Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 298
Cập nhật lúc: 2026-02-24 07:20:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ba ngày tiếp theo, châm cứu, massage, đắp thu-ốc, truyền dịch, trạng thái của ông cụ ngày càng hơn.”
Vào ngày thứ bảy Lý Hân Nguyệt đến Đế đô...
“Ông nội, ông luyện võ về ạ?”
Đã bao nhiêu năm luyện võ , hôm nay ông cụ Tô cảm nhận một hương vị gọi là ‘sảng khoái vô cùng’.
“Thoải mái quá!
Tiểu Diệp, ông nội thấy như trẻ hai mươi tuổi !”
Trái tim treo ngược của Lý Hân Nguyệt cuối cùng cũng buông xuống, tình hình hồi phục của ông cụ còn hơn cả cô tưởng tượng.
“Ông nội, hiện tại huyết mạch ông thông suốt, chỉ cần kiên trì rèn luyện thích hợp thì sống đến một trăm tuổi tuyệt đối thành vấn đề!”
Sống đến trăm tuổi?
Ông cụ Tô thấy, đôi mắt lập tức phát tia sáng:
“Tiểu Diệp, c-ơ th-ể của ông nội thật sự đến ?”
Những ngày qua, khi thúc động ý niệm, cô thêm ít “nguyên liệu".
Lý Hân Nguyệt liên tục gật đầu:
“Ông nội, cháu sẽ liệt kê một thực đơn cho ông, đó dạy ông một bộ Ngũ Cầm Hí.”
“Chỉ cần ông kiên trì, trăm tuổi vẫn còn là ít đấy ạ!”
Tốt quá !
Người càng già càng sợ ch-ết.
Đặc biệt là những nhân vật lớn như ông cụ Tô, cả đời phấn đấu, về già điều kiện ngày càng , ông căn bản là sống thấy đủ!
“Tiểu Diệp, thể nhận cháu cháu gái chắc chắn là ông trời thấy nửa đời đầu của ông quá khổ cực nên đặc biệt gửi món quà đến!”
“Đứa nhỏ, luôn nhớ kỹ ngôi nhà nhé.”
Nhà!
Một từ ngữ thật đẽ .
Trước đây, cô khao khát tìm thấy cha ruột của bao, thấy ngôi nhà đó.
Tuy rằng ngôi nhà đó thuộc về , ít nhất cô cũng thể giả vờ như nó thuộc về .
Thế nhưng, cô tìm kiếm suốt mười năm mà chẳng chút tin tức nào.
Giờ đây ở thế giới xa lạ , cô một ‘gia đình’ !
Cổ họng Lý Hân Nguyệt nghẹn , cô gật đầu thật mạnh:
“Vâng, con sẽ nhớ kỹ ạ!”
“Ông nội, bản con còn trưởng bối nữa, ông và bà nội chính là ông bà nội ruột của con!”
Ba một lớn hai nhỏ đang chuyện thì bên ngoài một ông lão chạy .
“Lão Tô, ông thể ngoài luyện võ ?
Là thật giả thế?”
Người tới cũng ngoài bảy mươi, b-éo mập, tóc bạc trắng, mặc một bộ đồ cán bộ.
Nhìn thấy , nụ mặt ông cụ Tô nhạt :
“ thể ngoài luyện võ liên quan gì đến ông ?”
“Ông chạy đến nhà gì?”
Ồ?
Hai hiềm khích ?
Ông lão b-éo mập dường như thấy vẻ chán ghét của ông cụ Tô:
“Ông tìm thần y ở thế?
Là ai chữa cho ông?”
“Tự khỏi đấy.”
Có thể ?
Ông lão b-éo tin:
“Ông lừa ma đấy !
Đều là hàng xóm cả, cần gì như ?”
“Cút!
Lão t.ử thấy ông!”
Thấy ông cụ Tô chịu thỏa hiệp, ông lão b-éo còn cách nào khác đành rời , nhưng khi Lý Hân Nguyệt và Tô Nhân Nhân vài cái...
“Ai ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-298.html.]
Lý Hân Nguyệt hạ thấp giọng hỏi.
“Một đáng ghét, , là một gia đình đáng ghét!”
Tô Nhân Nhân nghiến răng:
“Ba của thím ba em, năm đó ông cho thím ba gả cho chú ba em, suýt chút nữa khiến hai họ cùng t-ự t-ử.”
