Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 109

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:05:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

—— Bà lòng đến báo cho bà , đối xử với bà như , bệnh chắc?

 

Ngưu Cúc Hoa vung tay hậm hực bỏ .

 

Trần Lệ Phương đang nấu cơm trong bếp, bây giờ việc nhà đều đổ lên đầu cô và Lưu Tú Lan, thấy lời liền lập tức chạy .

 

“Mẹ, bác dâu lớn đúng là quá trơ trẽn!

 

Ngày nào cũng nịnh bợ ba, chẳng qua là để hưởng sái của thôi!"

 

Bà cụ Trần bây giờ nghĩ đến chuyện đó, vì bà nghĩ cũng vô ích.

 

Hiện giờ trong thôn nhiều bàn tán lưng gia đình bà, nếu sang nhà Vương Thúy Miêu gây sự, trong tộc chắc chắn sẽ khiến bà chịu khổ nhiều hơn.

 

“Câm miệng !

 

Tao tin mụ chiếm cả đời!"

 

thế!

 

Chiếm một lúc thì tính gì?

 

Chỉ chiếm cả đời mới gọi là thực sự bản lĩnh!

 

“Mẹ, nếu chị dâu bốn sinh con nữa thì bốn chẳng là... chẳng con ?"

 

Hai chữ tuyệt tự, Trần Lệ Phương dám .

 

Vạn nhất để bốn thấy, sẽ tát cô mất.

 

Bà cụ Trần đang phiền lòng vì chuyện , bà đảo mắt:

 

“Được , cũng chẳng cách nào, nếu con cách thì xem."

 

Trần Lệ Phương quanh quất, cúi đầu :

 

“Mẹ, là cứ để bốn ly hôn ."

 

“Anh cả thì chỉ một đứa con trai, chị dâu cả năm sáu năm nay mang thai, đẻ nữa e là cũng khó."

 

“Anh hai thì ly tâm , cướp mất , con trai chắc chắn sẽ hiếu kính ."

 

“Nếu bốn thực sự con trai, già thì tính ?"

 

Bà cụ Trần thì mắt sáng rực lên:

 

“Cái ý kiến của con gái bà cũng đấy chứ!”

 

Tuy nhiên, bà vẫn còn chỗ lo lắng.

 

“Chỉ là... bốn con cái đầu óc u mê đó sớm Diệp Quyên bỏ bùa mê thu-ốc lú , bảo nó ly hôn e là dễ."

 

Trần Lệ Phương đảo mắt:

 

“Mẹ, gấp, đợi hai ba năm nữa chị thực sự đẻ , bốn tự khắc sẽ sốt ruột thôi."

 

“Đến lúc đó tìm cho nào hơn chị dâu bốn... con tin là bốn động lòng!"

 

Ý !

 

Bà cụ Trần liếc con gái một cái, dành cho cô một ánh mắt tán thưởng, ngay lập tức Trần Lệ Phương mặt đầy đắc ý.

 

Diệp Quyên đang ngủ giường vẫn hề , hai con quyết định xong tương lai của cô .

 

Vì ngày mai họ nên tối hôm đó bác dâu lớn thịt một con gà trống to.

 

Con gà trống nặng hơn năm cân, hầm với nấm hương là hơn nửa nồi.

 

Bác trai còn lấy hũ r-ượu nếp cất trong hầm khoai lang từ hồi Tết, mấy còn uống vài ly...

 

Người sắp ly biệt ai cũng tâm trạng, chỉ Tam Hổ là buồn chút nào, thậm chí còn phấn khích.

 

“Anh ba, chỗ các sông lớn ?"

 

Trần Minh Xuyên gật đầu:

 

“Đương nhiên là ."

 

Tam Hổ xong càng mừng rỡ:

 

“Đến lúc sông bên còn cá để bắt nữa, em sang bên chỗ bắt ?"

 

“Chỗ nhiều nhà máy lớn hơn đúng ?"

 

Thằng nhóc , đầu óc cũng linh hoạt gớm nhỉ?

 

Trần Minh Xuyên gật đầu:

 

thế, nhưng một hai năm tới thì , bên ngoài đang loạn lắm."

