Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-02-24 06:27:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Họ tự do yêu đương ?"

 

Trần Minh Xuyên lắc đầu:

 

“Cũng hẳn, là ý của lớn hai bên, nhưng hai họ cũng lớn lên cùng ."

 

Lớn lên cùng , mà Tiêu Nam bằng lòng kết hôn với phụ nữ đó...

 

Theo suy nghĩ của Lý Hân Nguyệt, hạng như Tiêu Nam mà ai cũng thể ép buộc .

 

“Anh chắc là đau lòng lắm nhỉ?"

 

Đau lòng?

 

Trần Minh Xuyên cau mày, lắc đầu:

 

“Chuyện thực sự , đàn ông bọn bàn luận mấy chuyện ."

 

“Cậu thích khác nhắc đến chuyện đó, nên em cũng đừng hỏi."

 

Cô việc gì hỏi chứ?

 

Lý Hân Nguyệt trợn trắng mắt:

 

“Em với thiết lắm chắc?"

 

Giận ?

 

Trần Minh Xuyên lập tức giải thích:

 

“Anh ý đó, chỉ là bản bao giờ nhắc đến chuyện , sợ nhắc sẽ khó xử."

 

“Anh yên tâm , em hạng thích lê đôi mách ."

 

Haiz!

 

Vẫn là giận ?

 

“Gia cảnh của Tiêu Nam phức tạp, mất bao lâu thì bố cưới em gái của bạn học ."

 

“Người phụ nữ đó nhỏ hơn bố bảy tám tuổi, suốt ngày chỉ bắt bố dỗ dành, ngó ngàng gì đến gia đình."

 

“Lúc đó, mới năm tuổi."

 

“Có một ốm suýt ch-ết, vẫn là tự gọi điện cho chú, cũng chính là Sư đoàn trưởng, mới đưa bệnh viện."

 

“Sau đó, đón lên Bắc Kinh, lớn lên cùng ông bà nội."

 

“Ông nội là một quân nhân lão thành, yêu cầu đối với con cháu cực kỳ nghiêm khắc, lúc đó bên cạnh ông cụ còn dắt theo ba đứa cháu nội khác nữa."

 

“Em đấy, trẻ con ở cùng thì sẽ sự so sánh."

 

“Ông nội thích nhất những đứa cháu tiền đồ, từ nhỏ đến lớn, Tiêu Nam đều trưởng thành trong môi trường vô cùng nghiêm khắc."

 

“Nên tính cách cũng lầm lì."

 

“Năm đó quân khu điều sang đại đội đặc công, cũng vặn từ trường quân đội điều qua, bọn giường tầng tầng ."

 

“Có lẽ vì bọn đều là cùng một loại , những ngày tháng ở đó, ngoài huấn luyện thì chỉ huấn luyện."

 

“Bởi vì bọn cùng trải qua vô sinh t.ử, nên trở thành em nhất, chính vì em nhắc đến chuyện tư của ."

 

“Anh em đến mấy, cũng những bí mật, cũng những góc khuất trong lòng ai phiền!"

 

“Anh ý gì khác ."

 

Xuất như , mà cũng quá trình trưởng thành nhắc ?

 

Trần Minh Xuyên nhiều như , Lý Hân Nguyệt cảm thấy ngạc nhiên, bình thường thực sự thích chuyện.

 

“Yên tâm , em sẽ nhắc ."

 

“Em cũng chẳng thèm giận, đối với chuyện của Tiêu Nam, là vì tò mò thôi."

 

“Ừm."

 

Thật sự thể tin tưởng ?

 

Trần Minh Xuyên ngước mắt Lý Hân Nguyệt một cái:

 

“Anh chắc là sẽ lầm , đúng ?”

 

Chương 115 Thực sự đến đào ao cá !

 

Buổi tối vẫn là cơm lấy từ nhà bếp về, nhưng lấy thức ăn.

 

Lý Hân Nguyệt một món trứng xào ớt xanh, một món đậu cô ve, còn nấu thêm một bát canh rong biển.

 

Cá kho tiêu vị ngon, ăn mãi chán, bữa tối cả nhà đều ăn no.

 

Tiêu thực một lát, hai cha con tắm rửa bên vòi nước, còn cô thì sang bên nhà Tiêu Nam để tắm.

