Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-02-24 04:30:19
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ, bố ngáy to con ch-ết khiếp, con thèm ngủ ở gian phía của bố !”

 

“Con , là !”

 

Nhà mới của họ Trần là dãy nhà năm gian lớn.

 

Một phòng khách lớn, bốn gian buồng thông .

 

Vợ chồng ông cụ Trần một gian, ba em mỗi chiếm một gian, Trần Lệ Phương một chiếm một gian.

 

“Câm miệng!

 

Con ngủ thì chuồng lợn mà kê giường!”

 

Giọng ông cụ Trần đầy vẻ bực bội, hết đứa đến đứa khác lời, ông sắp hộc m-áu !

 

Cái nhà , ông thật sự chẳng còn chút uy tín nào nữa!

 

Trần Lệ Phương là một cô gái cực kỳ thông minh.

 

trong cái nhà , đừng suốt ngày lải nhải, nhưng thực sự quyết định vẫn là bố cô .

 

Thấy im phăng phắc, Trần Lệ Phương “òa” một tiếng lóc chạy mất!

 

Bà Trần cảm thấy uất ức, đứa con trai thứ ba về, bà chỗ nào cũng chèn ép.

 

Con gái chạy mất, bà sốt ruột:

 

“Phương nhi, con đấy?”

 

“Thằng tư, mau đuổi theo em gái mày , ngoài trời tối om om an !”

 

Trần thứ tư lập tức đuổi theo, bà Trần bảo ông cụ Trần múc nước cho bà trong phòng.

 

“Ông già, ông hôm nay ông rốt cuộc thế hả?”

 

“Cứ một mực giúp đỡ cái thằng , ông uống nhầm thu-ốc ?”

 

Sắc mặt ông cụ Trần tối sầm :

 

giúp nó thì thế nào?

 

Vừa nãy nó hỏi về chuyện chiếc khóa trường mệnh ...”

 

“Hả??...!”

 

Lời dứt, bà Trần nghệt mặt , miệng há hốc khép .

 

“Nó... thứ đó?”

 

Ông cụ Trần thở dài một tiếng:

 

“Nó , chỉ bảo đưa cho nó là .”

 

“Còn nếu đưa, nó sẽ bao giờ gửi một xu nào về nữa!”

 

“Nó sợ chúng loạn, nó bảo nếu chúng dám loạn, nó sẽ chuyện năm xưa chúng bắt thằng cả giả vờ ốm để ép nó lính.”

 

Hả?

 

Chuyện thể ?

 

Nói thì con trai cả nông trường lao cải mất!

 

Đây là chuyện tuyệt đối !

 

Điểm yếu của bà Trần bỗng chốc nắm thóp, đầu óc nhất thời trống rỗng:

 

“...”

 

—— Không tiền con trai mang về, cái ăn cái mặc của cả nhà tính ?

 

—— Những năm qua, nhờ tiền nó gửi về, nhà họ Trần liệu xây nổi năm gian nhà mới khang trang ?

 

“Ông già nó ơi, khi nào nó nhớ chuyện gì ?”

 

“Bao nhiêu năm nay, nó cũng từng hỏi đến thứ đó mà.”

 

Ông cụ Trần mặt đầy phiền não:

 

, cũng dám hỏi nó!”

 

Đứa con trai từ khi nhập ngũ, tính tình càng thêm trầm mặc, hỏi nó mười câu thì chín câu đáp.

 

Vừa ngước mắt lên, cái vẻ lạnh lùng đó sợ ch-ết khiếp.

 

Bà Trần chột vô cùng:

 

“Vậy ông đồng ý chứ?”

 

Ông cụ Trần mặt đầy bất lực:

 

“Còn đồng ý thế nào nữa?

 

Đồ đạc tìm chẳng thấy , đồng ý cũng chẳng đưa cho nó !”

 

Bà Trần xong, mở miệng mắng ngay:

 

“Cái thằng ch-ết tiệt, bao nhiêu năm còn nhớ thương cái món đồ mọn đó, đúng là...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-27.html.]