 

“Đợi thời cục định em hãy sang."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-109.html.]

Tam Hổ liên tục gật đầu:

 

“Vâng , dù hiện giờ sông nhà vẫn còn nhiều cá lắm, một chốc một lát cũng bắt hết , em vội!"

 

Bác dâu mắng :

 

“Mày cũng mới chỉ lên huyện vài , mà đòi đến nơi xa hoa đó ?"

 

“Tao bảo cho mà , đừng để đến lúc đó ngay cả cửa nhà cũng tìm thấy."

 

Tam Hổ phục:

 

“Con tin , chẳng đường ở cái miệng , cái khác con chứ miệng chẳng lẽ con ?"

 

“Chỉ cần con chịu hỏi thì chắc chắn sẽ hỏi đường!

 

Anh ba, xem em đúng ?"

 

Trần Minh Xuyên gật đầu:

 

.

 

Có miệng thì đường, đường ở cái miệng!

 

Em lanh lợi, tin em."

 

“Hì hì."

 

Được ngưỡng mộ nhất khen ngợi, Tam Hổ tươi như hoa...

 

Rời khỏi nhà bác cả, Trần Minh Xuyên đưa Lý Hân Nguyệt và đứa nhỏ chào tạm biệt mấy ông chú trong tộc.

 

“Minh Xuyên , điều kiện thì cứ về chơi nhé."

 

“Cha cháu là họ hồ đồ , đừng chấp nhặt với họ, dù cháu cũng là con trai họ."

 

Ai cũng câu .

 

Trần Minh Xuyên gì, chỉ mỉm .

 

Nói nhiều cũng vô ích.

 

Quay , e là —— khó lắm.

 

Về đến nhà, Trần Minh Xuyên đặc biệt qua với cả nhà một tiếng về chuyện sáng mai họ đơn vị.

 

Cả nhà vẫn đang ăn cơm tối, chỉ lão Trần “ừ" một tiếng.

 

Nói một tiếng là một sự từ biệt.

 

Là sự từ biệt của đối với cuộc đời hai mươi tám năm qua.

 

Thái độ của họ, chẳng mảy may để tâm.

 

Ra khỏi sảnh chính, Trần Minh Xuyên đống củi trong sân.

 

Nhìn cái sân nhỏ mà từng sinh sống , như một con sói cô độc, hồi lâu mới phòng.

 

Trong phòng, Lý Hân Nguyệt và Trần Ngật Hằng đều tắm rửa xong.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, cô gì, vì cô cũng chẳng gì.

 

Trần Minh Xuyên lẳng lặng ngoài tắm rửa một cái, phòng là ngủ luôn.

 

bắt tàu nên cả ba đều dậy từ sớm.

 

Vừa mới vệ sinh cá nhân xong thấy tiếng Tam Hổ gọi bên cửa sổ.

 

“Anh ba, chị dâu ba, hai dậy , bảo hai sang ăn sáng hãy ."

 

Mới hơn bốn giờ thôi mà, ăn sáng gì chứ?

 

Lý Hân Nguyệt cảm giác thèm ăn:

 

“Tam Hổ, ăn , bọn chị huyện ăn ."

 

Tam Hổ liền :

 

“Chị dâu, cơm nấu xong cả , máy cày của đại đội cũng đến sớm thế , bảo hai ăn xong mới cho ."

 

Thôi , bác dâu lớn thế thì nếu họ ăn, trong lòng bà sẽ thấy yên mất.

 

Thời đại , nhà nào nhà nấy đều ăn đủ no.

 

Mỗi nhà đều chia lương thực từ đội sản xuất theo nhân khẩu, một đứa trẻ tầm 20 cân thóc, một lao động chính là 45 cân.

 

Vào cái thời đại thiếu dầu mỡ , một lao động chính ăn một bữa là hết sạch khẩu phần lương thực của cả ngày.

 

Mấy ngày nay, lương thực ba họ đóng góp cũng nhiều.

 

Sau khi họ , e là cả nhà bác cả ăn khoai lang khô là chính.

 

 

Loading...