Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-02-24 06:27:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sĩ quan và binh sĩ sư đoàn bộ hơn hai nghìn , cán bộ cộng với lính tình nguyện thâm niên quân ngũ lâu năm lên đến mấy trăm , nhà ở gia đình thực còn lâu mới đủ.”

 

Khi đến đơn vị, đúng lúc là buổi chiều tối, các chị em vợ quân nhân đều tan ca.

 

Xe dừng cửa, đây là một căn nhà cấp bốn nhỏ tựa lưng núi.

 

Họ xuống xe, mấy chị em đang nhặt rau, giặt quần áo cửa lập tức ngẩng đầu.

 

“Tiểu đoàn trưởng Trần, đây là gia đình và con ?”

 

Một phụ nữ ba mươi bốn, ba mươi lăm tuổi lên tiếng.

 

Diện mạo bà bình thường, dáng g-ầy cao, da đen.

 

Tuy nhiên, thể thấy bà là một nhiệt tình, thuần phác.

 

Trần Minh Xuyên gật đầu với phụ nữ:

 

“Vâng, thưa chị.”

 

“Đây là vợ Lý Tân Diệp, chữ Tân trong mới cũ, chữ Diệp trong lá cây, chúng cùng ở một công xã ở quê.”

 

“Đây là con trai Trần Ngật Hằng, chữ Ngật trong sừng sững đổ, chữ Hằng trong vĩnh hằng, năm nay bốn tuổi rưỡi.”

 

“Tân Diệp, đây là chị Từ Hồng Cầm, vợ của phó tiểu đoàn trưởng Lý.”

 

“Ngật Nhi, mau gọi bác gái con.”

 

Trần Ngật Hằng ngoan, khi Lý Hân Nguyệt gọi một tiếng “Chị”, nhóc lập tức ngọt ngào gọi :

 

“Con chào bác gái ạ!”

 

Từ Hồng Cầm Ngật Nhi bé bỏng với đôi mắt to lấp lánh thì vô cùng kinh ngạc:

 

“Trời ạ, tiểu đoàn trưởng Trần, con trai lớn thế ?”

 

còn từng kết hôn cơ đấy, hóa công tác bảo mật của thế !”

 

“Nhóc con đáng yêu quá!”

 

“Cháu tên là Ngật Ngật hả, cái tên thật đấy, ai đặt cho cháu ?”

 

Trần Ngật Hằng xong, vẻ mặt đầy kiêu ngạo:

 

“Là đặt cho cháu ạ, cháu giỏi lắm đấy!”

 

Hì hì!

 

là một nhóc con đáng yêu.

 

Ánh mắt Từ Hồng Cầm dừng Lý Hân Nguyệt, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ:

 

“Tiểu Lý , dáng vẻ của cô thật là xinh thanh tú.”

 

“Ai mà bảo cô từ nông thôn , đầu tiên tin !”

 

“Tiểu Lý, cô nông thôn chứ?”

 

Lý Hân Nguyệt khá thích tính cách của phụ nữ , thẳng thắn, nhiệt tình , ánh mắt chính trực.

 

Người ánh mắt chính trực, phẩm chất thường khá .

 

Người khác đang phát thiện chí, thì cô sẽ đón nhận bằng thiện chí.

 

Lập tức đáp:

 

“Chị , chị quá khen em .”

 

“Em đúng là xuất nông dân chính gốc đấy ạ, hơn nữa ngày nào cũng việc đội sản xuất.”

 

“Em còn là lao động chính, ngày nào cũng chấm tám công đấy ạ!”

 

“Em như chị khen , nhưng em vui, cảm ơn chị khen ngợi!”

 

Từ Hồng Cầm thực sự kinh ngạc vô cùng:

 

“Trời ạ, cũng từ nông thôn đây, so với cô đúng là thể nào bằng !”

 

“Đâu , ạ, em chỉ là da dẻ chút thôi, chứ như chị .”

 

Lý Hân Nguyệt thực sự hề khiêm tốn.

 

Diện mạo hiện tại còn hơn diện mạo vốn của cô, nhưng g-ầy một chút.

 

Phụ nữ mà, g-ầy quá thì mất nét quyến rũ, vẫn nên đường cong thì mới tự tin.

 

Mới xuyên qua hơn hai mươi ngày, c-ơ th-ể vẫn bồi bổ .

 

Tuy nhiên, cô lòng tin!

 

Hai hàn huyên, mấy chị em vợ quân nhân khác cũng tới.