“Sau tuy để thím ba gả sang, nhưng ông khắp nơi gây khó dễ cho ông nội.”
“Năm 70, ông cấu kết với khác vu khống ông nội, nếu cấp tin tưởng sự trong sạch của ông nội thì nhà họ Tô xảy chuyện lớn .”
Thế ?
Hai thâm thù đại hận ?
Lý Hân Nguyệt đương nhiên , năm đó ông cụ Tô và ông lão b-éo lúc tranh giành bà nội Tô tranh chấp đến mức một mất một còn!
“Nhà họ ai bệnh ạ?”
Tô Nhân Nhân khẽ :
“Con trai cả của ông , mấy năm ai ám toán, thương nội tạng, gãy chân.”
“Sau đó hầu như là liệt giường.”
“Hai cha con nhà đó đều , hơn nữa nhà họ Viên ngoại trừ thím ba thì chẳng ai cả, chị đừng mủi lòng nhé.”
Lý Hân Nguyệt sẽ mủi lòng, cô là giấy phép hành nghề y.
Không thật sự tin tưởng cô thì cô chẳng dám giúp chữa bệnh , vạn nhất tố cáo là đồn cảnh sát ngay.
Hiện tại Đế đô bề ngoài sóng yên biển lặng nhưng thực tế là sóng ngầm cuồn cuộn, mấy ngày nay thường xuyên đưa giữa đêm.
“Chị , chị chỉ chữa bệnh cho nhà thôi.”
“Vâng , đúng là nên như !”
Tô Nhân Nhân cực kỳ vui mừng, cô thật sự ghét nhà họ Viên, đặc biệt ghét Viên Tuấn, bạn nối khố của hai cô.
Sợ ông cụ quá kích động, hai tiếp tục cùng ông cụ Tô thảo luận về thực đơn.
Một lát , bà nội Tô tập thể d.ụ.c về, mặt mày hớn hở chạy :
“Tiểu Diệp, từ hôm qua bà bắt đầu còn thấy ch.óng mặt chút nào nữa !”
“Hôm nay bà nhảy một lát khiêu vũ giao tiếp, còn xoay mấy vòng cũng cả!”
“Thu-ốc của con thật sự quá !”
Bà nội Tô chứng “ba cao" (cao huyết áp, cao đường huyết, cao mỡ m-áu), Lý Hân Nguyệt cũng cho bà ba bấm huyệt và châm cứu, ngoài còn một loại viên thu-ốc Bắc cho bà uống.
Chỉ mấy ngày mà hiệu quả thấy rõ.
Lý Hân Nguyệt mỉm tiếp lời:
“Bà nội, bà cứ kiên trì uống viên thu-ốc , đảm bảo bà đến trăm tuổi cũng tái phát chứng ch.óng mặt nữa ạ!”
Tốt quá !
Cháu gái , đây là thu-ốc Đông y thành phẩm, tác dụng phụ!
Bà nội Tô vuốt mái tóc nhuộm đen:
“Tiểu Diệp, trong khu đại viện bốn năm mươi tìm bà đòi mua thu-ốc nhuộm tóc đấy.”
“Bà với họ , năm mươi đồng một hộp.”
Một hộp thu năm mươi đồng?
Trời ạ, bà nội thật là “ác" quá !
Lý Hân Nguyệt mà thấy xót ruột cho mua.
“Bà nội, liệu bán đắt quá ạ?”
“Không đắt!”
Bà nội Tô chốt hạ một câu, nhưng ngay lúc đó, một giọng truyền :
“Lão Lâm, thu-ốc nhuộm tóc đó nhà bà còn ?”
Chương 233 Gặp chuyện lớn
Bà nội Tô họ Lâm.
Mấy bà chị em thiết đều gọi bà là lão Lâm.
Một bà cụ bước , trạc tuổi bà nội Tô, tóc bạc trắng lẫn một sợi đen.
Bà mặc một bộ đồ Trung Sơn bằng vải màu xám, là phẳng phiu, một nếp nhăn, trông vẻ là một kỹ tính.
Bà nội Tô nháy mắt với hai đứa cháu gái, lập tức tiến lên:
“Bây giờ gì sẵn?
Nếu bà , lấy giúp bà.”