 

“Thôi , câm miệng!”

 

Chương 021 Tung tích chiếc khóa trường mệnh

 

Thấy bà già nhà bắt đầu ăn giữ mồm giữ miệng, ông cụ Trần quát bà dừng .

 

Quát xong, tâm trạng ông cụ Trần càng tệ hơn.

 

Những năm qua, ông luôn nhắc bà đối xử với đứa trẻ một chút, nhưng bà chính là !

 

Bây giờ thì , đứa trẻ ly tâm, bà già thấy thoải mái ?

 

Nghĩ đến những lời Trần Minh Xuyên với , tâm trạng thấp thỏm, ông cụ Trần thở hắt một , lấy tẩu thu-ốc l-á sợi , lẳng lặng cửa.

 

Thời gian trôi nhanh thật đấy!

 

Ngồi bậc cửa lớn, ông cụ Trần những ngôi trời, dường như trở hơn hai mươi năm .

 

Lúc đó, đứa con trai mới năm tuổi.

 

Cảnh tượng già của giao đứa trẻ cho dường như vẫn còn hiện mắt ông cụ Trần.

 

Nghĩ đến chuyện , ông cụ Trần oán trách bà khuất nhiều năm của !

 

Bà cũng thật là, tại cứ giao chiếc khóa trường mệnh đó cho ngay mặt đứa trẻ chứ?

 

Ai ngờ hơn hai mươi năm trôi qua , nó vẫn còn nhớ thứ đó!

 

Bây giờ thế nào?

 

Chiếc khóa đó rốt cuộc ai lấy mất ?

 

Ông cụ Trần cau mày thật c.h.ặ.t, chiếc khóa trường mệnh đúc bằng vàng đó bố ông dặn dặn mang bán, nếu sẽ xảy chuyện.

 

Cũng chính vì , chiếc khóa đó dù ngày tháng khó khăn đến mấy, ông cũng dám động .

 

Rốt cuộc là ai lấy nó...

 

Đột nhiên, mắt ông cụ Trần lay động:

 

“Người về chiếc khóa chỉ ...”

 

“A Thu, lấy chiếc khóa đó ?”

 

Bà Trần đang chuẩn ngủ, ông cụ Trần đột nhiên xông hỏi một câu như , bà suýt nữa thì bật khỏi giường...

 

“Ông già, ông...

 

ông...

 

ông cái gì?”

 

Biểu cảm của bà lão lên tất cả.

 

Tức thì, ông cụ Trần tức đến nổ phổi:

 

“Vương A Thu, bà mà cái gì ?”

 

“Thứ đó, với bà là vạn động mà!”

 

“Nó ở ?

 

Mau lấy đây!”

 

Bà Trần sợ hãi cúi đầu:

 

“Lúc đầu chỉ lấy để trông coi giúp thôi, nhưng thấy nữa.”

 

“Là thật sự thấy nữa ?”

 

Bà Trần giơ tay thề:

 

“Nếu nửa lời dối trá, cứ để trời đ-ánh thánh đ-âm!”

 

“Năm đó xây ngôi nhà mới , thấy ông để bừa bãi trong cái hòm , sợ lấy mất nên mới lén cất .”

 

“Đợi đến hôm chúng dọn về nhà mới, tìm thì nó còn nữa.”

 

sợ ông trách phạt nên dám .”

 

Ông cụ Trần thực sự là giận.

 

đồ mất , g-iết bà già thì cũng phạm tội!

 

Lập tức quát lên:

 

“Lần thì , khi nó sẽ gửi tiền về nữa , cứ chuẩn mà sống những ngày khổ cực !”

 

Trong lòng bà Trần phục:

 

“Ông già, dựa cái gì?”

 

“Nó là con trai chúng , nó mà dám bất hiếu, sẽ kiện nó!”

 

Kiện nó?

 

Ông cụ Trần từng nghĩ đến, nhưng ông hiểu rõ những năm qua vợ chồng họ đối xử với đứa con trai như thế nào.

 

 

Loading...