 

Trần Minh Xuyên giới thiệu từng , Trần Ngật Hằng cứ thế gọi ‘bác gái, cô, thím’ ngừng nghỉ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-126.html.]

 

“Ôi chao, đứa trẻ ngoan quá!”

 

“Trông kháu khỉnh thật, đúng là phiên bản thu nhỏ của tiểu đoàn trưởng Trần!”

 

“Các em giáo d.ụ.c thật đấy, ngoan hào phóng, mạnh hơn nhiều so với hai đứa nhỏ nhà chị!”

 

Mọi đều cực kỳ nhiệt tình, dù đây cũng là đầu gặp mặt.

 

Mấy chị em giọng phổ thông pha lẫn giọng địa phương, dường như những lời ý đó tốn tiền mua , cứ hết lời khen ngợi bé Ngật Hằng.

 

Khen đến mức nhóc cũng thấy ngượng ngùng.

 

Từ Hồng Cầm thích Lý Hân Nguyệt.

 

Người phụ nữ trông giống như một tiểu thư đài các, nhưng nhanh nhẹn, hạng thích so bì hơn thua.

 

Thế là bà giới thiệu sơ qua về những sống trong dãy nhà nhỏ .

 

“Tiểu Lý , nhà chị ở ngay sát vách nhà em, việc gì cứ việc sang gọi chị một tiếng.”

 

“Nhà tiểu đoàn trưởng Vương của tiểu đoàn thông tin ở gian thứ ba tính từ nhà em qua, thấy cửa ?

 

Có một chậu hành lá đấy.”

 

“Sát bên nhà em là kỹ thuật viên Tôn, cũng cùng tiểu đoàn với chồng em, vợ tên là Tống Mai.”

 

“Cô hậu cần ở trường tiểu học trong thành phố, tầm tan chắc vẫn về đến nhà .”

 

Lý Hân Nguyệt cảm kích sự nhiệt tình của Từ Hồng Cầm:

 

“Chị ơi, thật sự cảm ơn chị nhiều lắm.”

 

“Em mới chân ướt chân ráo tới, cái gì cũng , còn nhờ chị chỉ bảo nhiều hơn ạ!”

 

“Đâu !

 

Có gì em cứ hỏi chị là .”

 

Sự khiêm tốn của Lý Hân Nguyệt khiến Từ Hồng Cầm vui vẻ:

 

“Các em mới về, tối nay cứ sang nhà chị ăn tạm nhé?”

 

“Chị đang chuẩn nấu cơm, tối nay ăn qua loa chút là .”

 

Trần Minh Xuyên từ chối:

 

“Không cần ạ, chúng em cũng mang theo đồ ăn, lát nữa hâm .”

 

“Ngồi xe nửa ngày trời , dám phiền chị nữa, chúng em xin phép nhà ạ.”

 

“Ơ kìa, , .”

 

“Rau muống chị trồng giúp ở sân nhà em ăn đấy, hái một nắm mà xào.”

 

Từ Hồng Cầm là con dâu nuôi từ bé của Lý Kiện Sơn.

 

Hai kết hôn gần mười lăm năm, hai con gái một con trai.

 

Con gái lớn tên là Lý Bình Bình, năm nay mười bốn.

 

Con gái thứ tên là Lý Phương Phương, năm nay mười hai.

 

Con trai tên là Lý Đằng Phi, năm nay chín tuổi, ba chị em hiện đều đang học.

 

Từ Hồng Cầm từng học, nhưng vô cùng siêng năng, là một phụ nữ cần cù tháo vát, bà việc ở xưởng hộp giấy.

 

Nghe lời bà , Trần Minh Xuyên cảm kích :

 

“Cảm ơn chị, phiền chị quá!”

 

Từ Hồng Cầm lập tức xua tay:

 

“Không khách khí, khách khí, tiện tay thôi mà, lúc nào rảnh thì sang nhà chị chơi.”

 

“Được ạ!”

 

Chương 099 Chào các bà vợ quân nhân

 

Rất nhanh, cả gia đình nhà.

 

Tiêu Nam giúp xách hai bao hành lý lớn từ xe xuống, đặt ở cửa.

 

“Tớ đây.”

 

“Ừm.

 

Tối nay giữ nữa, lúc nào rảnh thì uống r-ượu.”

 

“Được!”

 

Đàn ông chuyện đều ngắn gọn, chẳng dây dưa chút nào, nhanh Tiêu Nam lái xe mất.

 

 

Loading...