Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 304

Cập nhật lúc: 2026-02-24 07:20:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Hân Nguyệt mỉm gật đầu:

 

“Được!

 

Mua thêm hai cuộn phim nữa, chúng chụp một thể cho đời!”

 

“Vâng , đến lúc đó em mang máy ảnh về thành phố G, chụp cho Tiểu Ngật một bộ đặc tả luôn!”

 

Chương 237 Nhà họ Viên tới cửa cầu y

 

Chụp ảnh cho con trai ?

 

Ý kiến đấy!

 

Lý Hân Nguyệt cũng hào hứng hẳn lên:

 

“Ừ, đợi chúng về thành phố thì mua một cái máy ảnh mang về, dù hiện tại chị cũng thiếu tiền!”

 

“Phụt” một tiếng, Tô Nhân Nhân bật :

 

“Chị ơi, bây giờ chị là đại phú hào !

 

Sau em theo chị để ăn thịt nhé!”

 

“Không thành vấn đề!”

 

Tối hôm đó, hai phấn khích đến mức lâu vẫn ngủ , hai chuyện phiếm đến tận mười hai giờ đêm.

 

Lúc Lý Hân Nguyệt hề rằng, tại một sân bay quân sự ở Đế đô, một chiếc máy bay quân sự đang chở theo vài thương binh nhanh ch.óng cất cánh...

 

“Báo cáo, máy bay cất cánh!”

 

Trên sân bay, vài vị thủ trưởng vẻ mặt nghiêm nghị:

 

“Lệnh cho các bệnh viện quân khu, giám sát c.h.ặ.t chẽ tình trạng của thương, nhất định đảm bảo họ đều bình phục!”

 

“Đợi họ đến nơi, nhanh ch.óng thông báo cho nhà họ tới bầu bạn!”

 

“Rõ, đảm bảo thành nhiệm vụ!”

 

Nói chuyện quá muộn nên khi ngủ , Lý Hân Nguyệt mơ vài giấc mơ lộn xộn, lúc tỉnh dậy tinh thần kém.

 

Tô Nhân Nhân tinh ý, nhanh ch.óng phát hiện :

 

“Chị ơi, chị khỏe ạ?”

 

Lý Hân Nguyệt lắc đầu:

 

“Chỉ là tối qua mơ, cứ mơ mãi mơ mãi, mà chẳng giấc mơ nào chỉnh cả.”

 

“Hơn nữa sáng dậy, những chuyện trong mơ chị chẳng nhớ chút nào.”

 

Còn chuyện như ?

 

Tô Nhân Nhân chớp chớp mắt:

 

“Có là do chị nhớ rể quá nên ngày nghĩ đêm mơ ?”

 

Chắc là .

 

Mấy ngày nay cô vẫn luôn nghĩ cách tìm , nhưng Trần Minh Xuyên dặn cô lung tung nên dám ngoài.

 

Tuy rằng mỗi ngày đều bận rộn nhưng cô vẫn nhịn mà nhớ .

 

“Nhớ gì?

 

Anh nhiệm vụ , chị nhớ cũng chẳng ích gì.

 

Đi thôi, ăn sáng nào.”

 

Nhà khách thời đại là của nhà nước, cho nên bữa sáng, chỉ là đơn giản.

 

Sữa đậu nành, quẩy, cháo trắng, bánh bao, bánh ngô.

 

Món ăn kèm chỉ một bát dưa muối.

 

Đồ ăn nhiều, giá cả cũng cao, hai ăn một bữa sáng tổng cộng hết ba hào năm xu.

 

Ăn sáng xong, tinh thần Lý Hân Nguyệt khá hơn nhiều.

 

Tô Nhân Nhân vẫn chút lo lắng:

 

“Chị ơi, là hôm nay chúng nhà khách nghỉ ngơi, ngày mai mới chơi nhé?”

 

Bỏ tiền để mua giấc ngủ ?

 

Lý Hân Nguyệt !

 

Vả , ngoài mười mấy ngày , sớm trở về thôi.

 

“Không cần , chị vô dụng đến thế.”

 

Được , Tô Nhân Nhân cũng chạy đến nhà khách để ngủ thì đúng là chẳng ý nghĩa gì thật.

 

Lý Hân Nguyệt đầu đến Trường Thành.

 

Chỉ điều hiện tại Trường Thành trùng tu, khắp nơi đều đổ nát, hơn nữa du lịch cũng ít.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-304.html.]