 

Chỉ là khi trong , Lý Hân Nguyệt mới đàn ông độc đều giống hệt !

 

Xem , chỗ chính bản cũng từng ở qua, đúng là bốn bức tường trống !

 

May mà chỉ tắm một cái thôi, cũng chẳng gì đáng để so đo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-147.html.]

Tắm xong , Trần Minh Xuyên đang dắt con trai đợi bên ngoài:

 

“Tiêu Nam ngày mai sẽ đến đào ao cá."

 

Hả?

 

Khóe miệng Lý Hân Nguyệt giật giật:

 

“Anh thật sự định đào cái ao cho Ngật Nhi nuôi vịt chơi ?"

 

“Ừm."

 

Lý Hân Nguyệt thật sự thấy nhức đầu.

 

Thương trẻ con, cũng thể thương đến mức chứ?

 

“Đừng, nguy hiểm lắm, lỡ như đứa trẻ ngã xuống thì xảy chuyện lớn mất."

 

Trần Ngật Hằng thấy thế, lập tức phản đối:

 

“Mẹ ơi, con sợ , bố dạy con nghịch nước , con học ạ."

 

Mới học hai ba bảo học ?

 

Lý Hân Nguyệt mới tin:

 

“Ngật Nhi, ở đây nhiều bạn nhỏ khác, các bạn đều nghịch nước ."

 

“Lỡ như các bạn lẻn đây chơi, ngã xuống ch-ết đuối thì ?"

 

Nghe thấy câu , Trần Ngật Hằng chớp chớp mắt.

 

Dường như suy nghĩ một hồi lâu, mới nhớ :

 

“Mẹ ơi, ch-ết đuối giống như bạn Đại Niên , mãi mãi chuyện cũng cử động nữa ạ?"

 

Phải để đứa trẻ thế nào là nguy hiểm.

 

Lý Hân Nguyệt gật đầu:

 

."

 

Cuối cùng, Trần Ngật Hằng từ bỏ.

 

“Mẹ ơi, con nuôi vịt nữa, đợi con lớn lên kiếm tiền mua vịt cho ăn."

 

là con trai ngoan của !"

 

Lý Hân Nguyệt xoa đầu bé hứa hẹn:

 

“Đợi khi dịp, sẽ kiếm mấy con thỏ nhỏ cho con nuôi."

 

Chẳng đứa trẻ nào là thích động vật nhỏ, đôi mắt nhỏ của Trần Ngật Hằng lập tức sáng bừng lên:

 

“Mẹ ơi, con nuôi bốn con."

 

“Ừ, nuôi bốn con."

 

Đứa trẻ , đúng là coi Tiêu Nam như nhà .

 

Gia đình ba nhà họ Trần tắm rửa xong thì xuống, thời gian còn sớm, Trần Minh Xuyên lấy một cuốn sách .

 

Lý Hân Nguyệt tìm giấy, các chữ cái phiên âm.

 

Cả gia đình quây quần ấm áp trong phòng khách, sách thì sách, dạy con thì dạy con, thật bình yên và .

 

ở nhà Ngô Vệ Quốc, chẳng như thế.

 

“Mẹ, con sống nổi ở đây nữa ?"

 

Bà cụ Ngô bực :

 

“Mẹ ý đó?

 

Chẳng giúp con kéo gần quan hệ ?"

 

“Kéo gần quan hệ?

 

Mẹ thế mà gọi là kéo gần quan hệ ?"

 

Ngô Vệ Quốc thực sự là tức đến chịu nổi.

 

Rõ ràng trong nhà chẳng chuẩn gì, giả vờ mời ăn cơm!

 

“Mẹ tưởng vợ chồng Minh Xuyên là kẻ ngốc chắc?"

 

“Mẹ lợi hại đến mức nào ?

 

Chút mưu mẹo vặt của , nhận ?"

 

“Mẹ ơi, đừng coi khác là kẻ ngốc ?"

 

“Mẹ như là đang giúp con, mà là đang kéo chân con đấy!

 

Người với qua , quan trọng nhất là sự chân thành!"

 

Nói đến đây, Ngô Vệ Quốc tức đến nỗi mặt mày đen sạm.

 

 

Loading...