảy ở nhà, mấy ngày , cô vẫn xuất giá từ nhà họ Triệu.
Ngày hôm đó, bốn chiếc xe Jeep, cùng sính lễ “ba vòng một xoay” bày cửa nhà họ Triệu.
Hàng xóm láng giềng đều kéo đến xem náo nhiệt...
“Trời ơi, Miêu Miêu nhà Tiểu Triệu gả cho quan lớn ?
Mấy thứ ít nha.”
“Chắc là thế , là hùng lập công hạng nhất, mới hai mươi bốn tuổi là phó tiểu đoàn trưởng , tiền đồ sáng lạn lắm.”
Lúc kêu lên:
“Nhìn kìa, chú rể đến !
Oa, trông tuấn tú quá mất!”
Trời ạ.
Lại còn là cán bộ quân đội, còn trai thế nữa ?
Thời đại vốn dĩ sùng bái quân nhân, cái khí thế , bộ quân phục thực sự khiến đỏ mắt vì ghen tị.
Ngay lập tức :
“Thế mới gọi là hoa với hoa, liễu với liễu chứ nhỉ?”
“Sinh viên đại học danh tiếng gả cho sĩ quan quân đội, quá chuẩn!”
Triệu Thanh Thanh đám đông, lạnh lùng những lời khen ngợi đó, tâm trạng tệ hại vô cùng.
Cô thực sự hiểu dựa cái gì mà đứa em gái của vận may như thế.
Đỗ đại học danh tiếng, gả cho sĩ quan trai, đây là ước mơ của bao cô gái.
Còn thì ?
Dùng hôn nhân để đổi lấy một suất học đại học, nhưng ngủ chung giường với một kẻ bệnh.
Trong lòng cô , Ngô Thụy Đạt cho dù chữa khỏi thì vẫn là kẻ bệnh tật.
Không !
Cô nhất định ly hôn!
Kể từ khi học y, Triệu Thanh Thanh vẫn luôn tìm cách tránh thai, kết hôn ba năm mà vẫn con.
Nhà họ Ngô ý kiến lớn, nhưng cô căn bản quan tâm.
Cô con thì ly hôn sẽ khó lắm.
Tuy nhiên, kể từ chuyện của Lưu Giang, cô ở trường cũng dám loạn nữa, ngoan ngoãn hơn nhiều.
Chỉ là lúc thấy vẻ tuấn tú của Tạ Khôn, sính lễ phong hậu, khiến Triệu Thanh Thanh hạ quyết tâm ly hôn.
Tất nhiên, điều cô là khi cô ly hôn, nhà họ Ngô dùng thủ đoạn sắp xếp cho cô việc ở nhà hỏa táng.
Còn Ngô Thụy Đạt thì cưới một cô gái nông thôn, sinh một cặp song sinh một trai một gái.
Sau chuyển hộ khẩu cho cô gái đó, sắp xếp một công việc nhẹ nhàng, cả gia đình sống hạnh phúc mỹ mãn.
Tất nhiên, đó là chuyện .
Còn lúc Ngô Miêu Miêu hề rằng đang chị gái ruột ghen tị.