Có thể thấy Trường Thành của mấy chục năm , cô vẫn hưng phấn.

 

Hai mang theo đồ ăn, suốt chặng đường leo ngừng chụp ảnh, cho đến bốn giờ chiều mới trở về nhà khách.

 

“Chị ơi, đợi lúc tuyết rơi chúng đến leo nhé?”

 

Lý Hân Nguyệt cô bé một cái:

 

“Phấn khích thế , chắc là vì đầu tiên trong đời thể chạy nhảy tung tăng như đúng ?”

 

“Sao thế?

 

Muốn đến để chiêm ngưỡng vẻ hùng vĩ tráng lệ của ‘Vọng Trường Thành nội ngoại, duy dư mãng mãng; Đại Hà thượng hạ, đốn thất thao thao’ ?”

 

ạ!”

 

Tô Nhân Nhân gật đầu thật mạnh:

 

“Tuy em lớn lên ở Đế đô nhưng từ nhỏ giống như một con b.úp bê bằng thủy tinh, chuyện gì cũng .”

 

“Bây giờ em nên em đến chiêm ngưỡng một phen!”

 

“Núi múa rồng bạc, đồng chạy voi sáp, so cao thấp với trời xanh.

 

Đợi ngày nắng ráo, ngắm sắc đỏ trang điểm cho sắc trắng, vô cùng kiều diễm.”

 

“Em quá xem luôn!”

 

“Chị ơi, là Tết chúng về Đế đô ăn Tết ?”

 

Chuyện ...

 

Lý Hân Nguyệt tiện trả lời trực tiếp vì cô lúc đó thể đến .

 

“Chị sẽ cố gắng!”

 

“Đừng mà, lúc đó rủ cả rể, dẫn theo cháu ngoại của em cùng đến, ông nội bà nội vẫn gặp họ .”

 

Tô Nhân Nhân ôm lấy Lý Hân Nguyệt nũng nịu...

 

là quân nhân, tự do thuộc về quân nhân, đến thì lúc đó xem .”

 

“Nếu thể, chúng sẽ đến, ?”

 

Tô Nhân Nhân hài lòng:

 

“Vâng!

 

Vậy chị nhớ kỹ lời ngày hôm nay đấy nhé.”

 

Tất nhiên là sẽ nhớ kỹ!

 

nhận nhà họ Tô , đương nhiên sẽ coi họ là .

 

Ngày Tết về nhà ngoại thì ?

 

“Ừ, chị sẽ nhớ.”

 

Hai trực tiếp trở về thành phố, lúc về đến nhà họ Tô, hai chị em phát hiện nhà họ Tô thật náo nhiệt...

 

—— Đây là tình huống gì thế ?

 

“Các về , nhà chúng thực sự chẳng thần y nào cả, đợi ở đây cũng vô dụng thôi.”

 

Thấy hai chị em trở về, bà nội Tô lập tức đuổi .

 

Trong phòng khách bốn bà cụ đang , tuổi tác tương đương với ông bà nội Tô, đều tầm bảy mươi đến tám mươi tuổi.

 

Nhìn thấy Tô Nhân Nhân, một bà cụ lập tức dậy.

 

Tiến lên hai bước nắm lấy tay cô, vẻ mặt hiền từ:

 

“Ô kìa?

 

Nhân Nhân đấy , cháu về thế?”

 

“Vị nhà cháu ?

 

Trông thật xinh quá!”

 

“Con bé , lâu gặp, sắc mặt cháu dường như hơn nhiều đấy.”

 

“Có vị thần y đó cũng chữa bệnh cho cháu ?”

 

Tô Nhân Nhân việc chị hành y giấy phép là rủi ro, nếu để kẻ nắm thóp sẽ phê bình.

 

Mà trong những , năm đó đều ít nhiều hiềm khích với ông nội cô!

 

Nhìn bà cụ một cái, Tô Nhân Nhân bĩu môi:

 

“Bà Diêu, cháu bà đang gì cả.”

 

“Bệnh của cháu chữa khỏi ở Bệnh viện Nhân dân 1 thành phố G, chú Tống là thần y thì cháu thực sự .”

 

Chú Tống ?

 

Bà cụ họ Diêu, tên là Diêu Thúy Hoa, là vợ của trai thím ba của Tô Nhân Nhân.

 

ông cụ Viên ông cụ Tô gặp thần y, hiện tại tự nhiên nên mới đến chặn ở nhà họ Tô.

 

Loading...